⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lấy quả bóng bay và ngồi trên cành cây, thắt hai bím tóc dài, đôi mắt lóe sáng, vừa đung đưa hai cái chân trắng nõn của mình vừa ngâm nga một điệu nhạc nhỏ.
Nhà họ Cố có một con chó săn, có lẽ vì nghe được tiếng cô hát mà hung hăng chạy tới sân rồi đứng ở dưới gốc cây sủa dữ dội với cô.
Cô sợ đến mức ngã khỏi cành cây, lúc cô nghĩ mình sẽ ngã xuống đất thì Dung Cẩn Ngôn lúc đó đang đứng trong bóng tối đã bước tới đỡ lấy cô.
Nhưng khi đó cô không hề gầy, nặng hơn nhiều so với các cô gái cùng tuổi.
Sau khi đỡ được cô, cả anh và cô đều lăn vài vòng trên mặt đất.
Cô không chút sợ hãi mà nép vào vòng tay anh, khi biết anh đã cứu cô, cô kinh ngạc nhìn anh bằng đôi mắt to đen láy như trái nho của mình, “Anh trai, anh thật xinh đẹp, anh còn xinh đẹp hơn cả anh trai của Cố Lôi nữa!"
Từ nhỏ anh đã không thích người ta nói mình xinh đẹp, khi nghe thấy hai chữ này từ miệng cô, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Anh thả cô ra đứng dậy khỏi mặt đất.
Đúng lúc anh định rời khỏi sân sau mà không nói một lời thì đột nhiên có một bàn tay mũm mĩm trắng sữa nắm lấy tay anh.
"Anh trai, tay của anh chảy máu rồi, đợi chút em băng bó cho anh."
Cô lấy trong túi quần ra một chiếc khăn lụa, băng bó vết thương cho anh, sau đó lại ngọt ngào cười với anh, "Anh trai, nhìn anh rất cô đơn và u sầu, anh gặp chuyện không vui sao? Có phải là cô gái anh thích đã từ chối anh không? Hai ngày trước em vừa từ chối một đàn anh khóa trên, trông anh ấy cũng buồn bã như anh!"
Anh có chút buồn cười, "Em còn nhỏ như vậy mà đã có người thích sao?"
Cô khẽ hếch cằm lên, bĩu môi tự đắc nói: "Đương nhiên, tuy em hơi mập nhưng đàn anh khóa trên nói em giống búp bê sứ, anh trai, anh đừng buồn, anh xinh đẹp như vậy cơ mà, nếu lớn lên vẫn chưa tìm được bạn gái thì anh đến tìm em, em sẽ bảo vệ cho anh, sẽ không để anh phải đau buồn... "
Sau đó anh được gia đình đưa vào quân đội, khi xuất ngũ thì đã không tìm thấy cô nữa.
Kẻ lừa đảo này, may mà sau ngần ấy năm anh vẫn nhớ đến cô, nhưng cô đã quên anh từ lâu.
...
Trái tim đàn ông như mò kim dưới đáy biển
Nghĩ đến việc mấy năm nay cô cứ hẹn hò hết người này đến người khác, con ngươi đen tuyền của Dung Cẩn Ngôn ánh lên sự lạnh lùng, bầu không khí trong xe bỗng chốc bị bao phủ bởi một lớp áp suất thấp.
Ninh Sơ không biết Dung Cẩn Ngôn đang nghĩ gì, thấy khuôn mặt tuấn tú và lạnh lùng của anh, cô có chút sợ hãi.
Chẳng lẽ anh thật sự sợ cô sẽ lấy tiền rồi chạy mất sao?
Cô cắn móng tay hồng hào của mình, thận trọng nói: "Anh đừng lo, tôi sẽ không dùng tiền trong thẻ của anh đâu. Khi nào mua quần áo xong tôi sẽ trả thẻ lại cho anh." Cô còn nở nụ cười vô cùng rạng rỡ với anh, trông vô cùng chân thành.
Nhưng sắc mặt của Dung Cẩn Ngôn còn lạnh hơn trước, thái độ của cô vô cùng thản nhiên, thản nhiên đến mức khiến trong lòng anh dâng lên một cảm giác khó tả, không thể phân biệt được đó là cảm giác gì.
Rốt cuộc cô có để ý đến anh không-
Nghĩ đến thái độ của mình với cô, anh đột nhiên cảm thấy có chút nực cười, anh muốn loại phụ nữ như thế nào mà không được? Nhưng ngay sau khi cô gái chết tiệt này xuất hiện lại có thể khơi dậy được hứng thú của anh.
Dung Cẩn Ngôn phớt lờ cô, đôi môi mỏng lạnh lẽo mím chặt.
Ninh Sơ thấy sắc mặt anh càng ngày càng lạnh, trong lòng càng khẩn trương.
Người ta nói trái tim phụ nữ như mò kim dưới đáy biển, như cô cho rằng trái tim đàn ông mới như mò kim dưới đáy biển.
Cô lại đưa thẻ đen cho anh, "Hay là tôi trả lại thẻ cho anh nhé?"
