"Nếu cô đồng ý làm người phụ nữ của tôi, tôi có thể cho cô một cơ hội."
Ninh Sơ, "Cơ hội gì?"
"Cơ hội "ba ba" với tôi."
Ninh Sơ suýt nữa nôn ra một ngụm máu gà.
Mẹ nó, người này uống nhầm thuốc à?
Nếu như trước đây cô có chút ý nghĩ không trong sáng với anh thì sau khi nhìn thấy Dung San San, những suy nghĩ đó liền biến mất.
Nếu cô nhẫn tâm hơn một chút, cô có thể lợi dụng Dung Cẩn Ngôn, nhưng cô không muốn làm tổn thương những người vô tội.
Bên ngoài có tin đồn rằng cô lả lơi không biết xấu hổ, dụ dỗ cả anh trai cùng cha khác mẹ của mình, nhưng ngoại trừ đêm bốn năm trước đó, cô chưa từng chạm vào bất kỳ người đàn ông nào.
Kể từ sau đêm đó, cô cực kỳ ác cảm với tình dục.
Vì vậy, cho dù cô đã nghĩ đến việc dụ dỗ Dung Cẩn Ngôn thì có lẽ đến lúc bọn họ lên giường với nhau thì cô cũng phải uống thuốc an thần.
Ninh Sơ thất thần mãi không trả lời, Dung Cẩn Ngôn thấy cô không nói gì, đôi môi mỏng xinh đẹp hơi mím lại tạo thành một đường vòng cung hơi hướng lên trên.
Vệ Thâm nhìn ông chủ thường ngày kiêu ngạo, lãnh đạm u ám đột nhiên bật cười, mặc dù không rõ ràng lắm nhưng chắc chắn là đang cười khiến anh ta kinh ngạc đến mức hai mắt suýt nữa rớt ra ngoài.
Anh ta đã ở bên cạnh Dung Cẩn Ngôn hai năm, đã lần nào ông chủ cười với anh ta đâu!
Đúng là một người lạnh lùng vô nhân tính!
"Lát nữa tôi tới đón cô."
Ninh Sơ nghe xong giật mình bật dậy, sởn cả da đầu nói: "Tổng giám đốc Dung ... Thật ra, tôi không còn ý nghĩ đó nữa..."
“Cô không cần phải chơi trò lạt mềm buộc chặt, lấy lui làm tiến.” Giọng nói của anh rất thản nhiên, nhưng giọng điệu nhẹ nhàng hơn trước đó một chút, “Lát nữa tôi đón cô cùng đi ăn tối.”
Ninh Sơ còn chưa kịp nói gì thì điện thoại đã bị cúp máy.
Nhìn màn hình điện thoại di động tối dần, Ninh Sơ phiễn não xoa mái tóc của mình.
Tại sao thái độ của anh đột nhiên thay đổi 180 độ thế này?
Không phải uống nhầm thuốc chứ?
Cuộc điện thoại của Dung Cẩn Ngôn đã thành công làm cho Ninh Sơ không thể ngủ được nữa, Ninh Sơ nghĩ nghĩ rồi sao chép bản thỏa thuận qua USB, sau đó chạy xuống lầu in ra, cuối cùng ký tên của mình xuống.
...
Bên Dung Cẩn Ngôn lúc này.
Anh mặc vào một bộ âu phục màu đen, lấy trong tủ quần áo trong phòng nghỉ ra hai chiếc cà vạt, sau đó hỏi Vệ Thâm, "Đi ăn tối với phụ nữ thì nên đeo cái nào?"
Vệ Thâm chọn ra một chiếc cà vạt màu xanh ngọc, "Tổng giám đốc Dung, anh không có một bộ âu phục nào thoải mái hơn sao? Tôi cảm thấy anh mặc bộ đồ đen này có hơi trang trọng và nghiêm túc!"
Đôi mắt phượng của Dung Cẩn Ngôn hơi nheo lại, "Không có, như vậy không đẹp sao?"
Vệ Thâm lúc này mới nhớ tới Dung Cẩn Ngôn thường chỉ mặc đồ đen, xám và trắng, hiếm khi thấy anh mặc đồ màu sắc rực rỡ nên không nói gì, "Như vậy cũng không tệ lắm."
