30.1: "Chúc ngủ ngon" trước khi đi ngủ
"Đường Á Thành?"
Ninh Nhuế Tịch nhấp một ngụm trà, sờ chiếc nhẫn kim cương trên tay, tuy không lớn nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác yên ổn đến mức tiền tài cũng không thể so được.
"Không. Chồng tôi không phải người này. Nhưng Đường Á Thành là ai? Tôi không nhớ anh ta."
Ngô Hàm tưởng rằng Ninh Nhuế Tịch nói mình mất trí nhớ chỉ là cái cớ nhưng bây giờ nhìn vào đôi mắt trong sáng, thuần khiết này, cô ấy cảm thấy vô cùng bối rối. Cô ấy cắn môi, kinh ngạc nói: "Cậu thật sự mất trí nhớ?"
Ninh Nhuế Tịch không nhịn được bật cười: "Đương nhiên là sự thật. Dù sao cũng không phải chuyện gì tốt, đi nói dối làm gì."
Vốn dĩ Ngô Hàm không có hứng thú về chuyện của Ninh Nhuế Tịch, dù sao quan điểm khác nhau nên khó lòng hiểu nhau. Lần này cô ấy chủ động chào hỏi chỉ vì bọn họ là bạn học bốn năm mà thôi. Nhưng bây giờ nhìn thấy sự thay đổi của Ninh Nhuế Tịch, cô ấy không nhịn được muốn bắt chuyện.
"Vậy cậu cũng không nhớ Đường Á Thành là ai à?" Ngô Hàm tò mò hỏi.
Ninh Nhuế Tịch cơ bản có thể đoán được, cái người "Đường Á Thành" cùng người này có quan hệ bất thường trước đây. Mối quan hệ giữa nam và nữ mà còn không hề bình thường, vậy đó chính là tình yêu nam nữ, thậm chí Ngô Hàm còn nói đến mức vậy nên chỉ có thể là bạn trai cũ hoặc đối tượng cô thầm mến trước đây.
Cô không biết Đường Á Thành đó là ai, nhưng dù đó là con la hay con ngựa cũng không thành vấn đề. Bây giờ cô cũng đã có một người đàn ông, đã có gia đình, tuy chồng cô không lãng mạn nhưng đủ vững vàng và đối xử rất tốt với cô. Nên đối với những chuyện khác đều chẳng mấy quan trọng. Cho dù bọn họ thực sự là người yêu của nhau thì kể từ khi cô chọn kết hôn với người khác thì mọi chuyện cũng đã trôi qua rồi.
"Tôi không nhớ." Cô nhẹ nhàng lắc đầu, khóe miệng nở nụ cười không hề miễn cưỡng: "Thế nhưng không sao đâu, cũng không phải người quan trọng gì."
Ngô Hàm đánh giá thái độ thản nhiên của Ninh Nhuế Tịch từ trên xuống dưới một lúc lâu, cuối cùng mới trút được gánh nặng ngàn cân, cô ấy thở phào nhẹ nhõm. Trước đó, cô ấy vẫn ngồi rất duyên dáng, ưu nhã nhưng hiện tại lại dựa lưng vào ghế không có bất kỳ kiêng kị nào, đôi mắt xinh đẹp nghiền ngẫm: "Xem ra cậu đã suy nghĩ thông suốt rồi. Như vậy cũng tốt. Đường Á Thành thực sự không thích hợp với cậu đâu."
Đối với sự đánh giá này, Ninh Nhuế Tịch không đáp lại một lời.
Chuyện xảy ra với người đàn ông tên Đường Á Thành đó không liên quan gì đến cô. Có lẽ trong đời cô đã từng gặp qua rất nhiều người họ Đường, Đường Á Thành này cũng chỉ là một trong số đó, điều đó cũng chẳng quan trọng. Bây giờ, điều quan trọng là người đàn ông đang ở cùng cô mà thôi.
Nghĩ đến người đàn ông mang khuôn mặt lạnh lùng nhưng lại có đôi mắt biết nói kia, Ninh Nhuế Tịch không nhịn được bật cười một cái.
Cô không biết tình huống này có được gọi là yêu hay không, nhưng nghĩ đến người đàn ông này, cô chỉ cảm thấy vô cùng thoải mái.
Nhìn Ninh Nhuế Tịch mỉm cười vui vẻ, gương mặt Ngô Hàm có chút kỳ quái. Vẻ mặt kỳ lạ đó khiến Ninh Nhuế Tịch chú ý, cô chớp mắt hỏi: "Sao vậy?"
Ngô Hàm vẫn dùng ánh mắt kỳ quái đó nhìn Ninh Nhuế Tịch, cho đến khi nụ cười trên mặt đối phương cứng đờ, mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, giọng điệu không phân biệt được là ghen tị hay thất vọng: "Xem ra bây giờ cậu đang rất hạnh phúc. Chồng của cậu chắc hẳn là một người đàn ông tốt!"
Bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ cảm thấy ngại ngùng khi được hỏi câu hỏi này. Ninh Nhuế Tịch không khỏi bật cười khi nghĩ đến người đàn ông trầm lặng nhưng ân cần kia: "Ít nhất thì hiện tại anh ấy rất tốt, tôi không nhớ trước kia mình là người như thế nào, cũng không biết trước đây mình đã làm gì, nhưng bây giờ cuộc sống của tôi đang diễn ra tốt đẹp. Cho nên... cứ như thế này vẫn tốt hơn."
Ninh Nhuế Tịch mỉm cười ôn hòa khiến Ngô Hàm lại càng cảm thấy choáng váng.
"Như vậy tôi cũng yên tâm. Đường Á Thành người đàn ông đó..." Dường như Ngô Hàm đang nghĩ đến điều gì đó ghê tởm, đang định nói thành lời nhưng lại do dự một lát, rồi nhịn xuống: "Chỉ cần cậu sống tốt là được. Khi nào có thời gian hẹn chồng cậu ra ngoài cùng nhau ăn một bữa cơm được không?"
Ninh Nhuế Tịch không để ý đến câu nói còn dang dở của Ngô Hàm, chỉ cười đồng ý: "Được thôi. Nhưng chồng tôi là quân nhân, bình thường anh ấy toàn ở trong quân đội. Nếu có thời gian tôi sẽ hẹn anh ấy ra ngoài cùng."
"Mà này, bây giờ cậu đi làm ở đâu?" Đã biết tất cả những gì mình muốn biết, Ngô Hàm thức thời đổi sang chủ đề khác.
Nói đến đây, Ninh Nhuế Tịch có chút bối rối. Nhưng sau khi suy nghĩ, cô lại thở phào nhẹ nhõm: "Hiện tại tôi không có việc làm, còn đang bận rộn trang trí nhà cửa, sau khi hoàn thành xong sẽ đi tìm việc làm. Còn cậu thì sao? Bây giờ cậu ổn không?"