⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này phần thịt nướng đầu tiên được đưa lên, ba người nâng chén uống, lại nói đến chuyện giữa hai người lúc học trung học, chính là đùa giỡn một phen.
Bữa cơm này của Sầm Tịch Liêu ăn gần hai tiếng đồng hồ, sau đó uống thêm cùng Phùng Văn Hạo, một người uống hết sáu lon, nếu không phải giữa chừng đi vệ sinh xả nước, đoán chừng bụng sắp căng rách rồi. Nhưng loại bia này khiến lòng người mê man, anh uống đến choáng váng, cuối cùng vẫn là Lưu Hinh gọi taxi đưa anh trở về.
Xuống xe, Sầm Tịch Liêu mơ mơ màng màng quét mã trả tiền cho tài xế, sau đó đi về phía nhà từng bước một. Cũng may trong tòa nhà bọn họ đều có thang máy, bằng không e rằng ngay cả cầu thang anh cũng không leo lên được.
Chờ anh về đến nhà, Sầm Chí và Ngô Tuyết đều đã ngủ, Sầm Tịch Liêu dựa vào khung cửa, đầu gật gù như muốn ngủ. Có lẽ động tác của anh quá lớn, khiến cho bên trong chú ý, Sầm Tịch Thương đi ra từ trong phòng.
Say rượu làm cho suy nghĩ của anh tán loạn như ma, khi Sầm Tịch Thương đi tới trước mặt mình, Sầm Tịch Liêu thậm chí còn không phát giác được người trước mặt này chính là người em trai mà mình vô cùng sợ hãi. Anh ngẩng đầu cười ngây ngô với thiếu niên cao lớn trước mặt, sau đó vươn tay về phía cậu.
Sầm Tịch Thương không nói gì, chỉ đỡ tay anh đưa anh vào trong phòng. Trong lúc đó Sầm Chí nghe thấy động tĩnh mở cửa đi ra hỏi cậu có chuyện gì, Sầm Tịch Thương không mở miệng, chỉ chỉ người trong ngực, Sầm Chí liền đóng cửa trở về ngủ.
Sầm Tịch Liêu và Sầm Tịch Thương không ngủ cùng một phòng, trên thực tế phòng hai người bọn họ cách xa nhau nhất trong căn nhà này, đây chính là yêu cầu của Sầm Tịch Liêu.
Thiếu niên cao lớn đặt anh trai lên giường, đưa tay dò xét trán anh, có hơi nóng, nhưng chắc là hiện tượng tạm thời do rượu bia tạo thành. Cậu trở về đóng cửa phòng, khóa cửa, sau đó kéo rèm cửa sổ lại, nhất thời ngăn cách hết thảy ánh mắt nhìn trộm từ bên ngoài.
Sầm Tịch Thương đi tới trước giường, nhìn người nằm tạo thành hình chữ đại trên giường, cúi đầu cởi giày cho anh, sau đó cởi tất. Tay cậu đặt lên lưng quần Sầm Tịch Liêu, cũng không chút do dự mà cởi xuống, sau đó ngay cả qυầи ɭóŧ bên trong cũng cởi ra.
Thân dưới của Sầm Tịch Liêu dưới ánh đèn ban đêm nhìn không sót một chút nào, cho dù là màu sắc dươиɠ ѵậŧ non nớt của, hay là hoa huyệt ẩn nấp dưới đó, đều bị thiếu niên trước mắt nhìn thấy rõ ràng.
Nhưng mà cậu không có chút kinh ngạc hay sợ hãi nào khi nhìn thấy cơ quan đó, trên mặt cậu vẫn vô cùng bình tĩnh.
Thiếu niên mười sáu tuổi này, thậm chí tách hai chân anh trai đang say rượu mở ra rộng hơn, thuận tiện cho việc anh quan sát bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© nữ của đối phương —— cậu vươn tay, mở hai cánh môi mập mạp ra, lộ ra huyệt khẩu đáng thương bên trong, hai bên huyệt khẩu là đôi môi thịt mỏng manh như cánh hoa, màu sắc non nớt mà sạch sẽ. Sầm Tịch Thương dùng ngón tay thon dài nắm lấy một cánh trong đó, dùng đầu ngón tay vuốt ve vài cái, trong hoa huyệt lập tức chảy ra chất lỏng trong suốt.
Cậu vươn ngón tay, đón được một ít, bỏ vào trong miệng, giống như đang nếm thử.
Sau đó cậu rũ mắt xuống, tiếng thở dài trầm thấp vang lên trong phòng.
"Còn chưa trưởng thành..."
"Chỉ thiếu một chút nữa thôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