⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng chính vì thế mà đám người Dương Tử và lão Trang cảm thấy tức không nhẹ, nhưng họ không thể làm gì. Bốn người bọn họ chỉ có thể cố gắng tìm người, thậm chí còn không dám nói chuyện này cho ông bà ngoại của thiếu tá đang sống tại thành phố Thanh Liễu biết.
Hai cụ bên kia tuổi cao sức yếu, nay đã ngoài 90 rồi, sao dám nói chuyện này với họ được?
Bọn họ chỉ có thể gọi cho nhà họ Tiêu ở kinh đô, để nhà họ Tiêu xem liệu có thể phái người đến giúp tìm kiếm người không.
Nhưng cũng thật lạ!
Bốn người lần lượt gọi điện thoại cho nhà họ Tiêu, nhưng nhà họ Tiêu lại không có ai nghe máy! Quản gia cũng không có ở nhà, không biết đã xảy ra chuyện gì nữa!
Trong lòng bọn họ bỗng trùng xuống, xem ra nhiệm vụ tìm kiếm thiếu tá chỉ có thể dựa vào bốn người họ mà thôi.
Bọn họ tìm kiếm suốt một ngày một đêm, đang lúc cảm thấy đã không còn hy vọng gì nữa thì thiết bị định vị lại có tín hiệu!
“Cũng may đã kết nối được với thiết bị định vị trên người thiếu tá, nếu không thiếu tá mà xảy ra chuyện gì, bốn người chúng ta chỉ có thể lấy cái chết để tạ tội!” Lão Trang nhìn chằm chằm đèn xanh không ngừng nhấp nháy trên màn hình máy tính, không dám rời tầm mắt, thậm chí còn không dám chớp mắt, chỉ sợ vừa chớp mắt chấm xanh kia sẽ biến mất ngay lập tức!
Từ đầu đến cuối Dương Tử vân chưa từng nhả chân ga, gật đầu nói: "Anh nói đúng. Ban đầu khi thiếu tá gặp tai nạn, bốn người chúng ta đã đánh bại không biết bao nhiêu anh em trong đội, giành lấy cơ hội được đi theo bảo vệ Thiếu tá ... Chúng ta đừng để các anh em phải thất vọng! "
………..
Hoa mắt
Đã mấy tiếng liền Tiêu Chiến không được nghỉ ngơi yên ổn, nguyên nhân không chỉ vì hai nhóm người trước gây ra mà còn vì chính bản thân anh.
Vốn dĩ một ngày một đêm trước đó anh đã không ăn gì, hơn nữa trước khi chạy trốn đã hao tổn quá nhiều sức lực, lại bị thương nặng, anh đã phải rất cố gắng để ý thức của mình được tỉnh cáo, cảnh giác với mọi thứ xảy ra xung quanh.
Đặc biệt là vào lúc quan trọng như hiện tại, chỉ còn hai tiếng đồng hồ cuối cùng là trời sẽ sáng, anh phải lấy lại tinh thần, thận trọng với mọi thứ xung quanh.
Tuy nhiên, điều anh không ngờ tới là ...
Vào một tiếng cuối cùng trước khi trời sáng, anh lại không khống chế được mà lăn ra ngủ!
Vừa nhắm mắt lại, lúc mở ra thì trời đã sáng!
Bên tai là tiếng chim hót líu lo, Tiêu Chiến đột nhiên mở mắt, thấy đôi mắt cười như như không cười của người phụ nữ bên cạnh, Tiêu Chiến chợt thấy xấu hổ.
"Khụ khụ khụ...... Xin lỗi, vừa nãy tôi vô tình ngủ quên mất, cô đã sửa xong thiết bị định vị chưa? Nếu chưa được, chúng ta nên tìm cách rời khỏi đây trước..."
Tiêu Chiến ho khan hai tiếng, che đi vẻ xấu hổ trên mặt.
"Ngày hôm qua tiếng súng vang lên từ phía Tây Nam. Đợi lát nữa chúng ta nên đi thẳng về phía Đông Nam. Bên kia có đường xuống núi ..." Ánh mắt của người đàn ông vô thức liếc về phía bên kia, đầu theo bản năng cũng quay sang chỗ khác, thế nhưng, hành động này lại như nhắc nhở anh điều gì đó, khiến anh có vẻ giật mình, quay đầu nhìn Cố Như Vân, chẳng qua, cái nhìn này lại khiến Tiêu Chiến phải mở to hai mắt nhìn, “Hửm ?? Cô đã sửa xong thiết bị định vị rồi?! "
Tiêu Triển không còn cảm thấy xấu hổ nữa, ánh mắt sáng quắc nhìn thiết bị định vị đang nhấp nháy trong lòng bàn tay Cố Như Vân, "Không ngờ cô thực sự sửa được thiết bị định vị này!"
