⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt anh trở nên sắc bén, "Cô cứ muốn bồi ngủ người khác như vậy à?"
Ninh Sơ hận không thể đập chết anh, rõ ràng là anh đề nghị bảo cô làm người phụ nữ của anh, cô hỏi vậy thì có làm sao?
Nghĩ đến lời nói lần trước rằng chỉ cần người phụ nữ sạch sẽ, sợ là anh có bệnh sạch sẽ đi, cô nhíu mày, "Vậy tôi cũng phải biết nhiệm vụ của mình trong ba tháng này chứ?"
"Giúp tôi chặn hoa đào là được."
Ninh Sơ, "..." Chỉ đơn giản như vậy? Nếu anh không lừa cô thì cô có thể thử xem, nếu có anh ra mặt nói không chừng sẽ tìm được thận thích hợp cho Tiểu Tuyết.
Cô còn chưa kịp nói gì, lại nghe thấy anh lạnh lùng nói, "Nhưng cô tất phải dựa vào bản lĩnh thật sự mà phỏng vấn vào làm thư ký của tôi, tôi không cần bình hoa ngực to ngốc nghếch."
Ninh Sơ rất muốn ném cho anh chữ ‘cút’, nhưng nghĩ lại, cô cắn răng nhịn xuống.
Không phải chỉ một chức thư ký thôi sao, cô không có thành tích cao, nhưng cô có kinh nghiệm làm việc!
Chẳng qua trong ba tháng tới đây, cô thật phải đối diện với cái bản mặt khó chịu của vị cậu ấm này mỗi ngày sao?
….
 
Phỏng vấn tại Dung thị
Sau khi Dung Cẩn Ngôn rời đi, cả đêm Ninh Sơ gần như không ngủ được.
Bề ngoài Dung Cẩn Ngôn trông rất trong trẻo nhưng cô có thể cảm nhận được rằng trong thâm tâm tên này là một người vô cùng lạnh lùng và kiêu ngạo.
Anh đã muốn làm gì thì không ai có thể thay đổi được quyết định của anh.
Nếu anh đã muốn cô trở thành người phụ nữ của mình trong ba tháng thì cho dù hiện tại cô có không đồng ý thì anh cũng sẽ nghĩ cách khiến cô đồng ý.
Cô cũng không phải một cô gái ngây ngô non nớt hay thích suy nghĩ lung tung, cô biết anh yêu cầu mình làm như vậy chỉ là vì muốn dùng cô để làm lá chắn, ngăn những cô gái muốn tiếp cận anh.
Cô không biết chính xác Dung Cẩn Ngôn muốn gì ở mình.
Nhưng được làm việc tại Dung thị là một cơ hội tốt để phát triển bản thân.
Lần này về nước ngoài việc muốn tìm một quả thận phù hợp cho Tiểu Tuyết, cô còn phải khiến bản thân trở nên mạnh mẽ để có thể chống lại những kẻ đã hại mình!
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Ninh Sơ trang điểm theo tiêu chí phù hợp cho dân văn phòng.
Cách trang điểm của cô không quá đậm cũng không quá nhạt.
Mà lại vô cùng tinh tế tươi mát, nhẹ nhàng tri thức.
Cô lên mạng tìm kiếm tư liệu rồi ôn lại một chút những gì mình cần nhớ.
Buổi phỏng vấn của Dung thị sẽ bắt đầu vào lúc chín giờ.
Tám giờ, Ninh Sơ đúng giờ đến trước cửa Dung thị.
Dung thị là một tòa nhà mang tính bước ngoặt ở thành phố Hạ Xuyên, các bức tường bên ngoài đều được làm bằng thủy tinh pha lê sang trọng, trang trí bên trong lại càng đẹp đẽ quý phái hơn.
Ninh Sơ đã từng tới đây, công thêm vẻ ngoài rất bắt mắt nên nhân viên lễ tân và bảo vệ của Dung thị vẫn còn nhớ cô.
“Cô Ninh, trưởng phòng nhân sự bảo cô đến phòng nhân sự tầng 15 để phỏng vấn.” Nhân viên lễ tân mỉm cười rồi nói với Ninh Sơ.
Ninh Sơ nói lời cảm ơn, cô đang định đi về phía thang máy thì ở cửa đại sảnh đột nhiên có tiếng động.
