Chả trách!
Vu Tại Trung rốt cuộc cũng có phản ứng kịp thời, có hàm ý sâu sắc nhìn sơ về phía Khương Hàn: “Vậy chúng ta nói chuyện trực tiếp luôn nhé! A Hàn, đợi một lát cậu quay về thì truyền đạt lại cho Cảnh Huyên biết được không?”…
Chương 17.2: Ông trời ắt sẽ tự xử lý kẻ hèn hạ.
…Khương Hàn thốt lên một tiếng: “Được.”
Vu Tại Trung cả mặt nghiêm túc: “Đầu tiên, tôi muốn nói với mọi người một tiếng xin lỗi. Tin tức của ngày hôm nay, chúng ta cũng chắc đã xem rồi, Lương Đồng gây ra scandal. Hơn nữa, lôi ra không ít những thứ khác gây ra mối quan hệ bất lợi cho Hoa Tinh, sự việc diễn ra càng thêm nghiêm trọng. Tôi vừa mới nghe nói rằng Lương Đồng bây giờ quậy phá muốn kết thúc hợp đồng với Hoa Tinh, có khả năng trong thời gian ngắn sẽ được giải quyết. Bên phía đầu tư đồng ý bỏ tiền ra để mời tiếp một diễn viên khác, loại bỏ tất cả phân đoạn diễn của Lương Đồng. Cho nên, tôi rất xin lỗi mọi người, phân đoạn diễn của cô ta cần phải quay lại từ đầu, tôi chỉ muốn nói với mọi người một câu rằng mọi người đã vất vả rồi.”
Chuyện của Lương Đồng thật sự là gây chuyện rất là lớn, trợ lý là chị Lăng của cô ta cũng vì thế mà tức không thể hạ hỏa được rồi. Lúc đi còn đập vỡ cái ly, cũng đúng, trở thành một Hoa Đán đâu có dễ dàng gì, Hoa Tinh cũng đã bỏ ra số tiền không nhỏ để đầu tư để đầu tư lên người Lương Đồng, một scandal bùng nổ thì trong thời gian này cô ta cũng rất khó để có thể vực dậy.
Mọi người đều tỏ ra thấu hiểu, cũng có một số người không hài lòng về việc đó, nhưng thấy Khương Hàn và Ôn Viện Viện đều không có ý kiến gì nên cũng không dám lên tiếng.
Lúc Khương Hàn quay về thì Cảnh Huyên đã nằm trên sô pha ngủ rồi, trong lòng còn ôm thêm gối ngủ, cô lệch đầu sang bên, dáng vẻ ngủ cũng rất ngon.
Anh nghĩ ngợi một lát rồi cúi thấp người xuống ôm cô vào phòng ngủ, sau đó đặt cô xuống giường.
Ngày hôm sau Cảnh Huyên bị một hồi chuông thức tỉnh, cô mở mắt mới một hồi mới nghe ra là tiếng chuông điện thoại trên đầu giường vang lên, cô quơ tay tìm lấy rồi bắt máy.
Giọng nói của Cảnh Huyên vẫn còn như mớ ngủ, kèm theo tiếng mũi: “Alo, xin chô.”
Đối phương hiển nhiên bị dọa rồi, lời trong câu nói có chút không rõ ràng: “Ừm....cho hỏi.....anh Khương có đó không?”
Lúc này, Cảnh Huyên mới thực sự đã tỉnh, cô phát hiện ra mình đang nằm trong phong ngủ của Khương Hàn. Nếu như hôm trước là bất đắc dĩ mới ở nơi này, vậy hôm qua thì sao?
Cô làm sao lại ở đây.
Trời ạ, chết tôi rồi.
Cô hồi hộp vội vứt nhanh điện thoại rồi gác máy. Sau đó, mới phát hiện ra phản ứng này của bản thân càng dễ dẫn đến việc gây hiểu lầm cho người khác.
Tại phim trường, Thống Trù bị gác máy ngang, cả khuôn mặt ngơ ngác.
Đạo diễn Phó hỏi cậu ta: “Cậu thông báo chưa?” mới sáng sớm đã thay đổi lịch quay. Vốn dĩ, phân đoạn quay của Khương Hàn sẽ đổi thành buổi chiều. Cho nên phải thông báo cho anh biết là chiều có thể nghỉ ngơi và không cần đến.
