Cảm giác vui sướиɠ khi bị dươиɠ ѵậŧ lớn nhét đầy không lọt chút khí đủ để khiến cho Hứa Ngọc thoải mái tới mức khóe miệng tràn ra nước bọt, trong miệng phát ra tiếng thở dốc khiến cho người ta vô cùng động lòng.
Tiêu Ngôn dựa ở trên vách tường, khắc chế thả chậm lại tốc độ lao về phía trước của mình, dương mắt nhìn dáng vẻ dâʍ đãиɠ này của cô.
Cuối cùng tầm mắt hắn dừng lại ở miếng vải màu trắng mà cô dùng để che lại mắt trái kia.
Cái này làm cho hắn thanh tỉnh hơn không ít nhận thức tình huống của giờ phút này, vốn dĩ muốn nhắc nhở cô, làm cô đứng lên nhưng khi hắn sắp nói ra lại hoàn toàn nghẹn lại ở trong cổ họng.
Rồi sau đó hắn thả chậm tốc độ rồi lại gia tốc, thở hổn hển dùng lực lớn nhất đâm thọc vào huyệt mềm.
Thời điểm mà Tiêu Ngôn thả chậm tốc độ, Hứa Ngọc còn có chút khó hiểu, lúc này cảm giác đau đớn đã hoàn toàn bị kɧoáı ©ảʍ thay thế, cô đang định mở miệng hỏi cục cưng phía dưới bị làm sao vậy nhưng lại đột nhiên cảm nhận được rõ ràng côn ŧᏂịŧ lớn ở trong thân thể thô to hơn gấp hai lần.
“A a a ~”
Tiếng gầm nhẹ dễ nghe của cục cưng làm cho da đầu của cô tê dại, ý thức được là hắn đang bắn tinh, khi mà cô nhớ tới chuyện này thì đã không còn kịp nữa rồi, một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn làm cho cả người cô run lên, chỉ có thể dán chặt vào lòng ngực hắn mà run rẩy.
Tùy ý để tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt nóng bỏng tưới lên tử ©υиɠ mềm mại.
Lúc kết thúc dươиɠ ѵậŧ nửa cứng mới nếm thử sự non nớt tốt đẹp của cơ thể phụ nữ không bỏ được trượt ra bên ngoài, hai người vẫn cứ duy trì tư thế này để khôi phục lại thể lực.
Tiếng kêu của hai người người này còn lớn tiếng hơn người kia, khiến nhóm chị em đứng canh ngoài cửa sợ tới mức thiếu kiên nhẫn vỗ vỗ mạnh lên cửa: “Lão đại, chị không sao chứ?”
“Lão đại, nếu như chị không có việc gì thì kêu lên một tiếng đi.”
“Chị Ngọc sẽ không xảy ra chuyện gì đúng không? Không được, chúng ta mau đi cạy khóa!”
Nghe thấy tiếng nói ngoài cửa, Hứa Ngọc muốn phát ra âm thanh nhưng mà thân thể đã kiệt sức không cho phép cô làm như vậy: “...”
Vừa mới đỡ được một chút cô đã đứng dậy, tựa hồ là do tốc độ đâm thọc vừa rồi của Tiêu Ngôn quá nhanh, ȶᏂασ cô tới mức dây buộc tóc buộc đuôi ngựa của cô cũng đã rơi xuống trên mặt đất.
Lúc này cô nhấc người dậy, tóc bạc rối tung trực tiếp rũ ở bên hông, cô hoàn toàn không có kịp sửa sang lại đầu tóc, cùng với chà lau đi tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy ra từ bên trong lỗ huyệt, mặc qυầи ɭóŧ vào, đồng thời dùng giọng điệu mềm nhẹ nhất để nói ra những lời độc ác nhất: “Việc ngày hôm nay nếu như anh dám nói cho người khác biết thì tôi nhất định sẽ cắt cái phía dưới của anh!”
Dươиɠ ѵậŧ không được tiểu huyệt ướt nóng bao vây lấy nữa, Tiêu Ngôn không thoải mái tức khắc nhíu chặt mày, còn chưa kịp phản ứng lại được bên tai đã vang lên tiếng cô gái uy hϊếp.
Hắn nâng mắt, nhìn bóng dáng lung lay đi ra khỏi gian wc của Hứa Ngọc, lại rũ mắt nhìn về phía dưới háng của chính mình —
Chút máu tươi còn dính lại trên dươиɠ ѵậŧ làm đôi mắt hắn trợn to lên, lâm vào sự khϊếp sợ, con ngươi co chặt lại…
Hứa Ngọc đi ra ngoài cổng trường nhờ sự nâng đỡ dìu dắt của đám tùy tùng.
Thế cho nên thời điểm sáu bảy em gái đầu nhuộm đủ mọi loại màu tóc đi qua khu dạy học đã bị cô gái đứng ở chính giữa chọc cho mặt đỏ tai hồng.
“Đúng vậy, chính là như những gì các người nghĩ!”
“Dáng vẻ của cậu ta cũng không xấu chút nào cả, nói nữa, cậu ta có thân thể tươi mới như vậy đặt ở trước mặt tôi, tôi không dùng chẳng phải là lỗ vốn sao?”
Hứa Ngọc nói chuyện vô cùng thẳng thắn thành khẩn, nguyên chủ dù sao cũng chỉ là pháo hôi qua đường giáp, những người bạn bè xung quanh cũng không tồn tại mấy cái ngươi lừa ta gạt.
“Lão đại, hiện giờ em đang hoài nghi đầu óc chị bị Tiêu Ngôn đập cho hỏng rồi, cậu ta rõ ràng xấu như vậy…” Lưu Tranh có chút tức giận vì cây cải trắng nhà mình đã bị heo ủi mất.
Hứa Ngọc cười một cái, chẳng qua Tiêu Ngôn chỉ ăn mặc hơi quê mùa chút, tóc dài cũng chẳng thèm đi cắt tỉa tử tế, nhưng ngũ quan trên gương mặt hắn thật sự rất ổn áp, giữa đám nhỏ đang ở độ tuổi dậy thì này đương nhiên cũng chỉ coi trọng cách ăn mặc bề ngoài gì đó, không thể lý giải được cái đẹp của Tiêu Ngôn cũng là chuyện vô cùng bình thường.
Cô cũng chẳng buồn giải thích nhiều như vậy mà là nói: “Dù sao của cậu ta vừa to lại vừa thô là được.”
Lưu Tranh nghẹn nửa ngày mới thốt ra được một câu: “Lão đại… Cậu hư hỏng rồi!”
“Ha ha ha ha ha ha~” Hứa Ngọc cười vô cùng vui vẻ, hệ thống lên tiếng nói một câu sâu kín ám chỉ 【 Có phải là kí chủ đã quên gì đó hay không? Tiêu Ngôn còn đang bị trói ở trong wc nữ!】
Bước chân của Hứa Ngọc khựng lại, cúi đầu nhìn hai cẳng chân đã nhũn ra của chính mình, sau khi do dự vài giây mới nói, “Ta cố ý.”