⬅ Trước Tiếp ➡
Tiêu Chiến gật đầu, bày tỏ mấy người này là cấp dưới của anh. Người đàn ông khẽ quát một tiếng với mấy người bên ngoài cửa động, "Mấy cậu, tôi ở bên này!"
Giọng nói của đối phương trầm thấp, có lực, không hề có vẻ như hôm qua đã trải qua một trận mưa gió máu tanh, ngược lại còn vô cùng hùng hậu, mạnh mẽ, hệt như liệp ưng cất tiếng, hoàn toàn không nhìn ra bất cứ trạng thái suy yếu nào từ trên người đối phương.
"Bên này, ở bên này!" Bên ngoài sơn động, Dương Tử hô lên một tiếng, hai mắt phát sáng, vội vàng bước nhanh tới cửa vào sơn động bên này, rẽ bụi cỏ ngoài cửa động ra, kết quả vừa mới dẹp xong đám cỏ che mắt, Dương Tử thiếu chút nữa đã bị tình huống trong động làm cho nhảy dựng lên!
Vốn tưởng rằng trong động cũng chỉ có một mình thiếu tá nhà bọn họ, nhưng không nghĩ tới trong động còn có một người phụ nữ khác!
Mà người phụ nữ này còn vô cùng béo!
Trong cái động nhỏ hẹp, ** ước chừng phải chiếm hơn phân nửa! Khiến cho một người cao lớn anh dũng như thiếu tá của bọn họ, nhìn qua lại bé xíu co rút thành một cục, trông vô cùng đáng thương.
Dương Tử ở ngoài cửa động sửng sốt ước chừng nửa giây, bị A Hải chạy theo sau hớt hải đẩy ra, A Hải nhìn thấy cảnh tượng bên trong động thì cũng sửng sốt, nhưng lập tức phản ứng kịp, gật đầu cười với Cố Như Vân, tất cả ánh mắt đều đặt trên người Tiêu Chiến, "Lão đại, cuối cùng bọn em cũng tìm được anh rồi ! Chúng ta trở về thôi! Lão đại, em kéo anh lên!"
Cửa động này cao chừng sáu bảy mươi cm, còn lại vùi sâu trong mặt đất, lấy bản lĩnh của Tiêu Chiến muốn leo ra khỏi cái động này không phải khó, nhưng tư thế nhất định sẽ rất khó coi. A Hải đương nhiên không muốn khiến anh mất mặt, cho nên vội vã tiếp nhận nhiệm vụ này, muốn kéo Tiêu Chiến lên.
"Không cần, các cậu kéo cô Cố lên trước đi, đợi lát nữa lại kéo tôi." Tiêu Chiến lắc đầu, để cho cấp dưới kéo Cố Như Vân ra khỏi cửa động trước, "Cô Cố là ân nhân cứu mạng của tôi, các cậu phải đối đãi cho thật tốt!"
"Dạ? Vâng, được, lão đại!" Người đàn ông còn khá trẻ tuổi đứng ở cửa động gật đầu, vội vàng đưa tay cho Cố Như Vân.
……….
Rời đi
Cố Như Vân buồn cười lắc đầu, bốn người này vừa đến, rõ ràng đều đặt tất cả tâm tư lên trên người Tiêu Chiến.
Bốn đôi mắt đều nhìn chằm chằm Tiêu Chiến, nhiệt độ nóng bỏng trong mắt ngay cả Cố Như Vân muốn làm bộ như không phát hiện ra cũng rất khó, cô cũng không muốn làm khó những người này, cho nên từ chối nói: "Các anh tránh ra, bản thân tôi có thể tự đi lên. Các anh đều đổ dồn vào chỗ này, chỉ sợ tôi cũng không dễ mà leo lên."
"Được, được thôi!" A Hải ngẩn người, vội vàng kêu mấy người còn lại tránh khỏi cửa động.
Thân thể này quá mức yếu ớt, thể trọng cả trăm kg vẫn còn đó, cho dù đời trước Cố Như Vân có thân thủ tốt đến đâu, muốn dùng một tư thế xinh đẹp, lưu loát mà leo lên khỏi cái động này, cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Điều khiển một thân thể lớn như thế này, không hề giống với việc sửa chữa thiết bị định vị trước đó, chỉ cần cố gắng điều khiển mấy động tác tay đơn giản là được.
Cộng thêm một đoạn thời gian dài trước đó không được ăn uống gì, cho nên hiện tại thân thể này đang tụt huyết áp.
Bởi vậy sau khi cả bốn người đều tản ra khỏi cửa động, bọn họ liền nhìn thấy Cố Như Vân chậm rãi bò lên cửa động y hệt như một con rùa.
A Hải, Dương Tử, lão Trang, lão Miêu: ... ...
Ặc ặc ~! Bọn họ đều cảm thấy cô Cố này không giống như là người có thể cứu được thiếu tá trong tưởng tượng! Sao thân thủ lại kém cỏi thế chứ!
Vốn tưởng rằng đối phương chỉ là có béo đôi chút, nhưng nhìn động tác chậm rì rì này,  bọn họ mới phát hiện cô Cố này có khác biệt quá lớn so với trong tưởng tượng của bọn họ.