Dung Cẩn Ngôn nhìn cô một cái, ánh mắt vẫn lạnh như băng, "Hiện tại cô đã là người phụ nữ của tôi, lúc đến trung tâm mua sắm giúp tôi chọn quần áo thì hãy chọn cho mình vài bộ."
Ninh Sơ vừa muốn nói cô không cần thì lại nghe thấy anh lạnh lùng nói ra một câu vô nhân đạo, "Cô đã vào Dung thị, hình tượng của cô cần được cải thiện, bỏ ngay kiểu ăn mặc sexy hở hang đi, đừng làm tôi xấu hổ!"
Sắc mặt Ninh Sơ nhất thời trắng bệch, cô mặc quần áo quá gợi cảm hở hang lúc nào, tên khốn kiếp này, không nói một câu chọc cô thì liền cảm thấy khó chịu sao?
Nắm chặt thẻ trong tay, cô nghiến răng nghiến lợi, nghĩ đến mình vốn không muốn tiêu tiền của anh, nhưng nếu anh đã nói như vậy thì đừng trách bà đây không khách khí!
Dung Cẩn Ngôn thấy cô bỏ thẻ vào túi thì khuôn mặt lạnh lùng của anh đột nhiên dịu đi một chút.
Ninh Sơ đương nhiên không nhận thấy sự thay đổi tâm trạng của anh.
Sau khi hồi phục tinh thần, Ninh Sơ chỉ vào một nhà hàng lẩu tương đối cao cấp cách đó không xa, "Tôi có thể đến Dung thị phỏng vấn cũng là do tổng giám đốc Dung cho tôi cơ hội, nếu không ngay cả cửa Dung thị tôi cũng không bước vào được, vậy nên tối nay để tôi mời anh ăn lẩu nhé?"
Dung Cẩn Ngôn cau mày, "Cô thích ăn lẩu sao?"
“Cũng khá thích, nghe nói hương vị của nhà hàng này không tồi.” Cô cười với anh, ánh đèn neon ngoài cửa kính xe chiếu vào mặt cô rực rỡ chói lóa, Dung Cẩn Ngôn không chút do dự nhẹ nhàng đáp: “Tùy cô.” Tùy cô, cô thích là được, nhưng anh không nói ra bốn chữ cuối cùng.
Đến nhà hàng lẩu, Dung Cẩn Ngôn đi đỗ xe, Ninh Sơ đi gọi đồ ăn trước.
Cô gọi một nồi lẩu uyên ương, lúc cô đang định gọi món phụ thì khóe mắt chợt quét qua một bóng người màu vàng nhạt, tức giận đi về phía cô.
Đôi giày cao gót bước trên sàn, vô cùng khí thế.
Một lúc sau, một cái tát với một cơn gió dữ dội và mạnh mẽ hướng về phía cô.
Ngay khi cái tát sắp giáng xuống mặt cô, cô đã quay mặt sang chỗ khác rồi linh hoạt tránh đi, khi cái tát thứ hai lại hướng về phía cô, Ninh Sơ cầm cốc nước trên bàn lên, hất toàn bộ nước vào khuôn mặt của đối phương.
"A--"
Một tiếng kêu sắc bén vang lên, có vô số người nhìn về phía đây một cách tò mò.
“Ninh Sơ, khốn kiếp, cô lại dám hất nước vào mặt tôi." Liễu Thuần Nhi lau khuôn mặt dính đầy lá trà và nước, tức giận đến run lên, “Tối hôm qua tôi và cậu chủ Hiên ở quán bar bị như vậy là do cô làm có phải không? Cô còn dám nhốt chúng tôi ở bên trong, sao cô có thể độc ác như vậy?"
"Cô ỷ vào mình có khuôn mặt ưa nhìn hơn tôi, không biết xấu hổ để một ông già bao dưỡng, dựa vào quy tắc ngầm để chiến thắng, lấy đi danh hiệu vốn nên thuộc về tôi mà còn làm mấy chuyện như vậy với chúng tôi, cô thật sự quá mức khinh người!"
…………
Tin tôi xé miệng của cô không
"Ninh Sơ, nếu bây giờ cô trả lại tờ chi phiếu tối hôm qua cho tôi, tôi sẽ không làm phiền cô nữa." Cô ta nhanh chóng định lấy túi xách của Ninh Sơ.
Ninh Sơ không ngờ Liễu Thuần Nhi lại trực tiếp cướp túi của cô như vậy, sắc mặt lập tức lạnh đi.
Cô không muốn gây gổ ở nơi công cộng, không phải vì cô sợ Liễu Thuần Nhi mà là vì cô không muốn biến mình thành người chua ngoa đanh đá như Liễu Thuần Nhi, Ninh Sơ lạnh lùng nói: "Trả túi cho tôi."
Liễu Thuần Nhi không tìm thấy tấm chi phiếu mà thay vào đó cô ta tìm thấy một tấm thẻ đen.
Thẻ đen được mệnh danh là vua của các loại thẻ, người sở hữu loại thẻ này có thân phận cao quý, cô nghe cậu chủ Hiên nói có rất ít người sở hữu loại thẻ này, ngay cả anh ta cũng không có, có thể nói, có thể nói ở thành phố Hạ Xuyên này, có rất ít người có được thẻ đen.
⬅ Trước Tiếp ➡