"Thiết bị định vị này quá đơn giản ... Khi nào thì người của anh tới? Định vị này đã nhấp nháy hơn nửa giờ rồi ... Vị trí hiện tại của chúng ta chắc là ở gần đỉnh tuyết Tây Tạng, bên kia chắc phải mất một thời gian nữa mới lên đến đây. À chiếc định vị này trả lại cho anh. "Cố Như Vân trả lại chiếc định vị đèn xanh cho Tiêu Chiến không chút luyến tiếc, vẻ mặt nghiêm túc, nói.
Tiêu Chiến gật đầu, liếc nhìn Cố Như Vân đầy ẩn ý, ​​lắc lắc định vị trong tay, "Cô sửa được nó rồi, không cần sao?"
"Tôi cần thứ này để làm gì? Để sau này anh lại định vị được vị trí của tôi sao?” Cố Như Vân ngước mắt nhìn Tiêu Chiến. Nếu còn ở kiếp trước, có lẽ cô sẽ để ý đến nó hơn chút. Dù sao món đồ thô sơ lạc hậu này cũng là văn vật.
Nhưng bây giờ là thế kỷ 21, lấy thứ này để làm gì? Đối với cô mà nói, nó còn không bằng một lọ dung dịch dinh dưỡng, có thực mới vực được đạo.
"Xin lỗi, là tôi nghĩ nhiều rồi.”
Tiêu Chiến thu lại ánh mắt, bỏ thiết bị định vị vào trong túi áo khoác, "Chỉ cần thiết bị định vị hoạt động, người của tôi sẽ đến nhanh thôi... cùng lắm là mất ba tiếng, bọn họ sẽ đến được đây. Có thứ này, chúng ta không cần phải tìm đường ra khỏi khu rừng này nữa, chỉ cần đợi họ đến là được. "
Cố Như Vân gật đầu nhìn rừng rậm ngoài cửa hang, sau khi nghĩ kỹ lại vẫn nói: "Nếu chẳng may người của anh đến đây gặp phải đám người có súng trước đó thì sao?"
“Đừng lo lắng.” Tiêu Chiến khẽ cười một tiếng, khí thế bỗng tản ra quanh thân, người đàn ông nhìn Cố Như Vân bình tĩnh nói: “Nếu người của tôi còn không giải quyết được mấy chuyện vặt vãnh thế này, thì sống nhiều năm như vậy cũng thật vô ích! "
Vẻ mặt Tiêu Chiến tràn đầy tự tin!
………….
 
Cô Cố là ân nhân cứu mạng của tôi
Tiêu Chiến tự tin đương nhiên là có căn cứ, hai người ở lại trong sơn động nhắm mắt dưỡng thần, chờ cấp dưới của Tiêu Chiến đến tìm bọn họ.
Tuy nói là nhắm mắt dưỡng thần, nhưng Cố Như Vân vẫn có cảm nhận cực kỳ chuẩn xác về thời gian, cảm nhận rõ từng phút từng giây trôi qua, khoảng không đến hai tiếng sau, Cố Như Vân liền nghe thấy được bước chân lộc cộc lộc cộc, tiếng bước chân của đoàn người đối phương xa xa, nhỏ nhẹ hơn tiếng bước chân của đám người đêm qua nhiều, hơn nữa rõ ràng còn có tiết tấu, giống như đã từng trải qua huấn luyện!
Cố Như Vân mới vừa mở mắt, liền thấy lúc này Tiêu Chiến ở bên cạnh cũng đã mở mắt, hai người đều không nói gì, ăn ý nhìn ra bên ngoài cửa động.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn, mang theo kích động truyền đến từ chỗ cửa động, theo tiếng bước chân tới dần là tiếng người nói chuyện, "Ở trong này! Ở trong này! Tín hiệu Thiếu tá truyền đến là từ trong này! Chúng ta nhanh lên!"
"Dương Tử, đừng kích động như thế! Cẩn thận chút, nghiêm túc quan sát tình huống xung quanh đi, đừng để rơi vào bẫy của đám ranh con này!" Nói xong, người nọ tạm dừng bước chân, nhìn xung quanh bốn phía một hồi, mới lại tiếp tục bước đến bên này.
"Lão Trang, cậu đừng khẩn trương như vậy! Đám người chúng ta gặp được trước đó đã đánh ngất xỉu rồi trói lại rồi, bên này nhất định không còn ai khác nữa đâu !" Dương Tử đè thấp giọng nói, thanh âm đầy kích động, "Nhanh nhanh nhanh, cậu xem xem có phải lão đại ở trong này không? Không phải ánh sáng định vị lóe lên ở đây sao?"
Cố Như Vân nhướng mày, nghe giọng điệu của mấy người này thì có vẻ như chẳng những bọn họ đã chế phục được năm người kia, mà còn trói được người lại? Thật đúng là có vài phần bản lĩnh.
Dương Tử nói xong lại kêu lên, trong mắt đều là kích động, "Lão đại! Lão đại! Lão đại anh có ở trong này không? ! Em là Dương Tử đây, em và lão Trang, A Hải, lão Miêu tới tìm anh, lão đại, anh có nghe thấy tiếng của bọn em không?"
"Người của anh?" Cố Như Vân dùng ánh mắt ý hỏi Tiêu Chiến.
⬅ Trước Tiếp ➡