Sầm Tịch Liêu thì nói: "Bia lạnh, lấy tôi ba lon là được rồi.”
"Ồ? Hiếm thấy nha." Phùng Văn Hạo ra vẻ khoa trương nói, Sầm Tịch Liêu bình thường ra ngoài rất ít khi chủ động uống bia rượu, mặc dù có đôi khi anh bị ép bia cũng sẽ uống một chút, nhưng mà cũng chỉ một lon là quá đủ rồi. Hôm nay ngược lại hiếm thấy, còn chủ động muốn lấy bia uống, còn muốn một người ba lon.
Cậu ta không có ý định bỏ mặc bạn bè của mình cho nên cầm sáu lon bia ướp lạnh ra, còn có coca lạnh cho Lưu Hinh.
Hai người không đợi thịt nướng lên mà đã uống với nhau một lon.
"Sảng khoái!" Một lon bia vào bụng, Sầm Tịch Liêu thở ra một hơi thật dài, giống như phun ra tất cả cảm giác buồn bực của ngày hôm nay.
Phùng Văn Hạo nhìn thấy dáng vẻ này của anh liền khẳng định tâm tình anh không tốt, liền thăm dò nói: "Thế nào rồi, tốt nghiệp xong còn mất hứng?”
Sầm Tịch Liêu cười khổ nói: "Không phải tôi nói muốn đi thành phố S sao, mẹ tôi không đồng ý, bà ấy tìm việc làm ở đây cho tôi luôn rồi.”
Phùng Văn Hạo kinh hãi nói: "Cái này không phải rất tốt sao, tôi còn phải tự tìm việc làm đây.”
"Nói là nói như vậy, nhưng..." Anh đột nhiên chậm lại, nhớ tới bên cạnh còn có Lưu Hinh, nếu nói ra suy nghĩ trong lòng mình sẽ dễ làm cho người ta cười nhạo, đành phải nói: "Dù sao kiểu đó cũng có cảm giác bức bách, không thoải mái.”
Lúc này, Lưu Hinh ở bên cạnh nói: "Thật ra, theo tôi, làm việc ở đây cũng không tệ, thành phố A không tệ hơn thành phố S là bao. Nếu cậu thực sự muốn đến thành phố S, trước hết hãy làm việc ở đây mấy năm tích lũy chút kinh nghiệm, tích góp thêm một ít tiền, sau đó trực tiếp đi thành phố S. Đến lúc đó, cậu độc lập tài chính, tích lũy kinh nghiệm, bọn họ cũng không ngăn cản cậu được, đúng không??”
Lời này của cô ta ngược lại rất hợp với Sầm Tịch Liêu, trên mặt anh nhất thời vui vẻ lên, nâng chén nói với Lưu Hinh: "Không hổ là cựu lớp trưởng của chúng ta, suy nghĩ rõ ràng hơn tôi nhiều.”
Lưu Hinh cúi đầu, cười rộ lên có chút thẹn thùng.
Bữa tiệc hôm nay là do cô ta chủ động đề cập, chính là vì nghe Phùng Văn Hạo nói đến kế hoạch đi thành phố S của Sầm Tịch Liêu. Cô ta đã thích anh từ năm cấp ba, thế nhưng hoa rơi hữu ý nước vô tình, vì thế cũng đành phải đặt tình cảm yêu thầm này vào trong trái tim. Nhưng bây giờ đã tốt nghiệp đại học, Phùng Văn Hạo không cẩn thận nói ra chuyện Sầm Tịch Liêu vẫn còn độc thân, cô ta cảm thấy có thể đây là cơ hội của mình, liền đề nghị hôm nay cùng nhau ăn một bữa cơm.
Thật ra quan hệ giữa Phùng Văn Hạo và cô ta khá tốt, hơn nữa lý do Lưu Hinh nói muốn thay cậu ta tiễn Sầm Tịch Liêu, cho nên cậu ta cũng không từ chối. Bây giờ tiễn đưa không được, đổi thành mở đường, nhưng hiệu quả cũng coi như tốt hơn dự liệu.