Sau khi Dung Cẩn Ngôn rời đi, một nhân viên bảo vệ lau mồ hôi lạnh trên trán liếc mắt nhìn về phía cửa, khi nhìn thấy Dung Cẩn Ngôn vào thang máy, anh ta mới dám nói với nhân viên bảo vệ kia, "Không phải là tổng giám đốc Dung đã coi trọng cô gái kia chứ? Chúng ta mới chỉ nói một chút mà ánh mắt của tổng giám đốc Dung như hận không thể chém chúng ta ra một ngàn mảnh."
"Trong công ty không phải có quy định không được yêu đương trong công ty sao? Tổng giám đốc Dung phải làm gương cho nhân viên chứ!"
"Nhưng ánh mắt tổng giám đốc Dung nhìn cô gái kia rõ ràng là ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ! Nhưng quả thật là cô gái kia vừa xinh đẹp lại vừa có tài năng, muốn người ta không thích cũng khó, về sau gặp cô ấy thì chúng ta khách khí một chút, nhỡ đâu sau này cô ấy lại là bà Dung thì sao!"
"Được rồi, nhân viên như chúng ta đừng bàn tán việc riêng của ông chủ nữa, lại nói, một người phụ nữ có trình độ học vấn thấp như vậy sao có thể được nhà của tổng giám đốc Dung chấp nhận chứ...ơ, cô Dung?"
Dung San San nhờ vệ sĩ đẩy vào phòng giám sát, cô ta nhìn nhân viên bảo vệ cười tao nhã, "Đừng căng thẳng, tôi không nghe thấy gì cả. Chú hai nhờ tôi đến lấy đồ chú chú ấy."
Một trong hai nhân viên bảo vệ trả lời, "...À, là băng ghi hình sao? Chúng tôi sẽ sao chép nó ngay lập tức."
...
Trong phòng họp.
Khi Từ Tiệp nhìn thấy những bông hồng mà Ninh Sơ thêu, chị ta đã vô cùng kinh ngạc, trình độ và kỹ năng như vậy e rằng ở thành phố Hạ Xuyên cũng khó tìm thấy người thứ hai.
Lúc này chị ta quyết định sẽ tuyển Ninh Sơ, khi bắt tay còn nói với cô: "Cô không cần thử việc, tôi tin tưởng vào năng lực của cô, việc làm lễ phục cho bà Thẩm Ly cũng sẽ giao cho cô, hy vọng cô sẽ không làm tôi thất vọng!"
Mặc dù Từ Tiệp là một người nghiêm túc, đôi khi nói chuyện khó nghe nhưng chị ta là một người yêu quý người tài.
Ninh Sơ thấy vậy thì mỉm cười gật đầu, "Cảm ơn phó giám đốc Từ, tôi sẽ cố gắng."
……….
Điện thoại của sếp lớn
Vì Từ Tiệp sợ hai cô gái phỏng vấn cùng với Ninh Sơ làm lộ bí mật nên cũng đã tuyển bọn họ, nhưng họ có thời gian thử việc ba tháng.
"Dựa vào cái gì mà cô ta lại không cần thử việc, không phải chỉ là biết thêu hoa hồng thôi sao? Tôi nghĩ lần này cô ta có thể được phó giám đốc Từ coi trọng hoàn toàn là dựa vào may mắn, lần sau cho cô ta tiếp nhận đơn hàng khác chắc chắn sẽ không làm được."
"Đúng thế, lần này cô ta đúng là chó ngáp phải ruồi, có ai vào được Dung thị mà không có bằng cấp cao chứ? Đến lúc vào bộ phận thiết kế cô ta sẽ biết mình nhỏ bé đến mức vào, vô dụng đến mức nào, dù cô ta không cần thử việc nhưng có khi còn chẳng làm được đến ba tháng!"
"Đúng vậy, nếu tôi gia nhập vào một công ty lớn mà xung quanh là những sinh viên có học thức cao, tôi chắc chắn sẽ rất tự ti!"
Ninh Sơ chỉ vào phòng vệ sinh một chút thôi, còn chưa kịp đi khỏi thì đã nghe thấy cuộc nói chuyện của hai cô gái đang xem thường mình.
Cô lắc đầu không nói gì, xả nước rồi đẩy cửa ngăn ra.
Nhìn thấy Ninh Sơ đột nhiên đi từ phòng vệ sinh ra, hai cô gái đang trang điểm trên bệ rửa mặt lập tức ngẩn người.
Tuy bọn họ xem thường Ninh Sơ, nhưng trong lòng vẫn là hâm mộ tài năng của cô.
Ninh Sơ đi tới chỗ bọn họ, vặn vòi nước, rửa tay, trước khi rời đi còn cười lạnh, "Nâng cao trình độ của mình tốt hơn là nói xấu sau lưng người khác, nói không chừng sẽ có cơ hội trở thành nhân viên chính thức."
