Trì Mạch muốn giữ chặt cổ tay Ninh Sơ, nhưng cô linh hoạt tránh đi, chỉ chớp mắt đã bỏ chạy lên tầng, biến mất trước mắt anh ta.
Anh ta nâng chân, muốn đuổi theo, nhưng anh ta biết, có một số việc, không vội được.
...
Ninh Sơ một hơi chạy đến lầu ba, lưng tựa vào khung cửa, thấy không có ai đuổi theo, mới nhẹ nhàng thở hắt ra.
Cảm xúc có chút loạn, Ninh Sơ lấy bao thuốc lá cho nữ từ trong túi ra.
Thuốc là quản lý cho cô.
Trong những ngày đen tối nhất ở nước ngoài, cô đã nghiện thuốc.
Nhưng về sau, cô cai nghiện.
Cô lấy ra bật lửa, vẻ mặt phức tạp mà bật lửa.
Trong ánh lửa xanh u nổi lên, Ninh Sơ nhìn thấy trên hành lang tầng 4 có một bóng đen cao to.
‘Cạch’ một tiếng.
Ninh Sơ sợ tới mức để bật lửa rơi trên mặt đất.
Đầu ngón tay dài nhỏ cầm điếu thuốc lá, còn chưa kịp đốt.
"Ai? Ai đứng ở đó?" Ninh Sơ sờ đến cái túi, lặng lẽ lấy ra pepper spray.
Trong không gian yên tĩnh ước chừng 10 giây, bóng đen đứng trên bậc thang bỗng nhiên di chuyển.
Ninh Sơ tâm sợ đến mức tim sắp thót ra ngoài.
Chắc không phải biến thái đến chứ?
"Anh đừng tới đây, nếu không, tôi sẽ không khách khí!" Ninh Sơ nhắm ngay chai pepper spray nhắm ngay bóng đen.
"Cô phun thử xem?"
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của người đàn ông truyền đến.
…………
Đêm khuya tổng giám đốc Dung ghé thăm là có việc?
Nghe thấy tiếng Dung Cẩn Ngôn, Ninh Sơ cho rằng mình lại xuất hiện ảo giác.
Sao anh lại ở chỗ này?
Làm sao anh biết nơi này?
Nhưng rất nhanh, cô đã phản ứng kịp, anh là người quyền quý nhất thành phố Hạ Xuyên, anh muốn điều tra chỗ ở của cô, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Nhưng vì sao anh lại điều tra cô?
Trong mấy giây Ninh Sơ ngây ra như phỗng, Dung Cẩn Ngôn chạy tới trước mặt cô, anh khom lưng, nhặt cái bật lửa bị cô đánh rơi.
Ninh Sơ cho rằng anh sẽ có lòng tốt trả lại cho cô, không nghĩ tới một giây sau, anh lại ném cái bật lửa ra ngoài cửa sổ cầu thang.
"Này, anh làm gì vậy?"
Lừa chi phiếu của cô, lại còn ném bật lửa của cô, nó cũng được cô mua bằng tiền, ok?
Dung Cẩn Ngôn mím môi mỏi, ngón tay dài duỗi ra, rút đi bao thuốc lá nữ của cô.
"Phụ nữ hút thuốc không tốt."
Ninh Sơ nhớ tới chuyện đêm nay, cảm giác mình bị anh đùa giỡn, chẳng muốn nói chuyện với anh, sắc mặt lạnh nhạt, "Có tốt không liên quan gì đến anh? Đều là người cả, anh có thể hút còn tôi thì không à?" Cô vươn bàn tay trắng mịn ra với anh, "Anh tới vừa lúc, đưa chi phiếu cho tôi."
Dung Cẩn Ngôn đút một tay trong túi quần, dưới ánh đèn u ám, màu mắt thâm trầm, gợn sóng lăn tăn, "Không mời tôi vào nhà ngồi chút sao?"
Ninh Sơ có chút hoang mang, "Xin lỗi nhé, quá muộn, không tiện."
"Không phải muốn quyến rũ tôi sao?"
Ninh Sơ, "Con mắt nào của anh nhìn đến thấy tôi muốn quyến rũ anh? Ninh Sơ tôi muốn dạng đàn ông nào mà chả có?" Nhưng vì tâm tình không tốt nên cô nói chuyện cực kỳ cục súc.
Dung Cẩn Ngôn lạnh nhạt nhếch môi, trong mắt không có tí nhiệt độ nào, lạnh băng, "Phải rồi, sao cô có thể thiếu đàn ông được? Mới vừa không phải mối tình đầu còn chạy tới yêu thương nhung nhớ sao?"
Ninh Sơ, "..." Cái giọng đó của anh là có ý gì?
Cô còn chưa kịp nói gì, lại nghe thấy anh lạnh lùng trào phúng, "Theo tôi được biết, hiện tại cô cực kỳ thiếu tiền, nếu như đêm nay không có tôi, cô có thể chiến thắng sao?"
Ninh Sơ sao lại nghe không hiểu ý anh được, cô nghiến răng nghiến lợi gật đầu, "Được, nếu tổng giám đốc Dung có hứng thú, mời vào nhà uống tách trà vậy!"
Dung Cẩn Ngôn không hé răng.
Ninh Sơ lấy chìa khóa từ trong bao đi mở cửa.
Bật đèn, cô bước vào phòng trọ, không thèm để ý đến người đàn ông theo sau.
Sau khi đặt túi xuống ghế, cô trực tiếp vào phòng bếp.
Dung Cẩn Ngôn đứng ở phòng khách, nhìn căn nhà tuy nhỏ nhưng mọi thứ đều đầy đủ, vách tường có chút ố vàng, sàn nhà cũng có chút rạn nứt, nhưng lại rất sạch sẽ.
Trong phòng bếp truyền đến tiếng nước đun sôi.
Ninh Sơ tựa vào bàn bếp, rõ ràng không yên lòng.
Dung Cẩn Ngôn đương nhiên biết, cô không yên lòng vì người đàn ông học Trì kia.
Trên gương mặt điển trai có hơi âm trầm, hơi thở quanh người chuyển lạnh.
Nước sôi, Ninh Sơ ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt, cô quay đầu, nhìn về phía cửa phòng bếp.
Thân thể cao to của người đàn ông dựa trên khung cửa, lười biếng lại thanh thản, một chân hơi gấp khúc, tay trái đút túi quần, tay phải rảnh rỗi kẹp điếu thuốc lá.
Trên người anh đã thay một chiếc áo trắng khác, tóc trên trán rơi xuống hơi che mắt phượng hẹp dài, trong trẻo lạnh lùng lại kiêu ngạo, đứng ở góc của Ninh Sơ nhìn qua thì giống như bạch mã hoàng tử trong truyện cổ tích.