⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng bây giờ không phải lúc để hành động hấp tấp, như vậy chỉ khiến bản thân gặp phiền phức mà thôi!
Lúc Khi Dung San San và vệ sĩ của cô ta đi ngang qua nhân viên lễ tân và Ninh Sơ, cô ta đột nhiên cảm nhận được ánh mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm vào mình nên giơ tay ra hiệu cho vệ sĩ dừng lại.
Cô ta tháo kính râm ra, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết và hoàn mỹ như một con búp bê pha lê.
Ngay cả Ninh Sơ cũng phải thừa nhận rằng Dung San San có khuôn mặt rất lừa người, tươi tắn, dịu dàng đến mức vắt ra nước, đôi mắt to tròn trong suốt, người mới gặp cô ta sau có thể nghĩ cô ta là một người tàn nhẫn đến như vậy?
Lúc đầu Ninh Sơ cũng bị khuôn mặt xinh đẹp vô hại của cô ta lừa gạt.
Nhìn thấy Dung San San nhíu mày nhìn mình, Ninh Sơ vội vàng thu lại ánh mắt sắc bén, khóe môi hơi nhếch lên, lạnh lùng cúi đầu, "Cô Dung."
Dung San San nhìn Ninh Sơ vài giây, gật đầu không nói gì, để cho vệ sĩ đẩy vào thang máy.
Trước khi cửa thang máy đóng lại, cô ta lại liếc nhìn Ninh Sơ.
Là phụ nữ, Dung San San cảm thấy vẻ ngoài của Ninh Sơ rất có lực sát thương, dù cô chỉ mặc bộ đồ công sở bình thường nhất và không đeo trang sức xa xỉ nào cũng có thể thu hút sự chú ý của mọi người.
Cảm giác này khiến Dung San San rất khó chịu, cửa thang máy đóng lại, cô ta lạnh lùng cong môi.
...
“Cô Ninh, cô sao vậy, sao sắc mặt cô đột nhiên lại tái nhợt thế này?” Sau khi Dung San San vào thang máy, nhân viên lễ tân nhìn Ninh Sơ hỏi.
Ninh Sơ điều chỉnh lại cảm xúc, khẽ cười, "Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô Dung nên có chút lo lắng."
"Vậy à? Cô Dung không chỉ xinh đẹp mà còn có thiên phú thiết kế, đáng tiếc là sau vụ tai nạn đã khiến đôi chân của cô ấy không thể đi lại được nữa, không biết sau này có thể phẫu thuật để đi lại bình thường được không .. " Nhân viên lễ tân còn chắp tay trước mặt làm động tác cầu nguyện: "Ông trời nhất định phải phù hộ cho cô Dung xinh đẹp thiện lương của chúng tôi!"
Xinh đẹp thiện lương?
Trong lòng Ninh Sơ chế nhạo, dùng từ này để miêu tả cô ta đúng là xúc phạm một lời hoa mỹ như vậy.
Dung thị là doanh nghiệp hàng đầu tại thành phố Hạ Xuyên, kinh doanh đa lĩnh vực và rất coi trọng công tác tuyển dụng nhân sự, bộ phận nhân sự ở trên tầng 15 khá thoáng đãng và trang nhã.
Trên tầng mười lăm, lễ tân hỏi Ninh Sơ vị trí phỏng vấn.
Ninh Sơ nghĩ đến những gì mà tối hôm qua Dung Cẩn Ngôn nói, sau đó lại nhớ đến cô Dung kia, cô khẽ cong môi, "Phòng thiết kế."
Cô đưa hồ sơ của mình cho lễ tân.
Buổi sáng, 10 giờ.
Dung Cẩn Ngôn đích thân đến phòng phỏng vấn thư ký, trưởng phòng nhân sự nhìn thấy anh liền nhanh chóng đứng dậy chào hỏi.
Khi ba cô gái trẻ đang phỏng vấn nhìn thấy Dung Cẩn Ngôn, ánh mắt họ lóe lên vẻ ngạc nhiên.
Đẹp trai quá! Giống như hoàng tử bước ra từ truyện tranh vậy!
Dung Cẩn Ngôn liếc nhìn ba cô gái, anh xua tay, "Tất cả đi ra ngoài!"
Tính tình của Dung Cẩn Ngôn quá lạnh lùng, anh nói chuyện thì không ai dám xen vào, cô gái biết mình không còn hy vọng gì nên uể oải rời đi.
Dung Cẩn Ngôn xem qua sơ yếu lý lịch đã được phỏng vấn nhưng không thấy của Ninh Sơ, lại nhìn những người chưa được phỏng vấn cũng không có Ninh Sơ.
Anh mím môi lạnh lùng nói, "Cô Ninh mà tôi bảo cô gọi điện thoại kia không đến à?"