Dung Cẩn Ngôn thắt lại cà vạt, "Anh đã đặt nhà hàng chưa?"
"Đã đặt, nhà hàng Pháp tốt nhất ở Tây Thành, vị trí trên tầng thượng, có thể ngắm sao và nhìn ra sông khi dùng bữa."
…………
Ninh Sơ là bạn gái của tôi
Bốn mươi phút sau.
Ninh Sơ nhận được tin nhắn từ Dung Cẩn Ngôn, tin nhắn cũng giống như phong cách thường ngày của anh, chỉ có hai chữ: xuống lầu.
Ninh Sơ thu dọn đồ đạc, đeo túi chạy xuống lầu.
Dung Cẩn Ngôn ngồi trên ghế lái của chiếc Bentley màu đen, chống khuỷu tay lên cửa sổ và giữa những ngón tay trắng trẻo và mảnh mai có một điếu thuốc.
Làn da trắng như sứ, đường nét trên mặt sắc sảo, khuôn mặt đẹp trai, nhưng điều hấp dẫn hơn cả chính là khí chất cao quý, lãnh đạm, lạnh lùng cao ngạo, bí ẩn như quý tộc thời trung cổ của anh.
Nhiều người bước vào khu nhà đều không thể không dừng lại mà đổ dồn ánh mắt về phía anh, không chỉ bởi chiếc xe đắt tiền hấp dẫn ánh mắt của họ mà còn bởi ngoại hình và khí chất của anh.
Ninh Sơ chạy xuống lầu đột nhiên thấy rất nhiều người đang tụ tập ở cửa, cô nghĩ đã có chuyện gì xảy ra nên muốn đi xung quanh để tìm Dung Cẩn Ngôn, nhưng lại nghe thấy một người hàng xóm nói: "Tiểu Chu, khu nhà chúng ta có người nổi tiếng đến, rất đẹp trai, cháu không qua nhìn sao?"
Người nổi tiếng?
Phản ứng đầu tiên của Ninh Sơ là nghĩ đến Dung Cẩn Ngôn, dáng vẻ của anh chàng đó không trở thành người nổi tiếng đúng là phí.
Cô nhanh chóng đi qua đám đông, sau đó nhìn thấy Dung Cẩn Ngôn đang ngồi trong xe bình tĩnh hút một điếu thuốc, dáng vẻ đó, khí chất đó, tư thế hút thuốc đó rõ ràng là một tên yêu nghiệt mê hoặc người khác!
Ninh Sơ bĩu môi, cô muốn thừa dịp anh không chú ý mà xoay người lên lầu nhưng anh lại nhìn thấy cô trong nháy mắt, "Ninh Sơ."
Giọng nói của anh khiến người xem đều phải nhìn Ninh Sơ.
Ánh mắt mỗi người đều khác nhau, có người ghen tị, có người khinh thường, có người không thể tin được ...
Ninh Sơ biết suy nghĩ của những người hàng xóm này, cô sống ở nơi như vậy nhưng người tìm cô lại là lái một chiếc ô tô hạng sang, bọn họ nhất định sẽ nghĩ cô là loại người không đứng đắn.
Nhìn thấy ánh mắt của mọi người, Dung Cẩn Ngôn nhẹ nhàng nói: "Cô ấy là bạn gái của tôi, hai ngày nữa sẽ chuyển khỏi đây."
Không phải bao nuôi, không phải đồ chơi cũng không phải tình nhân, mà là một người bạn gái.
Ninh Sơ nhìn người đàn ông thốt ra hai chữ "bạn gái" kia mà mặt không đỏ tim không đập, bình thường đến nỗi như anh đang nói một sự thật khiến cô ngẩn ra vài giây.
"Tiểu Chu thật là may mắn!"
"Bạn trai vừa đẹp trai lại giàu có, đúng là có đốt đèn cũng khó tìm!"
Ninh Sơ mặc kệ lời bàn tán của hàng xóm, dũng cảm bước tới trước chiếc Bentley.
Cô liếc Dung Cẩn Ngôn một cái sau đó đi về phía cửa sau, lúc cô dùng đầu ngón tay nắm lấy kéo cửa thì cửa xe đã bị khóa.
Ninh Sơ, "..." Anh là có ý gì? Không muốn cô lên xe sao?