May mà bốn người bọn họ đều là người từng trải qua sóng to gió lớn, cho nên sững sờ xong, bọn họ liền không có phản ứng nào quá lớn đối với động tác chậm như rùa này của Cố Như Vân, hơn nữa chờ Dương Tử và A Hải giúp lão đại leo lên cửa động xong, đám người lão Trang đều luân phiên cảm ơn Cố Như Vân, sự chân thành tha thiết trong mắt mấy người đàn ông khiến cho khóe miệng Cố Như Vân giật giật... mấy cái.
Nói xong mấy câu, sáu người liền cùng nhau xuống núi, hai người A Hải và Dương Tử thay phiên cõng Tiêu Chiến, mà hai người đàn ông  được gọi là lão Miêu và lão Trang thì không ngừng cảnh giác xem xét tình huống bốn phía xung quanh, trước đó bốn người có đề xuất muốn cõng Cố Như Vân cùng xuống núi, nhưng lại bị Cố Như Vân quyết đoán từ chối luôn.
Cô đường đường là một thủ tịch quân y, dưới tình huống tay chân còn lành lặn khỏe mạnh,  sao lại phải để người xa lạ cõng xuống núi chứ?
Huống chi, Cố Như Vân cảm thấy với cái thể trọng hiện tại của mình, để đối phương cõng cô mà nói, chẳng may đối phương đứng không vững một cái thì chẳng phải cô sẽ giống như quả bóng mà lăn xuống dốc núi kia hay sao?
"Chậc chậc chậc, nếu tố chất thân thể của bốn tên nhóc này cũng đạt đến cấp B, nói không chừng mình cũng có thể đồng ý nhỉ?" Người nào đó da mặt dày, yên lặng châm chọc dưới đáy lòng.
Đương nhiên... Trên thực tế, Cố Như Vân cũng muốn nhận dịp hiện tại rèn luyện thân thể một phen.
Đám người bọn họ là đi đường tắt xuống núi, cả đường này bởi vì Cố Như Vân mà đi rất chậm, nhưng đã tốn ít thời gian hơn rất nhiều so với lúc trước khi Cố Như Vân leo núi rồi, đợi đến lúc đoàn người Cố Như Vân ngồi lên xe jeep, thần kinh vẫn luôn căng như dây đàn của đám người Dương Tử mới được thả lỏng!
Toàn thân thả lỏng, tâm trạng của mọi người cũng tốt hơn không ít, rảnh rỗi liền tán gẫu chút chuyện của bọn họ.
"Lão đại, bọn em đưa anh và cô gái này đến bệnh viện trước nhé. Hơn nữa ở đây có mấy chiếc khăn lông, hai người lau mặt trước đi..." Lão Trang ngồi ở ghế lái phụ, cũng không biết moi từ đâu ra hai chiếc khăn mặt sạch sẽ, cầm chai nước khoáng bên cạnh vò khăn sau đó vắt khô rồi mới đưa cho hai người Cố Như Vân và Tiêu Chiến.
Cố Như Vân không từ chối chiếc khăn lông này, nói lời cảm ơn xong liền nhận đồ, cùng Tiêu Chiến tỉ mỉ lau sạch những thứ lấm lem, bẩn thỉu trên mặt đi, cả ngày ở trong núi rừng lăn qua lăn lại, toàn thân cô như vừa chui ra từ trong đống tro vậy.
May mà cô cũng không phải người mắc bệnh sạch sẽ gì, nếu không lúc này hẳn là phải sợ đến mức thét chói tai rồi.
…………
 
Mì ăn liền
Cố Như Vân còn chưa kịp lau sạch tro bụi trên mặt, cái bụng đã phát ra tiếng sôi ùng ục.
Hình thể của cô khá lớn, chiếm hơn nửa vị trí phía sau xe, khiến cho người ta không có cách nào bỏ qua được.
Mà tiếng kêu ùng ục này, lại càng vang dội giống như ếch kêu ngoài đồng ruộng trong đêm tối, trong buồng xe jeep yên tĩnh nghe vô cùng chói tai.
Ánh mắt của ba người đàn ông trong xe, đồng loạt nhìn về phía Cố Như Vân, liếc mắt nhìn qua mặt cô một cái liền theo bản năng chuyển mắt đặt lên cái bụng tròn vo lồi ra của cô, Dương Tử vẫn đang nghiêm túc lái xe cũng không ngoại lệ.
Đối với ánh mắt của ba người này, Cố Như Vân chẳng buồn nâng mí mắt lên, vẫn nghiêm túc chăm chỉ lau bụi bẩn trên mặt và trên cánh tay của mình.
Hệt như tiếng réo vang đội kia không phải phát ra từ bụng cô vậy.
Lăn lộn trong quân đội đã nhiều năm, cũng không phải chưa từng chịu đói bao giờ, bụng đói thì kêu có làm sao? Thật đúng là một đám nhóc chưa trải việc đời!
⬅ Trước Tiếp ➡