⬅ Trước Tiếp ➡
28: Những thay đổi hoàn toàn mới 
“Ba nó à.”
Mẹ Ninh đang ngồi trên sofa sắp xếp đồ đạc, nghĩ tới điều gì đó đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ba Ninh đang xem TV.
“Có chuyện gì vậy?”
Ba Ninh là giáo sư đại học, nếu không lên lớp thì toàn bộ thời gian đều ở nhà. Dù mới bước sang tuổi 50, vẫn được coi là một người trẻ trong giới học thuật nhưng ba Ninh đã về hưu. Ngoài giờ lên lớp, thời gian lớn ông đều ở nhà, đọc báo, chơi cờ…
Mẹ Ninh bỏ đồ đạc đã sắp xếp trên bàn sang một bên, do dự hồi lâu rồi lén nhìn bảo mẫu, thấp giọng nói: “Ông có thấy Tiểu Tịch đã khác đi một chút không?”
Những lời này bà đã sớm muốn nói ra nhưng chưa tìm được cơ hội nào, trong lòng cũng biết chuyện này nói ra cũng không có gì tốt. Nhưng mà, bây giờ, bà thật sự không nhịn được nữa.
Nghĩ đến chuyện hôm qua con gái mang túi hoa quả về ăn cơm xong rồi lập tức bỏ đi, mẹ Ninh càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng, lời nói ra cũng trở nên dễ dàng hơn: “Ngày xưa Tiểu Tịch thích thịt xào hành tây, còn có cái gì mà cần tây mầm tỏi, đều là món con bé thích. Nhưng ngày hôm qua tôi thấy, bảo mẫu nấu những món này, con bé hoàn toàn không đụng đũa vào, chỉ uống bát canh trứng rong biển. Đứa trẻ này, chẳng lẽ lần trước nhập viện…” 
Mẹ Ninh không nói rõ, chỉ chỉ ngón tay vào đầu mình nhưng ý tứ rất rõ ràng.
   
Nhưng ba Ninh lại không coi trọng chuyện đó: “Đừng nghĩ như vậy. Tiểu Tịch không sao cả. Bác sĩ nói rồi, chỉ cần chăm sóc tốt cho cơ thể thì sẽ ổn thôi.” 
“Nhưng mà…” Mẹ Ninh vẫn không bỏ cuộc, trước đây con gái bà vốn nhút nhát, nhưng bây giờ, nếu không phải đó là người bà quen thì e rằng người mỗi ngày gọi bà là mẹ lại là con gái của người khác rồi.
 
