Bởi vậy vẻ mặt hai người vô cùng trấn định, đôi mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm bóng người lắc lư qua khe hở cửa động, mãi đến khi tiếng bước chân xa dần, Cố Như Vân và Tiêu Chiến không nghe được tiếng nói chuyện của những người này nữa mới thở phào, lại qua hơn mười phút nữa, hai người mới nhìn nhau.
"Trước đó là những người này bắt anh? Xem ra thế lực của đám bắt cóc anh cũng không nhỏ." Cố Như Vân vừa rồi có thấy trong tay mấy tên kia cầm súng!
Là một đất nước quản chế súng ống chặt chẽ, người bình thường tuyệt đối không có, nếu không trước đó trong căn nhà gỗ nhỏ kia cô đã bị đám người nọ cho một súng nổ đầu rồi!
Dù sao, cho dù cô có bản lĩnh lên trời, thì với thân thể hiện tại cũng không thể phát huy được, tố chất thân thể của người đã trải qua ưu hóa gen và người bình thường khác nhau quá lớn!
Cho dù là trẻ sơ sinh lúc mới sinh ra chưa tiêm thuốc cải tạo gen thì cũng giỏi hơn nhiều người bình thường tại trái đất này.
Nói cho cùng với sự tiến hóa của nhân loại, cùng với gen xuất sắc được di truyền từ cơ thể mẹ qua bao đời vẫn không phải là thứ mà người bình thường tại trái đất có thể so sánh được.
Cố Như Vân thầm nghĩ trong lòng, cũng không biết đời này, bản thân cô còn có thể lấy lại phong độ như nắm đó hay không...
"Cô sợ à?" Tiêu Chiến nhếch ... môi, để lộ ý cười nhàn nhạt, "Cô yên tâm, chờ vệ sĩ của tôi tìm thấy, chúng ta có thể xuống núi, tôi cũng sẽ không nói chuyện đêm nay ra ngoài tránh liên lụy đến cô..."
"Chỉ cần tôi có thể an toàn rời khỏi nơi này, để báo đáp công cứu mạng tôi trước đó của cô, tôi có thể đáp ứng một yêu cầu của cô." Trong đôi mắt thâm thúy của Tiêu Chiến khẽ dao động, hệt như sao trời lấp lánh mê hoặc lòng người.
"Yêu cầu gì cũng được sao?" Cố Như Vân khẽ cười ra tiếng, nghiêng đầu, liếc người đàn ông bên cạnh một cái.
Trước đó người này còn cảnh giác nhìn cô, trông cứ như sợ cô sẽ chiếm tiện nghi của anh ta vậy, lúc này mới được bao lâu mà đã đáp ứng yêu cầu của cô rồi?
"Không phải là chuyện thương thiên hại lý, vi phạm đạo đức, tôi đương nhiên đều có thể làm." Tiêu Chiến nhìn Cố Như Vân, nghiêm nói, từ trước đến nay Tiêu Chiến anh không thích nợ ơn tình, huống chi là ơn cứu mạng trước mắt.
Chỉ cần điều tra ra người phụ nữ trước mắt, không phải là người do đối thủ của anh phái tới, Tiêu Chiến anh đương nhiên sẽ báo đáp ơn cứu mạng này của cô.
"Nếu anh đã muốn báo đáp ơn cứu mạng này, vậy tôi đây cứ thoải mái nhận thôi." Cố Như Vân cất thiết bị định vị vào túi áo, cũng không khách khí, nhếch môi cười nói: "Vừa lúc tôi cũng có đồ cần tìm, nếu anh có năng lực vậy thì giúp tôi tìm một lượng lớn..." Dược liệu... Hai chữ cuối cùng còn chưa nói xong.
Hai tiếng bước chân vội vã truyền vào trong tai Cố Như Vân và Tiêu Chiến, hai người nhìn nhau, lập tức ngậm miệng.
Không nghĩ tới nơi rừng núi Tây Tạng rộng lớn này, chỉ ngắn ngủi có 10 phút, đã có hai nhóm người liên tiếp xuất hiện trước mặt bọn họ!
Độc Lang đến
Cố Như Vân và Tiêu Chiến nháy mắt liền ngậm miệng, hai đôi mắt không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào bên ngoài cửa động!
Cùng với từng trận tiếng bước chân dồn dập mà đến, là hai ánh đèn pin.
Trước kia đó lúc năm tên bắt cóc Tiêu Chiến tìm đến không hề sử dụng công cụ lạc hậu như đèn pin.
Đối phương dùng chính là kính nhìn xuyên đêm, có loại kính này rồi, bọn họ căn bản không cần dụng cụ chiếu sáng, cũng có thể thấy rõ tất tần tật cảnh vật ban đêm trong khu rừng này!
Loại kính nhìn xuyên đêm này, có thể giúp bọn họ đi lại trong rừng rậm chằng chịt cây cối này như đi trên đất bằng, trước đó Cố Như Vân cũng đã cân nhắc đến điểm này, cho nên cô mới chọn sơn động này để hai người ẩn nấp. Chỉ cần những người đó không quỳ bò trên mặt đất để tìm kiếm thì tuyệt đối không có khả năng tìm được tung tích của bọn họ!
Dù sao...
Với trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại, loại loại kính nhìn xuyên đêm này vẫn chưa thể nhìn xuyên tường được, nó chỉ có tác dụng giúp người ta nhìn rõ cảnh vật ban đêm như ban ngày mà thôi.