Nhân viên lễ tân vội vàng đứng dậy, hai tay để trước bụng, thân hình hơi cúi xuống, trông vô cùng nghiêm trang.
Ninh Sơ nhìn ra ngoài thì thấy hai chiếc limousine màu đen đang đậu ở cửa.
Cửa mở, một người đàn ông cao lớn mặc vest đen lấy ra một cái xe lăn, sau đó bế một người phụ nữ mặc vest chuyên nghiệp xuống.
Nhưng vì vai của người đàn ông chắn trước mặt người phụ nữ nên Ninh Sơ không thể nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ.
“Cô ấy là ai, tại sao lại phô trương như vậy?” Ninh Sơ thấp giọng hỏi nhân viên lễ tân.
"Cô ấy là cháu gái mà tổng giám đốc Dung của chúng tôi yêu quý nhất, vừa mới trở về từ nước ngoài, hơn nữa cô Dung còn vô cùng tài giỏi, 16 tuổi đã được nhận vào một trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài, 18 tuổi đã thành công rực rỡ trong lĩnh vực thời trang, được Merlin chưa bao giờ nhận học trò người châu Á nhận làm học trò, cô ấy vừa về nước không lâu mà hiện tại đã trở thành nhà thiết kế chính của Dung thị, còn là cổ đông của công ty!"
Không để ý đến vẻ mặt bỗng chốc tái nhợt của Ninh Sơ, nhân viên lễ tân tiếp tục ngưỡng mộ nói: "Tôi rất ngưỡng mộ cô ấy, vừa xinh đẹp trẻ trung lại vừa tài hoa hơn người, cô ấy quả thật chính là thiên tài!" Nói xong, nhân viên lễ tân lại lộ ra một chút tiếc hận nói, " Có điều hình như cô ấy gặp tai nạn sau đó thì mất trí nhớ, nhưng tài năng của cô ấy vẫn vô cùng nổi bật, bây giờ cô ấy trở thành nhà thiết kế chính cho bộ phận quần của công ty chúng tôi. Bộ phận quần áo vốn bị một số bộ phận như bộ phận bất động sản và bộ phận tài chính chèn ép chắc chắn sẽ vươn lên, nhất định sẽ lại được tổng giám đốc Dung chú ý đến!"
Lúc nhân viên lễ tân nói xong thì cũng là lúc Ninh Sơ nhìn thấy khuôn mặt của cô gái được vệ sĩ đẩy vào.
Cô ta mặc một bộ vest chuyên nghiệp màu đỏ tươi, trên gương mặt thanh tú xinh đẹp đeo kính râm nạm kim cương của PORTS, tuy ngồi trên xe lăn nhưng cô ta vẫn toát lên vẻ quý phái và sang trọng.
Ninh Sơ nhìn khuôn mặt đó, cô cắn chặt môi, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Hóa ra cô ta là cô chủ quý giá của Dung thị!
Nghĩ đến những ngày đen tối nhất ở nước ngoài, sống không bằng chết, Ninh Sơ suýt nữa đã xông tới xé xác người phụ nữ kia.
Cô ta nghĩ mất trí nhớ thì mọi thứ sẽ được bỏ qua sao?
Không hề, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy!
Trong họng đột nhiên cảm thấy hơi tanh tanh, bàn tay đang nắm chặt của cô từ từ buông lỏng.
So với Đinh Mạn Lệ, Ninh Đông Hải và Ninh Trạch Hiên một nhà ba người kia, cô càng căm hận người phụ nữ ngồi trên xe lăn trước mặt kia hơn nhiều lần!
Nhưng dù có hận đến thấu xương thì cũng có thể làm gì đây?
Cô ta đã quên hết mọi thứ và lắc mình biến thành cô chủ của Dung thị, cháu gái được Dung Cẩn Ngôn yêu quý nhất, cô bây giờ có thể làm gì được cô ta?
……..
Khuôn mặt mang tính lừa gạt
Ninh Sơ gắt gao khắc chế cảm xúc hỗn loạn trong lòng, lý trí nói cho cô biết bản thân không thể kích động, không thể kích động--
Cô vừa lúc có thể lợi dụng khoảng thời gian cô ta mất trí nhớ để khiến bản thân mình trở nên mạnh mẽ hơn.
Những gì cô ta nợ cô, sau này cô nhất định sẽ đòi lại từng thứ một!
⬅ Trước Tiếp ➡