Cảnh Huyên muốn nói ngày mai cô sẽ đến nhưng lời ra đến miệng thì lại quay đầu, cô nói: “Vâng.”
Vì thế cô bước chân lên lầu nhưng trong đầu lại luôn nghĩ về chuyện lúc sáng.
Tối qua cô ngủ trong phòng ngủ, anh ngủ ở bên ngoài, cô nằm trên giường chỉ cảm thấy xung quanh toàn mùi hương của anh quấy nhiễu tinh thần cô không yên tâm phiền ý loạn, vì thế vinh quang mà mất ngủ, sau khi đếm cừu đến nửa đêm cô mới mơ màng ngủ thiếp đi.
Con người cô có một tật xấu chính là lúc ngủ không ngon khi tỉnh dậy thì chướng khí cực kì lớn, buổi sáng Khương Hàn gọi đồ ăn sáng sau đó gọi cô dậy.
Không biết tình hình chiến sự như thế nào chỉ nhớ là tát anh một cái lanh lảnh sảng khoái, một cái tát đến chính giữa má phải, dường như ba dấu ngón tay hiện lên ngay sau đó. Lúc này cô mới tỉnh lại, hai người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, cô lập tức phản ứng xin lỗi xém chút nữa là quỳ gối xin lỗi.
Anh không nói gì, nhưng biểu cảm đó không thể dùng từ tươi sáng để hình dung, dọa Cảnh Huyên đến thở mạnh cũng không dám. Cô lấy nước đá chườm cho anh để giảm sưng một chút nhưng dấu vết vẫn còn rõ ràng.
Nguyên ngày hôm nay cô không dám nói chuyện với anh, sợ bị khí áp của anh quét tới.
Cô nghĩ một lát vẫn là muốn xin lỗi, hoặc là làm ra vẻ dễ thương? Lấy thân báo đáp cũng không được…
Đương nhiên câu này cô chỉ dám nghĩ trong lòng.
Lên đến lầu cô gõ cửa, một chút sau anh mới mở cửa, anh chỉ mặc một cái áo choàng tắm, trên cổ vắt khăn lông, đường viền cổ áo hơi mở lộ ra một chút da thịt.
Thật là hơi thở cấm dục nồng nàn!
Lúc này trong lòng Cảnh Huyên: Làm tôi chảy máu mũi.
Anh nghiêng đầu: “Em vào đi!”
Cảnh Huyên ngoan ngoan bước vào ngồi trên ghế sofa nhìn anh cầm khăn bông lau tóc, còn căng thẳng hơn cả tối hôm qua.
Anh nhìn chằm chằm cô một lúc, sắc mặt không tốt lắm hỏi cô: “Em uống rượu à?”
Cảnh Huyên run run giơ ngón tay ước lượng báo cáo anh: “Một chút xíu.” Sau đó cô cẩn thận ngẩng đầu nhìn anh.
Ây da má ơi, sắc mặt thật khó coi!...
Chương 17.1: Ông trời ắt sẽ tự xử lý kẻ hèn hạ.
…“Em đi với ai vậy?”
Cảnh Huyên trả lời một cách ngoan ngoãn: “Là Thư Dao, trợ lý của em.”
“Chỉ có hai người thôi sao?”
“À, vâng.”
“......” Khương Hàn hít sâu một hơi, trong lòng thật muốn mắng người mà.
Trong một thoáng chốc, Cảnh Huyên cứ nghĩ rằng cô sẽ bị anh xử cho một trận chứ. Nhưng mà sau khoảng khắc đó thì anh chẳng làm gì cả mà chỉ quay người đi.
Anh đi đến trước giá kệ cất đồ, mò tìm cái máy sấy tóc, Cảnh Huyên thì ngồi trên chiếc sô pha nhìn anh từ phía sau lưng, cô cảm thấy đầu mình như xoay vòng vòng có chút chóng mặt.
