Đợi lát nữa trở lại thành phố Thanh Liễu, cô sẽ tùy tiện tìm chỗ nào đó lót dạ, cúng tế cho cái dạ dày của mình.
Cố Như Vân không có cảm giác gì quá lớn, nhưng lão Trang ngồi bên tay lái lại có chút xấu hổ, anh ta có cảm giác như mình đã bạc đãi ân nhân cứu mạng của thiếu tá.
Lão Trang nhìn Cố Như Vân, xấu hổ ho khan hai tiếng, sờ sờ cái mũi, nói: "Cô Cố, trong xe chúng tôi không có cái gì khác có thể ăn được, chỉ có mì ăn liền, nếu không thì cô ăn lót dạ trước vậy? Chờ đến lúc vào thành phố rồi, chúng ta liền đi ăn cơm. Nhưng trên xe lúc này không có nước nóng, chỉ có thể gặm sống thôi... Cô có muốn ăn không?"
Nói xong lão Trang liền lấy ra mấy gói mì ăn liền từ trong ngăn kéo phía trước ra, giơ tay đưa cho Cố Như Vân.
Đây là một gói mì ăn liền ước chừng chỉ to bằng hai nắm đấm, mà trên túi bọc bên ngoài mì ăn có in chỉnh tề ngay ngắn hàng chữ: mì ăn liền thịt bò kho.
Cố Như Vân không nhúc nhích, ngược lại ánh mắt nhìn chằm chằm vào gói mì thịt bò kho trong tay anh ta, nhìn ước chừng phải đến nửa phút, ngay lúc lão Trang cho rằng cô Cố trước mắt này ghét bỏ gói mì nọ, không định ăn thứ này nên định thu tay lại cất đi, bảo Cố Như Vân chờ thêm lát nữa, về đến thành phố Thanh Liễu bọn họ sẽ cùng đi ăn.
Đúng lúc này đôi bàn tay mập mạp như củ cà rốt giơ ra, nhận lấy gói mì ăn liền trong tay anh ta!
"Mì ăn liền này ăn có ngon không?" Tầm mắt Cố Như Vân từ đầu tới cuối vẫn chưa từng rời khỏi gói mì ăn liền nọ, miệng hỏi một câu đầy sâu xa.
Lão Trang có chút nhức đầu không biết nên trả lời như thế nào, hoàn toàn không biết vì sao vị ân nhân trước mắt này lại đột nhiên hỏi mì ăn liền này có ngon không, anh ta sờ sờ cái mũi của mình, có hơi xoắn xuýt lại có chút xấu hổ nói: "Chắc vẫn được... Mấy thứ như mì ăn liền này chỉ để ăn lấy hương lấy hoa thôi, chứ ăn thì cũng vầy vậy..."
"Vậy sao? Vậy tôi thử xem..." Cố Như Vân gật đầu, không biết có nghe lọt mấy lời này của lão Trang hay không.
Cô xé gói mì ra, một mùi hương thơm ngát xộc vào mũi khiến đôi mắt vẫn luôn không gợn sóng của cô cũng phải mở lớn, đây là một loại biểu hiện của sự hưng phấn theo bản năng!
Đúng vậy, Cố Như Vân cô hiện tại cực kỳ hưng phấn!
Đây là lần đầu tiên sau khi trọng sinh, cô có cảm giác như vậy!
Cố Như Vân chưa từng nếm qua hương vị của mì ăn liền... Loại thức ăn này ngay cả ăn cô cũng chưa từng ăn qua!
Khoa học kỹ thuật tại Liên Bang Tinh Tế cực kỳ phát triển, cách xa trái đất cổ đại này cả vạn dặm, nhưng nhắc đến thức ăn, thời đại Tinh Tế lại kém xa so với trái đất cổ đại rồi !
……….
Thức ăn tự nhiên
Đừng nhìn lãnh thổ Liên Bang đế quốc Tinh Tế rộng lớn mà nhầm, cả Liên Bang đế quốc có tổng cộng 320 tinh cầu sinh mệnh.
Nhưng trong số tinh cầu này chỉ có 26 tinh cầu phù hợp cho con người sinh sống, hơn nữa trong 26 tinh cầu này, có 21 tinh cầu mà con người vốn không thể sinh sống được, nhưng trải qua sự cải tạo của đế quốc thì nó miễn cưỡng cũng có thể sống được, trong này bao gồm cả bốn tinh cầu quân sự.
Đời trước Cố Như Vân đã từng sống tại tinh cầu quân sự kia, chính là tinh cầu sau khi trải qua sự cải tạo của đế quốc mới có thể sống được đó, trên tinh cầu này, 99. 9% thực vật đều không thể ăn, ngay cả bùn đất dùng để gieo trồng rau quả cũng mang độc tính kim loại nặng.
