Ninh Sơ chỉ vào nội dung thỏa thuận, "Ở điều cuối cùng tôi đã viết rồi, tôi không muốn gì cả, chỉ mong trong quá trình làm việc tại Dung thị, anh có thể công tư phân minh, không thiên vị bất kỳ ai, kể cả là người thân của mình."
Dung Cẩn Ngôn khẽ cau mày, "Chỉ đơn giản như vậy sao?"
Theo như anh biết thì cô có một người em gái cần ghép thận, cô đang thiếu tiền và một quả thận phù hợp cho em gái mình.
Đương nhiên nếu cô nhân cơ hội này muốn anh lấy cô, anh cũng có thể cân nhắc.
Nhưng cô lại không muốn bất kỳ điều gì.
"Cơ hội chỉ có một lần, cô không suy nghĩ thêm một chút sao?"
Ninh Sơ nhìn khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của anh, nếu anh không phải chú Dung San San, cô thật sự sẽ suy nghĩ thêm một chút.
Nhưng bây giờ……
Cô cười lạnh một tiếng, kiên định lắc đầu, "Không cần suy nghĩ thêm."
Dung Cẩn Ngôn lấy ra một cây bút bạc và viết tên của mình lên bản thỏa thuận.
Ba chữ rồng bay phượng múa với khuôn mặt đẹp trai của anh khác nhau một trời một vực.
Sau khi ký xong, anh ném thỏa thuận cho cô.
Ninh Sơ mỉm cười cất tờ thỏa thuận vào trong túi xách, vừa định ngẩng đầu nhìn thì đột nhiên cảm thấy một bóng đen và một luồng khí đang ập tới khiến cô vô thức ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông phóng to trước mặt, cô còn chưa kịp phản ứng lại thì đôi môi đỏ mọng của cherry của mình đã bị hôn.
Vòng eo mảnh mai như lá liễu bị bàn tay của anh siết chặt, cả người không nhúc nhích được, đôi môi mỏng áp lên mang theo lửa giận bộc phát, không chút dư thừa trực tiếp cạy hàm răng trắng nõn của cô ra, điên cuồng tiến công.
Phản ứng đầu tiên của Ninh Sơ là choáng váng, sau đó da đầu run lên, cả người như đóng đinh.
Không biết đã qua bao lâu, hơi thở nam tính mạnh mẽ rời khỏi, cô chớp chớp mắt, hàng mi dày và dài quét qua da mặt người đàn ông, còn chưa kịp nói gì thì môi dưới đột nhiên cảm thấy đau đớn.
Dòng máu tanh nồng chảy vào môi cô.
Người đàn ông cắn môi cô cũng không rời đi mà còn ghé vào bên tai cô, hơi thở có chút kiêu ngạo và lạnh lẽo,"Tôi ghét nhất là bị lừa, mà cô rõ ràng muốn lừa tôi, nhưng vừa bắt đầu liền muốn thoát ra, cô cảm thấy tôi là người có thể để người ta dễ dàng xoay đi xoay lại thế sao?"
Ninh Sơ lau vết máu đỏ tươi trên môi rồi cười nói: "Ban đầu như nào thì anh cũng biết rồi, lúc đầu tôi rất muốn ôm đùi anh, nhờ anh giúp em gái tôi tìm một quả thận thích hợp."
Cô rũ hàng mi dài xuống, kiềm chế cảm xúc nói tiếp, "Nhưng hôm nay tôi mới phát hiện anh không phải là cái đùi thích hợp để tôi ôm."
Đôi môi mỏng của Dung Cẩn Ngôn cong lên thành một đường vòng cung, giọng điệu có chút mỉa mai, "Vậy ai mới là cái đùi thích hợp để cô ôm? Mối tình đầu của cô, ngôi sao lớn kia sao?"
Ninh Sơ nhướng mắt khó hiểu nhìn Dung Cẩn Ngôn.
Sao đột nhiên anh lại nhắc đến Trì Mạch làm cái gì?
"Bỏ đi, tôi sẽ không so đo nụ hôn này với anh nữa, coi như là phúc lợi cho anh."
Cô tỏ ra rất hào phóng.
Dung Cẩn Ngôn hừ lạnh một tiếng, sau đó khởi động xe.
Xe chạy hơn mười phút, cả hai người đều vô cùng im lặng, Dung Cẩn Ngôn hạ cửa sổ xuống, châm một điếu thuốc lên.
Ninh Sơ có chút buồn bực, ngửi thấy mùi thuốc theo bản năng muốn hút một điếu.