Ninh Nhuế Tịch không biết ba mẹ cô đang nghĩ gì về những thay đổi gần đây của cô. Mỗi ngày cô đều rất bận rộn. Không có đàn ông thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục, hơn nữa bây giờ cô thấy mọi chuyện rất tốt đẹp. Ngoài việc thích nghi với cuộc sống mới, cô còn bận rộn trang trí nhà cửa, rồi còn tìm việc làm nữa. Chỉ là ngày ba bữa phải ăn từng bữa một, chuyện này ấy mà, cũng phải làm từng cái một.
Sau khi người đàn ông kia rời đi, cô bắt đầu trang trí nhà cửa. Thiết kế và nội thất của căn phòng như thế nào đều là cô tự tay lựa chọn. Mặc dù trước đây cô xuất thân từ MBA, nhưng môn học tự chọn là môn thiết kế nội thất. Tuy không tinh thông như dân chuyên nhưng dù sao ngôi nhà cũng là mái ấm của mình, chỉ có mình mới hiểu được mình thực sự muốn gì. Có sai sót một chút cũng không sao.
Sau khi tham khảo vô số tài liệu, Ninh Nhuế Tịch phải mất cả tuần mới phác thảo ra được bản thiết kế. Trong thời gian này, cô đã liên hệ với một số công ty nội thất tốt nhất trong thành phố, đặt mua vật liệu và những thứ tương tự. Bây giờ chỉ cần đợi bản thảo thiết kế hoàn thành xong là trực tiếp bắt tay vào thi công.
Ngày bản thảo thiết kế hoàn thành, Ninh Nhuế Tịch không tiếp tục làm việc nữa. Cô cầm thẻ, bắt đầu đi mua sắm.
Trong khoảng thời gian ngắn này, cô cũng gần biết rõ thân phận của mình. Ninh Nhuế Tịch, hai mươi ba tuổi, vừa mới tốt nghiệp đại học S, chuyên ngành kế toán. Sau khi tốt nghiệp, không tìm được việc làm nên bị bắt kết hôn. Sau khi kết hôn cũng không muốn đi làm việc gì mà trực tiếp trở thành một bà nội trợ.
Cô đã xem bằng tốt nghiệp, cũng đã lên Baidu để kiểm tra tình hình của trường. Không giống như chứng chỉ thạc sĩ của cô, Đại học S là trường đại học hạng ba. Chỉ sợ cho dù cô không kết hôn cũng khó tìm được việc làm.
Chỉ nhìn thoáng qua, Ninh Nhuế Tịch đã từ bỏ việc sử dụng học vấn để làm bất cứ việc gì. Có vẻ như ban đầu cô chỉ có thể kiếm việc làm trên mạng, rồi buổi tối học thêm, hoàn thành bằng cấp rồi mới làm việc ở công ty.
Trong khoảng thời gian ngắn, Ninh Nhuế Tịch đã vạch ra kế hoạch cho tương lai của mình.
Về việc chi tiêu gì trong khoảng thời gian này, tất cả đều liên quan đến tấm thẻ mà người đàn ông kia đã cho cô. Số tiền trong thẻ không nhiều so với số tiền cô đã từng có nhưng cô đều ghi lại tất cả các khoản chi tiêu.
Dù người đàn ông đó có là chồng cô đi chăng nữa thì cô cũng không phải là con mọt gạo. Ừm, nhưng nếu sau này cô kiếm đủ tiền, không muốn đi làm nữa thì để chồng chăm sóc cũng tốt.
Chỉ là hai chuyện này, tuy đều được người khác nuôi dưỡng, nhưng bản chất lại hoàn toàn khác nhau.
   
Chỉ mười phút sau, Ninh Nhuế Tịch thu dọn đồ đạc, xách túi đi ra ngoài.
Điều mà hôm nay cô muốn làm, là thư giãn và tự thưởng cho mình.
Đầu tiên cô đến thẩm mỹ viện làm thẻ thường niên, đi spa, sau đó đến tiệm cắt tóc để thay đổi kiểu tóc hiện tại.
Cô phát hiện ra, nếu cơ thể này có điểm gì mạnh hơn so với cô của kiếp trước thì đó chính là vẻ bề ngoài. Trước kia dung mạo của cô chỉ có thể coi là bình thường, nhưng bây giờ khuôn mặt này lại thanh tú dễ thương. Đã có tài nguyên tốt như vậy mà không tận dụng tốt thì rất xứng đáng bị trời phạt. 
Nhưng cô không xử lý quá nhiều, mà chỉ nhờ thợ tạo mẫu tóc giúp cô cắt tỉa tóc, biến phần tóc mái xéo thành mái bằng.
Một giờ sau, khi cô bước ra khỏi tiệm cắt tóc, cô cảm thấy tự tin hơn hẳn.
Tiếp theo đó, cô đến một vài cửa hàng quần áo, giá cả hợp lý hơn để mua quần áo phù hợp với mình. Đống quần áo hồng phấn bằng ren kia ở nhà khiến cô muốn mù cả mắt.
Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, cuối cùng Ninh Nhuế Tịch cũng hài lòng.
Nhìn bàn tay chất đầy đồ đạc, nụ cười trên khóe miệng cô càng tươi tắn hơn.
“Nhuế Tịch?”
Khi cô đi mua quần áo chuẩn bị đến nhà hàng bên cạnh thì một giọng nói xa lạ vang lên khiến cô phải dừng lại.
Ninh Nhuế Tịch ngẩng đầu, người gọi cô là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp. Cô ấy cũng tầm tuổi cô hiện tại nhưng cách ăn mặc lại lộng lẫy hơn rất nhiều. Áo trễ vai và váy quấn hông làm nổi bật thân hình gợi cảm của cô ấy.
Nhìn thấy Ninh Nhuế Tịch ngẩng đầu, cô gái kia hưng phấn, xách túi nhỏ, dẫm lên giày cao gót kích động chạy tới: “Nhuế Tịch, thật sự là cậu!”
⬅ Trước Tiếp ➡