⬅ Trước Tiếp ➡
27: Một mình
“Chị dâu đâu?”
Tô Triệt vươn cổ nhìn phía sau Cao Hàn, xác định không nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn kia, liền hiếu kỳ hỏi. Vừa rồi thấy chị dâu lo lắng như vậy, còn tưởng rằng bất đắc dĩ lắm cô mới để đại ca đi? Chẳng lẽ, anh ta đoán sai rồi sao? 
Cao Hàn vẫn mang dáng vẻ không biểu cảm, trong đôi mắt sâu thẳm có sự sắc bén khó hiểu. Liếc nhìn phương xa vẫn còn bị sương mù bao phủ, anh quay đầu nhìn về phía người anh em tốt của mình, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm: “Tôi không có nhà, có gì cậu để ý một chút.”
Tô Triệt gật đầu không chút do dự, vỗ vai của anh, hành động thô lỗ hoàn toàn khác với hình tượng đẹp trai: “Đó là đương nhiên. Anh yên tâm, đại ca, có em, không ai dám bắt nạt chị dâu đâu.” 
Cao Hàn thờ ơ gật đầu. 
Tô Triệt cũng không coi trọng chuyện này, từ những ngày đầu tiên gặp nhau, anh đã như thế này rồi. Nhưng mà, cũng chỉ có người quen như anh ta mới biết, Cao Hàn chính là người ngoài lạnh trong nóng đúng chuẩn. Bên ngoài anh giống như một khối băng lạnh, nhưng nếu quan tâm đến người khác thì sẽ hiểu, trái tim của anh lại mềm yếu hơn so với vẻ ngoài rất nhiều. 
“Vậy bây giờ đi hay là..” Tô Triệt cũng không rõ rốt cuộc hiện giờ tình hình là như thế nào nên chỉ có thể thăm dò.    
Cao Hàn lắc đầu, quay đầu nhìn trong cầu thang của khu dân cư. Rất nhanh, một thân hình thanh tú lao ra với tốc độ hoàn toàn không phù hợp với hình ảnh, đợi đến khi nhìn thấy người đứng đó, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nụ cười thật tươi: “Ông xã à.”
Tô Triệt kinh ngạc phát hiện, đại ca luôn không có biểu cảm gì trên mặt đến mức bị gọi là mặt than, trong một khoảnh khắc, vậy mà khoé miệng nhếch lên một vòng cung nhỏ. Vòng cung này rất nhỏ, nhỏ đến mức mà anh ta còn nghĩ đó là ảo giác của bản thân. 
Xem ra mối quan hệ giữa chị dâu và đại ca thật không tệ. Nhưng như vậy thì, tại sao…
Nghĩ đến ngày bất thường đó đại ca kéo mình đến quán bar uống say, rồi lại liên kết lại với tin đồn tự sát lúc sau, Tô Triệt lắc đầu, biểu tình bất đắc dĩ, chuyện vợ chồng người ta quả nhiên không phải là chuyện người ngoài như anh ta có thể hiểu được. 
“Ông xã.”
Ninh Nhuế Tịch cũng ý thức được hành động của chính mình quá hưng phấn, càng đến gần bước chân càng nhỏ lại, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực, thậm chí còn trong trẻo như xưa. 
Cao Hàn im lặng gật đầu với cô, không nói gì nữa, đang định lên xe thì thấy vợ mình đi tới.     
Ninh Nhuế Tịch biết người đàn ông này hiền như khúc gỗ lại vô cùng nhàm chán nhưng không ngờ đối phương còn không hiểu cả chuyện tình cảm như này. Cô nói tiễn anh, nhưng khi cô đi xuống lầu rồi thì anh lại không nói gì. Chẳng lẽ anh nghĩ cô đi xuống lầu chỉ để nhìn anh rời đi thôi sao? Cái đầu nhỏ rối bời, ánh mắt nhìn người đàn ông hiện lên một tia bất mãn và trách móc.
Tô Triệt biết ở thời điểm như thế này không thích hợp để anh ta xuất hiện, không nói bất cứ câu gì trực tiếp chui thẳng vào xe. Chỉ là từ cửa sổ xe nhìn ra một nam cao một nữ thấp, nữ nhìn lên, nam nhìn xuống, cảm giác rất hài hoà. Sự ấm áp và sự ăn ý bao trùm lên hai người cũng khiến anh ta ý thức được rời mắt đi.