Dưới hoàn cảnh như vậy, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được, ăn những thực vật có độc tố kim loại nặng này, cùng với thức ăn được làm từ những thực vật này, và cả những món ăn được làm từ động vật ăn những loại thực vật này sẽ có kết quả gì, thậm chí độc tố kim loại nặng có trong cơ thể của các loại động vật ăn những thực vật này còn vượt xa cả hàm lượng độc tố có trong chính thực vật đó.
Tuy nhiên thực động vật trên tinh cầu trải qua sự thay đổi của hơn ngàn thời đại, mấy vạn lượt sinh sản, tiến hóa, khiến tự thân chúng nó có thể thích ứng với độc tố kim loại nặng này, nhưng nhân loại thì lại không làm được...
Điều duy nhất đáng ăn mừng đó là lượng khí oxi và nhiệt độ trên tinh cầu này rất thích hợp cho con người sinh sống, cho nên đế quốc đã cải tạo tinh cầu này trở thành một nơi đóng quân.
Thứ quân nhân bọn họ có thể ăn đều là đồ mà phi thuyền Tinh Tế chuyển đến, còn nước uống thì sử dụng công nghệ phân ly cao để đảm bảo nguồn cung cấp nước được an toàn.
Nơi cô trú đóng không thể tự cung tự cấp lương thực, cho nên mỗi lần đều cần dựa vào phi thuyền Tinh Tế vận chuyển thức ăn đến, mà thức ăn được vận chuyển đến thì có cái gì ngon?
Sĩ quan cao cấp còn có thể lợi dụng địa vị, khai hoang một khối đất nhỏ, mang bùn đất không chứa kim loại nặng, không ô nhiễm từ nơi khác đến để tự trồng một chút thực vật tự nhiên, nhưng những binh lính khác thì hoàn toàn không có đãi ngộ này rồi.
Dưới hoàn cảnh như vậy, đừng nói là thức ăn ngon được chế biến tỉ mỉ gì đó, cho dù là rau quả còn chưa được nấu chính, mọi người cũng có thể ăn một cách ngon lành.
Tình huống trên tinh cầu quân sự, chính là hình ảnh thu nhỏ của những tinh cầu khác.
Mặc dù bốn tinh cầu cuối cùng, có thể gieo trồng các loại thực vật tự nhiên, nhưng rau cỏ hoa quả mà bốn tinh cầu này trồng được phải chia đều cho 26 tinh cầu khác, cuối cùng còn lại được bao nhiêu?
Bởi vậy, giá cả thực vật tại đó vô cùng đắt đỏ!
Cho nên đa số thức ăn của người bình thường đều là dịch dinh dưỡng dược và món ăn phân tử.
Chỉ cần một gói dịch dinh dưỡng to bằng ngón trỏ, là đã đủ để duy trì nhu cầu năng lượng cả một ngày cho nhân loại. Mà món ăn phân tử và dịch dinh dưỡng cũng không khác nhau là mấy, loại vật chất có kích cỡ bằng hai ngón tay cũng đủ để duy trì năng lượng cả ngày cho một người.
Hai loại thức ăn này đều là nhân tạo cho nên vô cùng thuận tiện.
Đời trước Cố Như Vân sống tại tinh cầu quân sự, đa số đều ăn thức ăn phân tử và dịch dinh dưỡng, cho nên những món ăn tự nhiên thật sự rất ít.
Dựa theo địa vị thủ tịch quân y đệ nhất quân đoàn của Cố Như Vân, muốn ăn thức ăn tự nhiên tại tinh cầu quân sự là chuyện vô cùng đơn giản.
Nhưng cô là một quân nhân, lại không có lý gì nhìn đồng đội của mình nuốt dịch dinh dưỡng, mà cô thì ăn thức ăn tự nhiên, xa xỉ được. Thân là một bác sĩ, cô lại càng không thể để bệnh nhân của mình nuốt dịch dinh dưỡng, còn cô thì một mình trốn trong phòng ăn thức ăn tự nhiên ngon lành.
Vì vậy, mỗi lần cô đều giống như các quân nhân khác cùng tiến cùng lùi, cùng ăn cùng ở.
Chỉ có thời gian hàng năm trở về Đế Đô Tinh Tế nghỉ ngơi, cô mới có thể phóng túng bản thân, ăn được uống được, hưởng thụ thoải mái một lần.
Dưới sự công kích liều mạng của nữ vương Trùng tộc, trong ba năm cuối cùng kiên trì bảo vệ thành tuyến của đế đô, quân đoàn bọn họ mới đầu còn có thức ăn, nhưng đến nửa năm cuối cùng... Tiếp viện bị chặt đứt hoàn toàn, cho dù là dịch dinh dưỡng hay thức ăn phân tử cũng không đủ cho bọn họ ăn.
Nghĩ đến trận đại chiến cuối cùng trước khi chết, tròn một tuần cô đều không được nếm qua bất cứ thứ gì.
Lại nhìn gói mì tôm được làm ra từ nguyên liệu tự nhiên trước mắt, ánh mắt Cố Như Vân lóe sáng, bụng càng thêm đói hơn!
……….