Vừa mới nãy cô uống không có nhiều. Nhưng mà tửu lượng của cô không tốt, tình cảnh này thì không khác xa lắm với việc cô đang say, sức ngấm của rượu có chút mạnh, đầu cô bắt đầu thấy mơ hồ vô cùng.
Cảnh Huyên dựa vào tựa ghế sô pha, mắt híp lại nhìn Khương Hàn, vai rộng vòng eo gầy, thân hình cao lớn. Trời ơi, sao mà cơ thể của anh lại đẹp trai đến như vậy chứ.
Trong khoảng không gian hốt hoảng đó, cô giống như đang nằm mơ vậy. Lúc trước, cô cũng thường xuyên nhìn anh mà chìm vào giấc ngủ. Đương nhiên, đó là khi cả hai còn cái thời nhìn nhau qua màn hình điện thoại.
Khương Hàn sấy xong tóc, quay đầu lại nhìn thì cô nhóc này đã ngã người xuống ngủ say sưa rồi. Bởi vì nguyên nhân của việc cô uống quá say, thế nên viền mắt lẫn đôi má đều đỏ ửng cả lên rồi.
Anh vỗ vào người cô gọi: “Cảnh Huyên?”
Cô cố mở mắt nhìn anh, trong khoảng khắc đó không biết nghĩ gì, đôi mi mắt của cô cong cong cười lên, ôm chặt cánh tay anh xoa đi xoa lại.
Sau đó cô nghiêng đầu sang một bên.... và tiếp tục ngủ thiếp đi!
Khương Hàn không biết làm thế nào để rút tay về, anh nhẹ nhàng xoa đầu cô. Đứa trẻ này vẫn giống như lúc trước, chẳng có gì là phòng bị bản thân cả.
Vừa mới lúc nãy là anh giận cô thật, hai đứa con gái mà nửa đêm đi ra ngoài uống rượu, cứ tưởng xã hội này đều không có gì đáng lo sợ sao?
Thời khắc đó nhìn cô trông vẻ ngốc ngốc, bực dọc trong người anh rốt cuộc cũng bớt đi không ít, có điều vẫn không thể nào tha thứ cho cô được.
Thời gian này đã qua gần đến mười một giờ rồi. Anh vẫn nghĩ chưa ra cách làm thế nào để đưa cô về nhà, đạo diễn gọi anh phải qua liền bên kia một chuyến, anh chỉ có thể mặc đồ vào rồi đi xuống lầu.
Cánh cửa thì đóng hé một nửa, anh lấy tay đẩy ra, phát hiện vài người ở tổ đoàn phim, chủ yếu là diễn viên, Đạo diễn Phó, chế tác và biên kịch.
Vu Tại Trung nhìn thấy Khương Hàn, lại hỏi câu: “Có ai nhìn thấy Cảnh Huyên không? Tôi gọi điện thoại mà cô ấy không nghe máy, gõ cửa cũng không thấy ai phản ứng cả, cô ấy đi đâu rồi?”
Người trợ lý tạp vụ vừa hỏi câu: “Hay là, bây giờ tôi đi lại xem sao?”
Khương Hàn nắm bàn tay lại hình nắm đấm, anh đưa lên miệng ho một tiếng rồi bảo: “Không cần đi nữa đâu, cô ấy uống say rồi, đang nằm ngủ ở trong phòng của tôi rồi.”
Vu Tại Trung có tiếng “Ồ”, ông ta gật gật đầu rồi cũng tự hiểu. Đột nhiên lại có tiếng: “Hả, cậu vừa nói cái gì?”
Khương Hàn nói lại câu vừa rồi thêm một lần nữa, một đám người vốn dĩ tụm ba tụm bảy lại thảo luận, này thì đột nhiên tĩnh lặng cả một không gian, tất cả đều quay đầu nhìn về hướng này.
Gian tình thật lớn quá đi! Trời ơi, có nghe nhầm không chứ!
Một người con gái uống say lại đi vào phòng một người đàn ông để ngủ. Hừm, họ đâu có nghĩ lệch chút nào đâu.