Không cho hai người đó có cơ hội nói chuyện, Ninh Sơ nói tiếp, "Bằng cấp cao còn không bằng bằng cấp thấp. Nếu là tôi, tôi sẽ không dám nói bằng cấp của mình ra đâu, như thế chỉ làm xấu mặt trường mình theo học thôi!"
Nhìn Ninh Sơ nhẹ nhàng xoay lưng rời đi, sắc mặt hai cô gái tái nhợt, thật lâu sau cũng không nói được lời nào.
...
Sau khi Ninh Sơ trở về căn hộ nhỏ của mình, cô nghịch cuốn ghi chép trên bàn một lúc.
Tối hôm qua ngủ không ngon nên hôm nay cảm thấy rất buồn ngủ, cô ngáp dài, bò lên giường ngủ thiếp đi.
Một lúc sau, cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại di động.
Cô không kiên nhẫn sờ điện thoại, nheo mắt nhìn màn hình thì thấy là một dãy số xa lạ, khó chịu mắng, "Ai vậy, làm phiền bà đây ngủ, muốn chết sao?"
Bình thường cô cũng không có tật xấu gì nhiều, chỉ có mỗi một khuyết điểm là hay cáu gắt khi thức dậy.
Người ở đầu dây bên kia dường như bị tiếng gào của cô làm cho sợ hãi, im lặng vài giây rồi mới cúp máy.
Ninh Sơ thấy người bên kia cúp điện thoại, liền ném điện thoại đi, ôm gối trong tay ngủ tiếp.
Dung thị, văn phòng của tổng giám đốc.
Dung Cẩn Ngôn âm trầm nhìn trợ lý Vệ Thâm đang đứng trước bàn giám đốc, "Anh có chắc đây là số điện thoại của cô ấy không?"
Vệ Thâm nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế, rõ ràng là trước khi gọi điện thoại vẫn ổn, nhưng không biết tại sao gọi xong lại lạnh lùng đáng sợ như thế này, anh ta khẩn trương nuốt nước bọt, "Đúng là sô điện thoại của cô Ninh!"
Vài phút sau khi Ninh Sơ lại chìm vào giấc ngủ, điện thoại lại vang lên.
Cô với lấy điện thoại, lại thấy dãy số xa lạ kia, khó chịu nói, "Hai lần liên tiếp phá hỏng giấc ngủ của tôi, tốt nhất là anh tìm tôi vì có chuyện quan trọng, không thì bắt đầu từ đêm nay trở đi tôi sẽ liên tục gọi điện thoại cho anh, khiến anh không thể ngủ được, không thể làm chuyện "ba ba" được... "
Cô còn chưa kịp nói hết lời thì đột nhiên bị một giọng nói lạnh lùng nhưng trong trẻo cắt ngang, "chuyện "ba ba" (1) là chuyện gì?"
(1) chuyện chăn gối, ba ba là từ tượng thanh, âm thanh phát ra khi làm chuyện ấy.
Ninh Sơ lập tức hóa đá, đại não tiến vào trạng thái ngưng hoạt động.
Tại sao giọng nói ở đầu dây bên kia lại giống như là sếp lớn của công ty cô sắp đi làm đến vậy?
………..
Tổng giám đốc Dung yêu rồi sao?
Khi Dung Cẩn Ngôn hỏi "ba ba" là cái gì, Vệ Thâm đứng trước bàn giám đốc đã đưa cho Dung Cẩn Ngôn câu trả lời mà anh ta tìm được trên điện thoại di động.
Nhìn thấy câu trả lời, khuôn mặt cao quý và đẹp trai của Dung Cẩn Ngôn trở nên tối sầm, sau đó anh hỏi người phụ nữ đang im lặng ở đầu dây bên kia, "Cô muốn làm cái đó cùng tôi sao?"
Ninh Sơ đang nghĩ cách làm thế nào để kết thúc cuộc gọi xấu hổ này, không ngờ Dung Cẩn Ngôn lại đột nhiên nói ra câu như thế này, cô không kịp phản ứng, nghi hoặc "ơ" một tiếng sau đó hỏi lại,"Anh nói cái gì? "
Dung Cẩn Ngôn mỉm cười, giọng nói trầm thấp như phỉ thúy, trong trẻo êm tai, mang theo một tia tình cảm không rõ.
Ninh Sơ nghĩ đến những biểu hiện của mình trước mặt anh sau khi trở về nước, lỗ tai hơi nóng lên, cắn chặt môi dưới tức giận nói: "Tôi không biết anh đang nói cái gì, tôi còn phải ngủ, nếu không có việc gì thì tôi cúp máy đây."
Không biết có phải lời nói của cô khiến người ở đầu dây bên kia không vui không mà hơi thở của người đàn ông ở đầu dây bên kia rõ ràng nặng nề hơn hẳn.
Anh không cúp máy, Ninh Sơ cũng không dám cúp máy trước.
Hai người im lặng khoảng một phút, Dung Cẩn Ngôn lạnh lùng lên tiếng trước, "Mấy ngày trước tôi cự tuyệt cô nên cô tức giận sao?"
Ninh Sơ, "..."