"Trước đó bọn họ phái hai người canh trừng tôi, tôi thừa dịp bọn họ không chú ý, đánh bị thương một người. Người còn lại lỡ tay giết chết kẻ này. Cho nên người chết trong miệng tên khốn kia cũng không phải do tôi giết."
Trung Quốc là đất nước quản chết rất nghiêm khắc súng ống đạn dược, chuyện giết người này, cho dù xuất phát điểm là gì, nếu không phải thật sự muốn giết người thì không sao, nhưng lại lỡ giết người thì ánh mắt khi nhìn những người khác sẽ rất mất tự nhiên, vô cớ giết người, tình tiết nghiêm trọng, thậm chí có thể bị phán tử hình.
Cô là một quân y, công việc chính là cứu sống binh sĩ trên chiến trường, đương nhiên sẽ không cố ý giết người, cũng sẽ không vô cớ đâm sau lưng người đàn ông kia trước, lúc ấy mặc dù cô vì ham muốn mãnh liệt cứu sống mình mà giẫm lên huyệt đạo khiến đùi đối phương bị tê liệt tạm thời, nhưng điều này cũng không có nghĩa là người do cô giết.
Khí thế quân nhân trên người tên Tiêu Chiến này quá mức nồng đậm, cô cũng không biết rốt cuộc công việc của người này là gì? Nhưng nếu chẳng may người này là kẻ thích lo chuyện bao đồng, biết trong rừng núi Tây Tạng này có bọn bắt cóc liền báo cảnh sát, đến lúc đó chẳng phải cô sẽ tự rước phiền phức vào người sao?
Còn không bằng cô thừa dịp này giải thích luôn một thể.
Hiện tại hai người bọn họ là bạn hợp tác, không thể bởi vì một câu của người ngoài mà khiến đôi bên sinh lòng nghi ngờ, dẫn đến mối quan hệ này bị rạn nứt, phá hoại kế hoạch của cô, muốn an toàn rời khỏi rừng núi Tây Tạng, vậy thì nhất định phải mượn sức của đối phương.
"Không cần lo lắng như thế, tôi biết người không phải do cô giết. Người bình thường giết người xong tuyệt đối không thể trấn định được như cô..." Cũng đâu phải tên cuồng giết người đâu, đương nhiên không có khả năng giết người xong còn bình tĩnh cứu thêm phiền phức là anh nữa, cho nên trong lòng Tiêu Chiến nghĩ rất rõ ràng, cho nên đương nhiên cũng không tin lời người kia nói.
Đôi môi mỏng của Tiêu Chiến khẽ cong lên vài phần, "Vừa rồi tôi chỉ muốn nói với cô một tiếng, bảo cô sớm nghỉ ngơi một chút, cách lúc bình mình cũng chỉ chưa đến hai tiếng nữa thôi."
Trong sơn động, mặc dù lúc này hai người bọn họ toàn thân chật vật,trên người dính đầy vết máu, nhưng trái lại bầu không khí lại không tệ, Cố Như Vân nhìn gương mặt không chút thay đổi cũng không có chút cảm xúc nào kia của Tiêu Chiến, gật đầu nói, "Vậy anh cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, chờ trời sáng chúng ta tìm cơ hội xuống núi."
Ở trong quân đội đã gặp qua nhiều người luôn bày ra gương mặt nghiêm túc, không thích để lộ cảm xúc ra ngoài như Tiêu Chiến rồi, cho nên Cố Như Vân cũng không có chuyện không thích ứng được.
Chỉ tiếc, có vẻ như ông trời không định để cho hai người bọn họ nghỉ ngơi, hai người vừa mới nhắm mắt lại, hai tiếng súng vang lên lại khiến bọn giật mình mở mắt!
……….
Xin hãy tha cho chúng tôi
Cố Như Vân và Tiêu Chiến rất nhanh đã xâu chuỗi được đầu đuôi câu chuyện.
“Vừa rồi nhất định là hai tên đó đã gặp mặt năm người kia!” Cố Như Vân cau mày, nghiêm mặt.
Cố Như Vân và Tiêu Chiến nhìn nhau, đồng thời thấy trong đáy mắt đối phương có chút gì đó khá nghiêm trọng.
Dù trong xã hội hiện đại hay tại thời đại Tinh Tế, việc giết người không có lý do vẫn là chuyện bất hợp pháp.
Nhưng hiển nhiên cả hai kẻ kia đều là những kẻ giết người không chớp mắt.
"Đội đầu tiên có năm người, trong tay họ đều cầm theo súng. Vũ khí của hai kẻ phía sau hiển nhiên không bằng năm người phía trước. Nếu hai bên đánh nhau, chắc chắn hai kẻ ở phía sau phải chết!" Tiêu Chiến không cần đoán quá nhiều, chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng có thể tưởng tượng ra. Nhóm người bắt cóc Cố Như Vân lúc trước chắc chắn không mạnh bằng nhóm người còn lại."
Đầu tiên, không nói đến sự chênh lệch quân số giữa hai bên. Chỉ cần nhìn nhóm người kia xuyên qua rừng rậm nhanh như con thoi, không cần dùng đến công cụ chiếu sáng như đèn pin, vẫn có thể nhàn nhã như đi trên đất bằng là biết vũ khí của bọn họ tân tiến hơn bên còn lại cỡ nào.
"Chẳng qua ... bất kể ai thắng ai thua, đây cũng là chuyện tốt cho cả hai chúng ta!"
Trên thực tế, suy đoán của Tiêu Chiến cũng không sai. Độc Lang và Trần Phong chỉ có một khẩu súng lục trong tay. Khẩu súng này Độc Lang luôn mang theo bên người để tự vệ. Đây cũng là một trong những lý do tại sao Trần Phong trước đây lại kiêng nể Độc Lang như vậy.