Thống Trù có chút ấm ức: “Tôi điện thoại di động cho anh Khương nhưng đã tắt máy rồi, sau đó tôi điện qua máy bàn của phòng tại khách sạn, còn chưa nói hết một câu đã bị gác máy ngang, vấn đề là....người bắt máy là một cô gái.”
A....trời ạ, con gái ư...
Đạo diễn Phó há hốc miệng “.....” biểu cảm kinh ngạc. Khương Hàn xuất thân mang tiếng trong sạch, rất có nhiều người đã từng hợp tác qua đều không ngớt lời khen với Khương Hàn, danh tiếng tuy rằng lớn, nhưng tuyệt nhiên không có người đỡ đầu, kính nghiệp, khiêm tốn, phẩm chất không phải nói chứ có rất ít scandal. Trừ việc bản tính có chút vô tư, thì chẳng có tật xấu gì.
Ây da, hình như phát hiện ra chuyện gì lớn lắm thì phải.
Cảnh Huyên chưa tìm ra dép mang, coi đi chân không chạy ra ngoài, Khương Hàn đang nằm trên sô pha ngủ, cô liền chạy lại lay người anh: “Anh ba, anh ba, anh ba.....”
Khương Hàn mở mắt nhìn thấy mặt cô, nửa người nằm trên cơ thể anh, khoảng cách rất gần.
Đôi mày anh nhíu chặt lại: “Mới sáng sớm mà em làm cái gì vậy hả? Chưa tỉnh rượu lại sao? Phát cơn điên lúc say à....?”
“Không phải....hình như em gây hoạ cho anh rồi.” Cô chỉ tay vào phòng ngủ: “Vừa lúc nãy có điện thoạt reo lên, em bắt máy rồi sau đó lại gác máy rồi.”
Anh chau mày: “Cho nên...?” không biết trọng điểm mà cô muốn nói nó nằm ở chỗ nào nữa.
Cho nên, trong phòng anh ngủ có người phụ nữ đấy, sự trong sạch của anh bị hủy cả rồi!...
Chương 17.3: Ông trời ắt sẽ tự xử lý kẻ hèn hạ.
…Cảnh Huyên trợn mắt: “Em nghĩ rằng anh sẽ bị dính scandal đấy.”
Khương Hàn hiểu rồi, miệng anh cười bảo: “Sợ rồi sao? Chờ tới khi em đạt được vị trí như anh, thì tin scandal càng lúc sẽ càng nhiều, tất cả ánh mắt của mọi người đều chỉ vây quanh người em. Mỗi chi tiết nhỏ sai tí cũng sẽ bị phát đại ra, bão tố cũng đều có. Thậm chí, có lúc không chả quan trọng gì cũng sẽ bị phát sinh ra.”
Cảnh Huyên học theo anh mà chau mày: “Vậy nên là...?”
“Cho nên chẳng có gì phải kinh ngạc như thế, em với anh có gì sao?”
“À, không ạ.”
“Vậy em căng thẳng gì chứ.”
Miệng đời mà cưng, có điều Cảnh Huyên nhìn cả mặt anh đều điềm tĩnh như vậy nên cô cũng cạn lời.
Cũng phải, anh từng hợp tác nhiều người đẹp như thế, hơn nữa đều là người có máu mặt cả. Đều chưa từng xảy ra scandal nào, càng huống hồ gì nói với cô.
Khoảng khắc đấy cô có chút thẩn thờ, rầu rĩ lên tiếng: “Ồ.”
Lúc ăn sáng, Cảnh Huyên vẫn cứ còn khó chịu vì sự phiền phức của cô. Có lẽ Khương Hàn cũng cảm thấy cô có chút kỳ quái thì phải! Anh xem cô như em gái, nhưng cô chưa bao giờ xem anh thành một người anh trai, cho nên mới có phản ứng lớn như vậy.
Giản Thư Dao xoa nhẹ huyệt thái dương, thức dậy uống thuốc giải rượu, đầu vẫn còn đau: “Ây, tối hôm qua cậu ở đâu thế hả?”
“Trên giường Khương Hàn.”
Giản Thư Dao một hơi sặc phun sữa ra ngoài: “Không phải chứ! Má ơi, đã tiễn tới mức độ đó rồi à?!”
Cảnh Huyên gõ bàn: “Ê này, nghĩ cái gì vậy hả, tớ ngủ trên giường còn anh ấy ngủ ở sô pha.”