⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến nửa đêm rồi anh còn chạy đến phòng cô, còn cùng cô vào phòng, anh không thật sự có hứng thú với cô chứ?
Nhưng người như anh, cái dạng phụ nữ nào mà chưa thấy qua?
Trong khoảng thời gian ngắn không đoán ra tâm tư của anh, Ninh Sơ lắc đầu, nhếch môi cười nói, "Tổng giám đốc Dung, nơi này của tôi không có trà ngon, anh chấp nhận tạm đi, đừng ghét là được."
Mặc kệ thế nào, cô cũng phải lấy được 50 vạn từ chỗ anh đã rồi tính.
"Tôi không uống trà, có đồ ăn không?" Anh nhìn cô, ánh mắt thâm sâu.
Ninh Sơ bị anh nhìn cho trái tim đập thình thịch vài cái, người này, trời sinh đã có một đôi mắt phượng mị hoặc lòng người, bị anh nhìn mấy giây, trái tim nhỏ của cô sắp không chịu nổi.
... ... ... . . .
Anh còn thiếu một cô thư ký
"Chỉ có mì ăn liền, anh ăn không?"
"Không ăn."
Ninh Sơ nhún nhún vai, anh đường đường là cậu chủ nhà họ Dung, đương nhiên sẽ không ăn đồ ăn nhanh.
Từ đầu đến chân anh, đều viết mấy chữ cao quý, tinh xảo, đắt tiền.
Nhắc đến ăn, Ninh Sơ lại thấy đói bụng, cô pha trà đặt trong phòng khách cho Dung Cẩn Ngôn, sau đó lại vào phòng bếp.
Dung Cẩn Ngôn không uống trà Ninh Sơ pha, anh đi đến ban công phòng khách, vẻ mặt lạnh lùng.
Ninh Sơ đứng ở trong phòng bếp, nhìn ra ban công phòng khách.
Vị này trông thì bình đạm nhưng tính tình lại rất lớn!
Chỉ có mì ăn liền, thế là anh không thèm nhìn cô lấy một cái.
Cứ như cô thiếu nợ anh vậy.
Ninh Sơ mở tủ lạnh, lấy nguyên liệu nấu ăn ra, thịt bò, cá trích, đậu phụ, mộc nhĩ, cà rốt.
Cô đeo tạp dề, bắt đầu thái đồ, rửa rau.
Đêm hôm khuya khoắt chạy đến nhà cô ăn cơm, thiệt cho anh cũng nghĩ ra được!
Ninh Sơ không phải cô chủ nhà giàu mười ngón không dính nước, cô ở nước ngoài làm công ăn lương, chuyện nhà chỉ là chút việc vặt.
Canh cá trích đậu phụ, nước canh màu xanh đậm, mùi hương nồng nàn tỏa ra bốn phía.
Thịt bò rửa sạch cắt lát, mộc nhĩ 10 phút sau đó thái sợi chung với cà rốt, cô làm món thịt bò xào cà rốt mộc nhĩ.
Trong nhà có cải muối cô đã làm xong, cô gắp non nửa bát, đặt lên bàn ăn.
"Anh Dung, làm xong đồ ăn rồi."
Dung Cẩn Ngôn phủi bụi trên đầu ngón tay, quay đầu, nhìn về phía Ninh Sơ.
Trên người cô vẫn đeo tạp dề, tay áo xắn cao, lộ ra cánh tay tuyết trắng nhỏ mảnh như ngó sen.
Tóc dài tùy ý buộc đuôi ngựa, lộ ra gương mặt trái xoan tinh xảo xinh xắn, trên vầng trán no đủ còn vương mấy giọt mồ hôi.
Tim Dung Cẩn Ngôn lệch nhịp.
Anh rút khăn tay được gấp chỉnh tề từ trong túi quần, không chút suy nghĩ, tiến lên, lau mồ hôi trên trán cô.
Động tác của anh quá nhanh, Ninh Sơ không hề phản ứng kịp.
Ánh mắt anh lẳng lặng nhìn cô, mặt mày như họa, tay cầm khăn trắng nõn thon dài.
Ninh Sơ mỉm cười, nhận khăn trong tay anh, ngón tay hai người chạm nhau, Ninh Sơ như bị giật điện rút tay về, "Cảm ơn."
Cô không nhìn anh nữa mà trở về phòng khách.
Nhà cửa quá nhỏ, không có nhà ăn, bàn trà cũng kiêm luôn bàn ăn, lúc Ninh Sơ ở một mình thì cảm thấy không tệ, không tính là chật chội, nhưng có thêm Dung Cẩn Ngôn, đỉnh đầu anh như sắp chạm đến trần nhà, vô hình trung khiến cho người ta cảm thấy áp bách.
Ninh Sơ xới cơm, chuyển ghế cho anh.
Dung Cẩn Ngôn không nói một lời ngồi xuống, Ninh Sơ lại đưa bát đũa cho anh.
Lúc này, cô tuyệt đối không giống yêu tinh xinh đẹp nhảy múa trong quán bar mà giống một người vợ hiền đảm đang hơn.
Dung Cẩn Ngôn nhướng mày nhìn cô một cái, cúi đầu nhìn mấy món ăn gia đình trên bàn.
Ninh Sơ thấy anh không động đũa, trong lòng nảy sinh vài phần khẩn trương.
Cái loại cảm giác chờ bị giáo viên nhận xét này lại xuất hiện rồi.
"Anh nếm thử đi, nhìn xem có hợp khẩu vị không."
"Kỹ thuật xắt rau không tệ." Dung Cẩn Ngôn gắp miếng thịt bò, chậm rãi nhai nuốt, dáng vẻ tao nhã cao quý không khác gì quý công tử cổ đại.
Ninh Sơ chưa từng nghĩ tới, một người đàn ông ăn cơm còn có thể đẹp mắt như vậy, giống như một cảnh quay chậm, duy mỹ, không chút tì vết nào.
"Hương vị tạm chấp nhận."
Nghe thấy mấy từ ‘tạm chấp nhận’, Ninh Sơ có chút không vui, tuy cô làm đồ ăn kém đầu bếp nhưng nói thế nào cũng coi như ngon miệng đi!
Nhưng nghĩ đến thân phận của anh, có sơn hào hải vị nào mà chưa từng nếm qua thế là cô lại bình thường trở lại. Đại khái cô làm đồ ăn so với mấy món anh ăn đúng là chỉ coi như tạm chấp nhận được!
Anh chỉ ăn non nửa bát, lượng cơm ăn còn không bằng cả Ninh Sơ, hai người ăn cơm xong, anh đưa cô một tờ chi phiếu, "Ngày mai tới tập đoàn Dung thị phỏng vấn, tôi còn khuyết một cô thư ký."
Ninh Sơ, "..." Vào công ty lớn bình thường cô còn không đủ bằng cấp, càng đừng nói đến Dung thị, sao anh có thể để bảo cô đi phỏng vấn làm thư ký của anh?
Cô khó hiểu nói, "Tổng giám đốc Dung, rốt cuộc anh có ý gì? Tại quán bar, anh nói muốn tôi giúp là giúp việc gì?"
"Làm người phụ nữ của tôi ba tháng." Anh nói lời ít mà ý nhiều.
Nghe thấy lời anh nói, Ninh Sơ mở to mắt, đang định lên tiếng thì lại nghe anh nói, "Ba tháng sau, tôi có thể thỏa mãn cô một điều kiện!"
"Muốn bồi anh ngủ sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