"Trợ lý của tôi nói cô ấy đã đến đây, nhưng cô ấy vẫn chưa đưa sơ yếu lý lịch đến chỗ tôi, hay là để tôi ra ngoài kiểm tra xem?"
"Không cần, để tôi."
...
Ở chỗ Ninh Sơ lúc này.
Cô bước vào phòng phỏng vấn nhà thiết kế với hai cô gái ăn mặc sành điệu.
Có ba giám khảo phỏng vấn, một người trong số đó là phó giám đốc phòng thiết kế.
Chị ta nhìn thoáng qua sơ yếu lý lịch của Ninh Sơ, nghi ngờ nhìn Ninh Sơ sau đó nói: "Không học đại học? Có kinh nghiệm một năm làm việc trong một xưởng may bình thường, sao sơ ​​yếu lý lịch như vậy có thể vượt qua được vòng đánh giá ban đầu của Dung thị chúng tôi?"
………………
Hoàn mỹ(1)
"Trước khi đến phỏng vấn cô không đọc yêu cầu tuyển dụng của phòng thiết kế của Dung thị sao? Không có bằng cấp, kinh nghiệm làm việc không đạt tiêu chuẩn, vì có khuôn mặt ưa nhìn nên tự tin vào bản thân, cho rằng tiêu chí lựa chọn nhân viên của câu ty chúng tôi giống với câu lạc bộ đêm sao? Xin lỗi nhé, ở đây chúng tôi không nhìn mặt để làm việc!" Từ Tiệp - phó giám đốc bộ phận thiết kế nói rất ác ý, chị ta ném hồ sơ của Ninh Sơ cho trợ lý sau lưng mình rồi nói, "Nếu lần sau còn để những sơ yếu lý lịch như thế này lọt vào, cô không phải đến làm nữa."
Từ Tiệp là một phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mặc trang phục công sở màu đen, tóc búi cao, nghiêm nghị và thành thục.
Trợ lý đưa sơ yếu lý lịch cho Ninh Sơ, trong mắt hiện lên một tia oán hận, "Thức thời thì đi mau, đừng ở đây hại người hại mình nữa!"
Hai cô gái trẻ khác cùng vào phỏng vấn với Ninh Sơ cũng che miệng cười khẩy, liếc mắt nhìn Ninh Sơ một cách khinh thường.
Ninh Sơ cầm lấy lý lịch, đột nhiên thấp giọng cười một tiếng.
Nụ cười của cô trong không gian yên tĩnh khiến mọi người cảm thấy hơi kỳ dị, Từ Tiệp ngẩng đầu nhìn Ninh Sơ, "Cô cười cái gì?"
Ninh Sơ nhìn Từ Tiệp, trông cô lúc này vô cùng bình tĩnh và hào phóng, "Nếu tôi muốn làm một bản sơ yếu lý lịch đẹp đẽ, chỉ cần tốn chút sức cũng có thể làm được, nhưng tôi đến đây mà không làm gì cả, phó giám đốc Từ, chị biết tại sao không?"
Từ Tiệp hơi nhướng mày, vẻ mặt trở nên lạnh lùng hơn.
Ninh Sơ hơi mím môi, đôi mắt đẹp như hoa mai chói mắt lấp lánh, lộ ra vẻ tự tin cùng trầm tĩnh.
Từ Tiệp bị hào quang Ninh Sơ tỏa ra từ trong xương làm cho rung động, nhìn cô như thế này, khí chất còn khiến người ta chú ý hơn là vẻ ngoài của cô.
"Bởi vì tôi có đủ tự tin với chuyên môn của mình! Nếu ngay cả cơ hội phỏng vấn mà chị cũng không cho tôi thì tôi tin chắc rằng chị nhất định sẽ hối hận!"
Ninh Sơ nói xong liền xoay người chuẩn bị rời đi.
Từ Tiệp nhíu mày, không biết tại sao lại lên tiếng: "Chờ đã."
Ninh Sơ mỉm cười, đặt hồ sơ của cô lên bàn của Từ Tiệp thêm một lần nữa.
Khi hai cô gái đang cùng nhau phỏng vấn nhìn thấy Ninh Sơ ngồi xuống, trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ khinh thường.
Một người còn chưa học đại học thì có thể có chuyên môn gì chứ? Cô ta tưởng đây là nơi để quyến rũ đàn ông sao? Khuôn mặt kia vừa nhìn là biết cô ta chính là một con hồ ly tinh không biết xấu hổ!
Từ Tiệp nhìn tác phẩm thiết kế do hai cô gái kia đưa đến, cũng có chút bản lĩnh nhưng lại không đủ sáng tạo, có hơi bảo thủ, chị ta có hơi thất vọng, ngẩng đầu lên nhìn Ninh Sơ, "Nếu cô Ninh vừa rồi tự tin như vậy sao ngay cả tác phẩm của mình cũng không mang đến?"
⬅ Trước Tiếp ➡