Sầm Tịch Liêu cầm chìa khóa, thay quần áo rồi đi ra ngoài.
Trước khi anh ra cửa đã nói với Ngô Tuyết một tiếng, bà ấy cũng không nói gì, chỉ bảo buổi tối anh về sớm một chút, Sầm Tịch Liêu đồng ý, trước khi đóng cửa lại nhìn thấy Sầm Tịch Thương vừa vặn từ đi ra trong phòng, tầm mắt hai người đυ.ng phải nhau, anh lập tức đóng cửa lại.
Hô, làm anh giật nảy mình.
Sầm Tịch Liêu vỗ vỗ ngực, tim đập thình thịch. Cho đến bây giờ anh cũng không dám đối diện với Sầm Tịch Thương, thật ra chuyện khi còn bé luôn bị anh thôi miên thành ác mộng của mình, dù sao cũng có người song tính, nhưng chuyện chết đi sống lại nhất định sẽ không thể xảy ra. Dù vậy nhưng Sầm Tịch Thương vẫn mang lại cho anh cảm giác đáng sợ.
Không giống như sự nghiêm khắc của ba mẹ khi anh phạm sai lầm, hoặc là sự hung ác của mãnh thú dữ tợn, Sầm Tịch Thương im lặng, âm u, cậu giống như hắc ám, khi đối diện với mắt đen kịt như mực của cậu, Sầm Tịch Liêu cảm thấy mình giống như bị giam cầm bởi cái l*иg tối đen trong mắt cậu.
Đó là một loại cảm giác sợ hãi khó nói, tuôn ra từ sâu bên trong.
Chỉ là đối tượng sinh ra cảm giác sợ hãi này là một đứa em trai nhỏ hơn mình sáu tuổi khiến Sầm Tịch Liêu cảm thấy xấu hổ, vì thế anh không nói chuyện này với bất kỳ ai, chỉ chôn nó trong đáy lòng.
Nơi bạn bè hẹn nhau thật ra cách nhà anh cũng không xa, đi xe buýt chỉ có mấy trạm dừng, nhưng cách thời gian đã hẹn còn một lúc, Sầm Tịch Liêu liền dứt khoát lựa chọn đi qua.
Xa xa, anh nhìn thấy bảng hiệu quầy thịt nướng đã hẹn, đèn neon trên đoạn đường kia thoạt nhìn càng thêm nổi bật. Sầm Tịch Liêu đi vào trong cửa hàng, ông chủ cũng quen biết anh, liền chỉ vào cái bàn bên trong: "Bạn cậu ở đó chờ cậu đấy.”
Sầm Tịch Liêu nói một tiếng cảm ơn, đi tới trên bàn bên trong. Thật bất ngờ, ngồi ở bàn đó ngoài Phùng Văn Hạo ra, còn có một cô gái.
Cô gái đó anh có quen, là bạn học trung học của anh và Phùng Văn Hạo, nhưng mà đi học mấy năm ngược lại chưa từng thấy cô ta. Cũng không biết vì sao Phùng Văn Hạo lại đưa cô ta đến đây.
Anh cười cười với cô gái, ngồi ở bên kia, bà chủ đưa thực đơn lên, xuất phát từ lễ phép nhường nhịn con gái, Sầm Tịch Liêu đưa thực đơn cho Lưu Hinh, nói: "Ưu tiên con gái, cậu chọn trước đi.”
Lưu Hinh cũng có tính cách phóng khoáng, sau khi nhận thực đơn liền cúi đầu bắt đầu gọi món. Vừa chọn vừa hỏi khẩu vị và sở thích của hai người, sau khi xác nhận một lần, liền nói: "Chọn nhiều quá chỉ sợ nhất thời không ăn được hết, cứ như vậy đi, không đủ chúng ta gọi thêm.”
Trả thực đơn lại cho bà chủ, bà ấy quay lại sau bếp để chọn thức ăn, lúc này Phùng Văn Hạo đi đến trước tủ đông, hỏi: "Các cậu muốn uống nước gì?”
Lưu Hinh nói: "Cho tớ một lon Coca cola nhé.”