Cố Như Vân và Tiêu Chiến không nói chuyện, im lặng nhìn chằm chằm ánh đèn pin không ngừng lia qua lia lại bên ngoài cửa động, nghe tiếng bước chân càng lúc càng đến gần, cùng với tiếng nói chuyện rất khẽ của hai người đàn ông.
...
"Lão đại, chúng ta đã tìm lâu như vậy mà vẫn không tìm được người phụ nữ kia, người phụ nữ kia chắc sẽ không chạy trốn theo hướng khác chứ?" Trần Phong thở gấp, cầm đèn pin đi theo Độc Lang, đôi mắt cảnh giác nhìn xung quanh, trái tim đập thình thịch liên hồi.
Giọng nói của Độc Lang vô cùng âm trầm, "Không có khả năng! Người phụ nữ kia nhất định sẽ chạy trốn theo hướng này! Trước đó chúng ta đã tìm kiếm theo những hướng khác, căn bản không phát hiện ra bất cứ tung tích nào! Người phụ nữ kia bị thương nặng, lại thêm đêm hôm khuya khoắt, nhất định không thể chạy xa trong rừng rậm này!"
"Đông, Nam, Tây, Bắc bốn hướng, chỉ có bên này là có dấu vết mới của con người! Người phụ nữ kia nhất định là chạy theo hướng này!" Độc Lang chỉ vào dấu vết một nhánh cây mới bị người ta giẫm gãy, trong mắt tràn ngập phẫn nộ cùng khát máu, "Mày xem nơi này đi! Còn có nơi này nữa! Đều lưu lại dấu chân! Buổi tối, ai lại rảnh rỗi giở hơi đi dạo trong này chứ? Dấu vết nhánh cây bị gãy còn rất mới, liên ngay cả chỗ gãy vẫn còn mang màu xanh đậm, đối phương chắc chắn là vừa rời khỏi nơi này không lâu!"
"Ả xấu xí chết tiệt này lại dám giết em trai tao? Lần này tao nhất định phải để cho thi thể của ả chôn cùng với em trai tao tại nơi núi rừng Tây Tạng này!" Trong giọng nói của Độc Lang tràn ngập phẫn nộ cùng sát khí, gần như sắp hóa thành thực thể.
Trần Phong sợ run cả người, không dám trả lời Độc Lang, hai người bọn họ đêm tối tìm nơi rừng hoang này hơn ba giờ, gió núi lạnh lẽo quất lên trên người Trần Phong, anh ta đều cầu nguyện từng giây từng phút sao cho Độc Lang không thể tìm thấy người phụ nữ xấu xí đen đủi kia, nếu không tất cả những lời nói trước đó của anh ta sẽ bị Độc Lang chọc thủng, thứ chờ đợi anh ta trong tương lai nhất định còn thảm hơn kẻ bị cắt mất hai quả thận kia!
Người giống như bọn họ, ngay cả cơ hội tìm người cứu giúp cũng không có!
Bởi vì cảnh sát nhìn thấy bọn họ, cũng sẽ trực tiếp tống bọn họ vào ngục giam, vậy còn không bằng đánh cược một lần!
Trần Phong liếm khóe môi khô khốc, tay phải lần mò đến con dao bên hông, lặng yên không tiếng động đi tới sau lưng Độc Lang, giọng điệu oán giận trào dâng, "Vâng, lão đại, em nghe lời anh! Chúng ta trực tiếp đi về phía trước, dấu vết bên này còn rất mới, người phụ nữ kia nhất định là đi về phía bên này! Đối phương không có dụng cụ chiếu sáng, tốc độ đi lại giữa núi rừng này nhất định không bằng chúng ta, chúng ta nhất định có thể đuổi kịp cô ta! Đến lúc đó em nhất định phải báo thù cho lão tam!"
…………
Tiếng súng!
Động tác mờ ám của Trần Phong, đương nhiên Cố Như Vân không nhìn thấy, lúc này cô và Tiêu Chiến, chỉ có thể nhìn thấy cẳng chân hai người này, ánh đèn pin cùng với tiếng bước chân.
Nhìn ánh đèn dần biến mất bên ngoài phạm vi cửa động, Cố Như Vân mới thu lại ánh mắt.
Lại chờ cho tiếng bước chân của hai người này đi thật xa, xa đến mức mình không nghe thấy được nữa, Cố Như Vân và Tiêu Chiến mới mở miệng nói chuyện.
Cố Như Vân vừa định nói chuyện: "Anh..."
Tiêu Chiến cũng đồng thời mở miệng: "Cô..."
Tiếng nói của hai người đồng thời vang lên trong sơn động, Cố Như Vân và Tiêu Chiến đồng thời lên tiếng, lại lại đồng thời im lặng, sau cùng nhìn nhau một hồi, vẫn là Tiêu Chiến giơ tay ra hiệu mời: "Ưu tiên cho phụ nữ, cô có thể nói trước."
Cố Như Vân cũng không từ chối, gật đầu cười, dùng ánh mắt chỉ vào hướng hai người rời đi, nhếch môi nói: "Tôi biết anh muốn hỏi gì? - - hai người vừa mới rời đi chính là người bắt cóc tôi, muốn moi tim tôi bán cho đám người buôn bán nội tạng."