“Ông xã.”
Ninh Nhuế Tịch biết, mặc dù về chuyện tình cảm mọi người đều quen phụ nữ chủ động. Nhưng đối mặt với một người đàn ông không có hứng thú như vậy, chờ anh chủ động ra tay chắc chắn khó hơn việc nước ta cắt đứt quan hệ với các nước khác. Hơn nữa, bọn họ bây giờ đã là vợ chồng, tự nhiên sẽ khác với những người yêu nhau bình thường.
Ninh Nhuế Tịch tự an ủi mình như vậy, ngọt ngào gọi một tiếng.
Người đàn ông im lặng, đầu vẫn cúi xuống thật thấp, nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, rõ ràng là đang nghiêm túc lắng nghe cô nói.
Nhìn thấy hành động này của người đàn ông, Ninh Nhuế Tịch chỉ có thể tự an ủi mình, ít nhất anh vẫn phản ứng lại một chút, làm người không nên quá tham lam, phải hài lòng với những gì đang có. 
"Ông xã à, tôi mua cái này cho anh. Tôi biết trong quân đội có quy định là không được đeo phụ kiện nhưng đây là tâm ý của tôi, tôi không cần lúc nào anh cũng mang theo trên người, chỉ cần anh cất ở đâu đó là được rồi." 
Ninh Nhuế Tịch lấy từ trong túi ra một viên ngọc Phật Di Lặc, viên ngọc được buộc bằng sợi chỉ đỏ, lòng bàn tay phủ đầy tuyết trắng, phản chiếu ánh sáng ngọc lục bảo nhàn nhạt vào buổi sáng sớm. Ngọc không lớn, nhưng chạm khắc rất tinh xảo, Phật Di Lặc thoạt nhìn vô cùng chất phác, nhìn thoáng qua liền có thể biết được đây là món đồ không tầm thường.
Nhìn thấy người đàn ông thật lâu vẫn không đưa tay ra nhận, Ninh Nhuế Tịch cũng có chút thất vọng, nhưng rất nhanh cô đã phục hồi tinh thần, nắm lấy bàn tay to lớn của người đàn ông, nhét ngọc vào lòng bàn tay anh, hung dữ nói: "Tôi không quan tâm. Dù sao thì tôi cũng đưa nó cho anh rồi. Mặc kệ anh có thích hay không đều phải cầm lấy."
Cao Hàn mím môi suy nghĩ điều gì đó, nhưng để trấn an Ninh Nhuế Tịch, cuối cùng anh cũng siết chặt lòng bàn tay, sau đó nhét ngọc vào túi áo khoác.
Lúc này Ninh Nhuế Tịch mới có chút hài lòng, sau đó nhớ tới điều gì liền xấu hổ lẩm bẩm: "Tôi biết chất lượng loại ngọc này không tốt lắm, cũng không đắt tiền, nhưng hiện tại tôi không có tiền, ừm, sau này chờ tôi đi làm kiếm tiền sẽ mua cho anh một cái tốt hơn. Bây giờ anh đừng chán ghét, bằng không thì..." Ninh Nhuế Tịch suy nghĩ một hồi, hồi lâu cuối cùng nghĩ ra biện pháp trừng phạt, cười híp mắt nói: "Cứ theo gia pháp mà giải quyết đi!"
 
Mặc dù Cao Hàn thờ ơ lạnh nhạt nhưng khi nghe được câu này cũng không nhịn được mà cong môi. 
Đây là lần đầu tiên Ninh Nhuế Tịch trực tiếp thấy người đàn ông này mỉm cười. Trong một khoảnh khắc, cô sững sờ, cả người cô đều ngẩn ra, nhìn thấy nụ cười của người đàn ông giống như hoa nở ngay trước mắt vậy, làm cô nhớ tới bốn chữ — xuân về hoa nở! 
Bất kể Ninh Nhuế Tịch có miễn cưỡng như thế nào thì cuối cùng, chia ly cũng là điều tất yếu.     
Đợi đến khi quay về nhà, nhìn thấy căn phòng trống trải. Chỉ vỏn vẹn có 10 phút ngắn ngủi, không khí trong căn phòng trống trải đã trở nên lạnh lẽo, đơn độc, dù Ninh Nhuế Tịch có cố gắng thế nào thì trên mặt vẫn lộ ra vẻ thất vọng và u ám. 
   
⬅ Trước Tiếp ➡