⬅ Trước Tiếp ➡
【 Cố ý? Cô cố ý? Cô biết hành vi ngày hôm nay của cô còn mang tới sự tổn thương cho Tiêu Ngôn lớn hơn cả thứ nguyên chủ mang tới không?!】
【 Nguyên chủ bắt nạt Tiêu Ngôn trong thời gian quá dài khiến cả đời Tiêu Ngôn đều chán ghét phụ nữ, cả đời không lấy vợ! Chuyện ngày hôm nay cô làm ra, sợ là sẽ để lại cho Tiêu Ngôn bóng ma tâm lý mà cả đời không thể nào vứt đi được!】
【 Tôi thấy là cô đang cố tình ép buộc Tiêu Ngôn tiến vào giai đoạn trưởng thành sớm hơn đúng không?! Nếu như ngay giai đoạn này mà Tiêu Ngôn tiến hành quật khởi, vậy cái hậu quả đó…】
Hệ thống đột nhiên khựng lại, không phải, nhiệm vụ chủ yếu không phải là để cho Hứa Ngọc làm cho cái thế giới tiểu thuyết này tan vỡ sao? Nếu như Tiêu Ngôn hắc hóa trước cả thời gian dự định, vậy… Chẳng phải đó là chuyện tốt à?
Nhất định là nó đã bị Hứa Ngọc chọc cho tức tới đầu óc hồ đồ rồi.
Ký chủ không hề đáng tin cậy, giống như, giống như vẫn còn ổn?
Hệ thống có ý tứ gì làm sao mà Hứa Ngọc không rõ ràng cho được? nhưng mà tình huống ngay khi đó, tốc độ Tiêu Ngôn va chạm vào người cô hăng hái tới như vậy, cô đã sớm quên mất chuyện đôi tay hắn bị trói về phía sau lưng.
Nói nữa hiện giờ hai chân cô bủn rủn, hình như do tác dụng chậm nên bây giờ ngay cả eo cũng bắt đầu đau nhức, còn muốn cô đi cứu Tiêu Ngôn?
Nằm mơ chắc!? Đây là chuyện không có khả năng xảy ra!
Mấy người vừa mới đi ra khỏi cổng trường, một chiếc xe Porsche màu đen sáng bóng ngừng ở vị trí dễ thấy được nhất bên đường cái.
Hứa Ngọc không tự chủ được liếc mắt nhìn nhiều hai cái, mắt thấy cửa sổ chỗ vị trí ghế lái có ông cụ thò đầu ra, còn vẫy tay về phía của cô, trong lòng không nhịn được thầm mắng một câu, kẻ có tiền thật là đáng chết.
Lúc này Lưu Tranh đánh gãy suy nghĩ của cô: “Lão đại, quản gia Trần tới đón chị. Hôm nay chân chị không được thoải mái nên vẫn là ngồi xe về nhà tương đối tốt hơn đừng có đi về nhà cùng với chúng em.”
“Quản gia?” Hứa Ngọc ngẩn ra, sau đó nhìn qua theo phương hướng mà Lưu Tranh nhìn, ông già chết tiệt kia lại xuất hiện ở trong tầm nhìn, quản gia, quản gia?!
Cho nên… A! Thất sách!
Hứa Ngọc hoàn toàn hiểu ra được, sau đó cô nói với hệ thống: “Hệ thống, ta cảm thấy ngươi nói rất đúng, hiện giờ ta sẽ chạy quay về cứu cục cưng bé nhỏ.”
Hương vị của kẻ có tiền, thế nhưng đẹp đẽ tới đáng chết!
Hệ thống: 【....?】
****
Porsche chậm rãi lái vào từ cửa sau biệt thự nhà họ Hứa.
Hứa Ngọc ngồi ở hàng ghế phía sau, bắt đầu có chút đứng ngồi không yên: “Hắn đi thì cứ đi đi thế mà lại còn rửa sạch gian wc đó lại một lần, tới dây thừng cũng không để lại cho ta, ta thấy cục cưng không hề đơn thuần như vẻ bề ngoài đâu.”
