29: Người đàn ông xa lạ
Ninh Nhuế Tịch biết đối phương chắc chắn biết Ninh Nhuế Tịch trước kia, nhưng cô không phải là Ninh Nhuế Tịch trước kia, vậy nên…
"Xin lỗi, cậu có phải là..."
Đến khi người phụ nữ kia đi tới trước mặt, Ninh Nhuế Tịch vội nói lời xin lỗi.
Người phụ nữ kia giật mình nhìn Ninh Nhuế Tịch, ánh mắt lướt qua từ trên xuống dưới vài lần rồi mới ngẩng đầu: "Nhuế Tịch, cậu làm cái gì đấy? Tôi là Ngô Hàm đây, đừng bảo vừa mới tốt nghiệp đã không quen biết nhau rồi chứ?"
Đối mặt với ánh mắt thăm dò của người phụ nữ cùng với câu trả lời không vui vẻ kia, trái lại Ninh Nhuế Tịch vô cùng bình tĩnh. Sau khi biết được thân phận của vị khách, cô mới thản nhiên than thở: "Xin lỗi Ngô Hàm. Khoảng thời gian này tôi đã gặp phải chút chuyện nên đã mất trí nhớ, vậy nên..."
Mặc dù việc mất trí nhớ này có chút xấu hổ, cũng sẽ khiến người khác nghi ngờ đặt câu hỏi. Thế nhưng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, dù sao sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện, chi bằng cứ nói thẳng ra, nắm quyền chủ động trong tay còn hơn.
Ngô Hàm kinh ngạc nhìn người ung dung bình tĩnh đứng trước mặt, nếu không phải trên đời này không có người giống nhau y hệt, sợ rằng cô ấy sẽ nhận nhầm người. Học cùng nhau bốn năm, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy Ninh Nhuế Tịch có dáng vẻ bình tĩnh như vậy. Ninh Nhuế Tịch trong trí nhớ của cô ấy luôn cúi thấp đầu, âm thanh nói chuyện cũng nhỏ như tiếng mèo kêu, hoàn toàn khác xa so với người trước mặt.
Sau một hồi đánh giá, Ngô Hàm xúc động nói: "Xem ra Nhuế Tịch cậu gần đây thay đổi không ít."
Chẳng qua, chuyện Ninh Nhuế Tích nói "mất trí nhớ" có chút tò mò nhưng cô ấy cũng không hỏi ngay mà chỉ lặng lẽ đánh giá một lượt, chỉ vào nhà hàng cách đó không xa: "Hình như cậu đang tìm nhà hàng, không thì chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đi? Từ sau khi tốt nghiệp chúng ta không gặp mặt, có rất nhiều chuyện tôi muốn hỏi cậu."
Không dò hỏi quá nhiều là hành động theo bản năng của Ngô Hàm nhưng lại lấy được thiện cảm của Ninh Nhuế Tịch. Cô thích những người khéo léo như vậy, không phải bà tám nhiều chuyện!
"Được."
Ninh Nhuế Tịch ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
"Vâng, hai cô xin đợi một chút."
Chờ phục vụ cầm thực đơn rời đi, Ninh Nhuế Tịch mới quay đầu lại nhìn Ngô Hàm đang ngẩn người nhìn mình chằm chằm, trên mặt lộ ra nụ cười: "Làm sao vậy?"
Ngô Hàm thật sự rất bất ngờ với thay đổi của Ninh Nhuế Tịch. Ngủ chung bốn năm, cô ấy chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày Ninh Nhuế Tịch hào phóng mời mình ăn cơm. Quan hệ của cô ấy với Ninh Nhuế Tịch cũng không tính là quá tốt, hơn nữa có một vài chuyện xảy ra khiến quan hệ của hai người so với bạn học bình thường còn lãnh đạm hơn một chút. Trước kia khi gặp mặt, hai người bọn họ sẽ mỉm cười xã giao vài câu, hiện tại lại cùng nhau vui vẻ ngồi ăn cơm tán gẫu, ngẫm lại quả thật là tin tức chấn động.
Ngô Hàm chống tay lên cằm, bộ móng tay đẹp đẽ tôn lên làn da trắng nõn, những ngón tay thon dài tuyệt mỹ, lại cộng thêm với vẻ ngoài xinh đẹp cùng thân hình quyến rũ, cô chính là báu vật quý hiếm khiến phái nam mê đắm, phụ nữ ganh ghét.