Cô nhìn vào hộp thuốc lá của Dung Cẩn Ngôn, nghiến răng nghiến lợi và cố gắng quay mặt đi chỗ khác.
Dung Cẩn Ngôn không để ý cô đang nhìn hộp thuốc, khi nhìn cô, anh thấy vẻ mặt buồn bã và nhẫn nhịn của cô nên nghĩ cô đang tức giận vì nụ hôn nên âm trầm nói: "Cô cũng không phải quốc sắc thiên hương, cảm giác lúc hôn chẳng khác gì hôn một khúc gỗ, không đáng giá để tôi ép buộc."
Thấy cô vẫn im lặng, anh nhíu mày, vẻ khó chịu xẹt qua đôi mắt, "Không có lần sau."
Ninh Sơ ủ rũ ừm một tiếng.
“Nhưng Ninh Sơ, trong ba tháng này cô tốt nhất là nên tránh xa những người đàn ông khác.” Anh đột nhiên lấy ra một tấm thẻ, “Cô cầm cái này trước đi.”
Ninh Sơ nhìn tấm thẻ đen anh giao, khóe miệng co giật, "Đây là ý gì?"
"Vệ Thâm nói rằng màu sắc quần áo của tôi quá trầm, có thời gian thì giúp tôi mua một vài bộ năng động tươi sáng một chút."
Ninh Sơ, "..." Suy nghĩ của anh nhảy nhanh đến mức cô không theo kịp!
…………
Đồ lừa đảo này đã sớm quên mất anh
Ninh Sơ nghi ngờ hỏi: "Không phải anh chỉ mặc quần áo do Jess thiết kế sao?"
Dung Cẩn Ngôn nhét thẻ đen vào trong tay cô, "Jess chỉ phụ trách thiết kế trang phục đi làm của tôi."
Ninh Sơ không muốn làm cho anh mất hứng, hơn nữa yêu cầu của anh cũng không quá hà khắc, chỉ là giúp anh mua vài bộ quần áo mà thôi.
Ninh Sơ nhìn xuống tấm thẻ đen trong tay rồi cười nói: "Anh giao cho tôi chiếc thẻ nhiều tiền như vậy không sợ tôi cầm tiền chạy mất sao?"
Dung Cẩn Ngôn liếc xéo cô một cái, đôi mắt anh như nhuộm một lớp mực dày, u ám thâm trầm nhưng vẫn khiến tim người ta loạn nhịp.
“Thật ra tôi rất hy vọng cô sẽ cầm tiền chạy mất.” Giọng nói của anh quá trầm khiến cô nghe không rõ, “Hả? Anh nói cái gì?"
Dung Cẩn Ngôn thản nhiên nhìn cô, mặt không chút dao động, "Nếu cô bỏ trốn thì tôi sẽ truy nã cô, sau đó đưa kẻ lừa đảo là cô vào tù."
Ninh Sơ hung hăng trừng mắt nhìn anh, "Anh thật độc ác!"
Nhìn thấy cô đã lấy lại sức sống, cả người nhanh nhẹn năng động trở lại, đôi môi mỏng lạnh lùng của Dung Cẩn Ngôn khẽ nhếch lên.
Thực ra cô không trang điểm còn đẹp hơn so với lúc trang điểm cẩn thận.
Da trắng như tuyết, mịn màng, cho dù không dùng kem che khuyết điểm thì cúng không hề có khuyết điểm nào.
Cô có lẽ không biết, năm cô mười một tuổi đã gây ấn tượng với anh.
Vào sinh nhật năm đó của Cố Ngọc, Cố Lôi đã đưa một vài cô gái nhỏ đến nhà họ Cố để tổ chức sinh nhật cho anh ta, các cô gái khác đều im lặng nhút nhát vì ngại ngùng, chỉ có Ninh Sơ nhìn thấy ai cũng ngọt ngào chào hỏi, cười đến vô tâm vô phế, cảnh tượng đó thực sự làm cho người ta khó có thể quên.
Các cô gái khác đến làm khách thì đều thành thành thật thật ngồi im làm khách, chỉ có cô không chịu ngồi yên, cầm quả bóng màu hồng nhạt mà Cố Lôi đưa cho rồi chạy ra ngoài sân chơi.
Cô vô tình làm bay quả bóng bay mất, nhưng rất may nó chỉ bị kẹt giữa cành cây.
Cô không sợ, cũng không nhờ ai giúp đỡ mà tự leo lên cây như một con khỉ nhỏ.