Nguyên nhân khiến cô đứng ngồi không yên đương nhiên là vì thời điểm cô tới wc nữ, Tiêu Ngôn đã sớm không thấy bóng đâu rồi.
Được lắm! Còn lau sàn nhà của gian nhà vệ sinh đó sạch sẽ.
【 Không sao cả. Tiêu Ngôn hắc hóa sau đó chơi chết cô trước, cái kết cục này cũng khá tốt đó chứ?】Hệ thống không hề hiểu được sự biến hóa trong tâm lý của Hứa Ngọc mà nghiêm trang phân tích.
Hứa Ngọc đang muốn đập cho hệ thống một cái nhưng lại bị phong cảnh bên trong biệt thự cướp đi lực chú ý.
Một lát sau cô mới lên tiếng hỏi hệ thống: “Nơi này, là nhà ta?”
【 Đúng vậy. Năm tám tuổi ấy mẹ ruột của “Hứa Ngọc” chết không tới một tuần ba cô ấy đã cưới tiểu tam vào cửa, tiểu tam mang theo đứa con trai lớn hơn cả “Hứa Ngọc” hai tuổi tiến vào nhà họ Hứa. Cuộc sống từ đó về sau, mẹ kế và người anh trai cùng cha khác mẹ dựa vào sự độc sủng của ba Hứa, ngày thường ở nhà họ Hứa không ít lần xa lánh và bắt nạt “Hứa Ngọc”.】
【Chính là trưởng thành dưới loại gia đình không hề chiếm được chút tình thân nào này, mới đưa đẩy khiến cho “Hứa Ngọc” trở thành thiếu nữ bất lương luôn làm chuyện xấu.】
【 Cũng may nhà họ Hứa là phú tam đại, gia đình ưu việt, mỗi một khi “Hứa Ngọc” làm chuyện xấu, ba Hứa vì không muốn mất mặt gia đình nên đều để cho mẹ kế theo đuôi dọn lại, nhân thiết của nguyên chủ cũng bởi đây mà ra.】
Dưới sự giới thiệu của hệ thống, Hứa Ngọc chỉ chú ý tới cái từ phú tam đại này, “Cho nên, hiện tại ta chính là thiên kim nhà có tiền?”
【 Đúng vậy.】
“Vì cái gì mà ngươi không nói chuyện quan trọng như vậy cho ta biết sớm một chút?”
【Chuyện này quan trọng thế sao? 】
“Này có thể không quan trọng sao? Phàm nếu là ta biết được sớm một chút cũng sẽ không gấp không chờ nổi như vậy.” Hứa Ngọc vô cùng ảo não, nếu như cô biết thân phận của chính mình là thiên kim nhà giàu sớm một chút thì làm gì có chuyện đi cưỡиɠ ɧϊếp Tiêu Ngôn chứ?
Cô sẽ trực tiếp che chở cho Tiêu Ngôn như tổ tông, gắt gao ôm chặt lấy chân của boss vai ác, sau đó cầm tiền mỗi đêm đi lựa chọn kỹ càng các chàng trai trẻ, sau đó…
Sống lâu trăm tuổi!
Hứa Ngọc vừa hối hận vừa bước xuống xe, vừa mới tiến vào cửa nhà một ánh mắt cực kì có cảm giác áp bách đánh úp về phía cô, đứng ở chỗ huyền quan là một người đàn ông cách cô với khoảng cách chừng năm bước, bàn tay với khớp xương rõ ràng đang bưng lấy chén trà, đôi mắt phượng liếc xéo nhìn cô, môi mỏng khẽ mở, tiếng nói lộ ra sự nguy hiểm lạnh lẽo: “Hôm nay lại chạy tới đâu chơi điên? Hả?”
⬅ Trước Tiếp ➡