Tuy nhiên, điều mà Trần Phong không ngờ là anh ta còn chưa kịp lợi dụng lúc Độc Lang không chú ý mà tấn công trước, thì hai người đã bị dính đạn mà chết!
"Pằng, phằng!"
Hai viên đạn lần lượt bắn trúng vào đùi của Độc Lang và Trần Phong, máu tuôn ào ào như nước, lập tức vẩy lên đám củi khô trên mặt đất! Cơn đau từ đùi lan đến da đầu, Độc Lang tái mét mặt mày, đau đến suýt không cầm được đèn pin trong tay, nhưng dù có chết anh ta cũng muốn chết cho rõ ràng.
Ánh sáng từ đèn pin chiếu tới năm người ở phía đối diện, bọn họ mặc quần áo đen, đeo mặt nạ, tay cầm súng nhắm vào bọn họ, Độc Lang vốn dĩ muốn chạy trốn nhưng thình lình phải đối mặt với họng súng đen ngòm lạnh lẽo. Bây giờ có chạy trốn cũng không còn ý nghĩa gì cả.
Độc Lang đau đến mức run rẩy, vứt con dao găm đang cầm trên tay trái xuống, ôm chặt vết thương để cầm máu, giả vờ bình tĩnh nói: "Các anh là ai? Sao lại ở đây? Tại sao lại bắn chúng tôi? Rốt cuộc các anh muốn làm gì?”
Năm tên này nhất định không có ý định trực tiếp giết bọn họ, nếu không thì đạn của đám người này đã găm vào não bọn họ rồi, chứ nào còn cho bọn họ sống để mà nói
"Chúng tôi muốn làm gì? ... Ồ, rất đơn giản! Nói cho tôi biết, tại sao ban đêm hai người lại đột nhiên xuất hiện ở nơi rừng núi này?! Có phải lúc trước các anh đã từng cứu một người đàn ông không?!" Kẻ cầm đầu đeo mặt nạ chỉ vào vết máu trên quần áo của Trần Phong, giọng nói lạnh đến mức khiến người ta sắp chết cóng!
“Không, không, chúng tôi không cứu ai, cũng không nhìn thấy ai trong rừng núi này cả,” Trên trán Trần Phong đầy mồ hôi, tay che vết thương, cả người run rẩy. Anh ta giải thích: "Mấy anh hãy để chúng tôi đi đi. Chúng tôi thực sự không cố ý đến đây! Xin hãy thả chúng tôi đi!"
……………..
Sắp chết đến nơi rồi
Trần Phong đau đớn run lên, nhìn họng súng đen ngòm trước mặt, lắp bắp nói không rõ ràng.
Mỗi dây thần kinh trên người đều thúc giục Trần Phong mau chạy đi, nhưng anh ta và Độc Lang bị năm người t bên kia vây lại, không thể chạy trốn.
"Anh nói không có là không có sao?"
Tên cầm đầu nhìn chằm chằm Trần Phong và Độc Lang, cười khẩy một tiếng, hất cằm, nhếch mép phun ra một luồng khói trắng, nói: “Thế tôi nói vừa rồi tôi chưa hề nổ súng là chưa nổ súng sao? ... Hả! Hai người nói thật cho tôi biết, tại sao đêm khuya thế này lại xuất hiện trong rừng rậm? Nếu không phải người là do các người cứu, vậy các người nói xem. Anh ta có thể trốn đi đâu được?"
Tên thủ lĩnh cười ha hả, ánh mắt đầy ác ý nhìn về phía hai người trước mặt. Anh ta tìm kiếm suốt đêm, hơn hai tiếng đồng hồ, nhưng vẫn không tìm được chút dấu vết nào của Tiêu Chiến, nếu nói anh có thể trốn thoát mà không cần sự giúp đỡ của ai, anh ta sẽ không bao giờ tin! Đúng lúc này, hai người này lại xuất hiện trước mặt họ.
Không biết những người này muốn làm gì. Trần Phong, một người đàn ông vạm vỡ, thân cao mét 8 lại bị họng súng dọa cho sợ co quắp cả người. Cơ thể anh ta hạ thấp xuống một nửa, trên trán lấm tấm mồ hôi, không ngừng thấm ra ngoài, anh ta nói giọng lắp bắp, "Tôi, tôi, chúng tôi thực sự không biết gì cả ... Chúng tôi, chúng tôi chỉ lên núi, đến, đến ..."
Bị súng chĩa vào trán, đầu óc Trần Phong hoàn toàn trống rỗng, như bị va đập mạnh, nhất thời không biết mình định nói cái gì.
Anh ta cũng không thể trực tiếp nói cho người bên kia biết, nửa đêm anh ta chạy lên núi là để giết người đúng không?
"Nói đi! Anh tới đây làm cái quái gì?" Họng súng đen thui đè lên lông mày Trần Phong, thủ lĩnh áo đen nheo mắt đầy nguy hiểm.
Súng vừa bắn đạn khiến nhiệt độ họng súng tăng cao do ma sát để lại truyền đến da thịt, khiến Trần Phong kinh hồn táng đảm, sắc mặt tái nhợt suýt chút nữa khiến tè ra quần!
"Chúng tôi đi săn mèo. Sau thu, mèo rừng trên núi khá nặng thịt. Ban ngày người đông chúng tôi sợ bị phát hiện nên chỉ dám đến đây vào ban đêm để ..." Độc Lang căng thẳng. Sống lưng anh ta lạnh buốt, nhưng dẫu sao anh ta cũng làm lão đại đã nhiều năm.