Chinh chiến trên thương trường nhiều năm, Ninh Nhuế Tịch sớm đã thấm nhuần câu nói đừng trông mặt mà bắt hình dong, hơn nữa dựa vào trực giác nhìn người của cô, Ngô Hàm tuyệt đối không phải loại người chân dài não ngắn. Huống hồ, nhất cử nhất động của cô ấy, tuy rằng đối phương tùy ý nhưng lại mang theo cảm giác cao quý không thể che giấu. Loại tao nhã này phải trải qua một thời gian dài được dạy dỗ lễ nghi khuôn phép mới có thể hình thành được.
Vậy nên, khi Ngô Hàm đang bận rộn đánh giá Ninh Nhuế Tịch thì cô cũng đồng thời có những phán đoán về thân phận của Ngô Hàm. Người phụ nữ mà cô chỉ biết tên này chắc hẳn là con gái của một gia đình giàu có.
"Cậu thay đổi rất nhiều đấy. Nếu không phải được tận mắt nhìn thấy thì tôi tuyệt đối không nghĩ một người có thể thay đổi lớn như vậy chỉ trong vài tháng ngắn ngủi thôi đâu. Cậu nói mình mất trí nhớ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Thế nhưng, nếu cậu không tiện nói thì cũng không sao, dù gì tôi cũng không muốn biết."
Ngô Hàm thật sự rất thẳng thắn, nghe được lời nói của Ninh Nhuế Tịch liền trực tiếp nói ra suy nghĩ trong lòng.
Ý cười trong đáy mắt của Ninh Nhuế Tịch càng thêm sâu, không vì lời nói của Ngô Hàm mà tức giận, chỉ chậm rãi cười nói: "Thật ra cũng không có gì, chỉ là đột nhiên tôi đã nghĩ thông suốt mà thôi. Cậu biết chưa? Tôi kết hôn rồi đó."
Dựa vào cách nói chuyện của Ngô Hàm, Ninh Nhuế Tịch đoán được chủ nhân của cơ thể này không phải là người được mọi người yêu mến. Chẳng qua chuyện đó không liên quan gì đến cô, chỉ đơn giản nói với nhau vài câu, Ninh Nhuế Tịch đã có ấn tượng vô cùng tốt với Ngô Hàm rồi.
"Không phải không tiện nói, chỉ là tôi cũng không rõ lắm. Người nhà nghĩ nếu nói những chuyện đó sẽ khiến tôi không vui, cho nên đã giấu tôi. Thế nhưng không biết cũng không sao, như bây giờ cũng rất tốt rồi. Tôi nghĩ chuyện trước kia hẳn cũng không vui vẻ gì, nếu không tôi cũng không mất trí nhớ, đúng không? Bây giờ giống như được bắt đầu lại một lần nữa, mỗi ngày vui vẻ thật là tốt."
Khi Ninh Nhuế Tịch mỉm cười, đôi mắt cô sáng ngời, khóe miệng nhếch lên, hai chiếc lúm đồng tiền nho nhỏ trên má xuất hiện làm say lòng người.
Ngô Hàm nghe lời cô nói có chút sửng sốt, một lúc sau mới gật đầu đồng ý: "So với trước đây, trông cậu thoải mái hơn nhiều. Đúng rồi, cậu nói cậu đã kết hôn? Chồng cậu là ai? Chuyện cậu kết hôn tôi chưa từng nghe qua."
Ninh Nhuế Tịch định nói thì bị Ngô Hàm ngắt lời: "Chẳng lẽ là Đường Á Thành? Trời ạ, cậu đừng bảo với tôi rằng, cậu thật sự kết hôn cùng Đường Á Thành đấy?"
Ngô Hàm càng nói càng kích động, sau đó trực tiếp đứng dậy khỏi ghế. Tiếng động không nhỏ đã khiến các bàn kế bên tò mò nhìn sang.
Tuy rằng Ninh Nhuế Tịch rất bình tĩnh nhưng cũng không thể bình tĩnh ngó lơ khi bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy. Đặc biệt là khi Ngô Hàm nhắc đến cái tên kia, rõ ràng vô cùng xa lạ nhưng khi nghe thấy thì từ sâu trong cơ thể bỗng nổi lên cảm giác chua xót khó nói thành lời. Cảm giác này khiến Ninh Nhuế Tịch vô thức nhíu mày.
Tính cách của Ngô Hàm hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài của cô ấy, tuy bị Ninh Nhuế Tịch kéo về chỗ ngồi nhưng vẫn không nhịn được tiếp tục truy hỏi: "Cậu thực sự kết hôn với Đường Á Thành?"