Anh ta mở đèn xe lên, dưới ánh đèn cô không có chỗ nào mà trốn. Anh ta mập mờ nâng cằm cô lên, xem một chút: Dáng người cô thế nào? Đối với phụ nữ, tôi rất kén chọn.
Tống Khinh Ca không thể không thừa nhận một điều rằng, dù sắc mặt của anh ta có chút lạnh, nhưng dáng dấp anh ta rất đẹp. Cô cởi áo khoác ngoài ra, chiếc áo cổ chữ V và chiếc quần vô cùng ngắn: 36D, anh có hài lòng không?
Xe dừng lại ở một khách sạn dưới chân núi, cô đi sau anh ta vào phòng.
Cô đi tắm ngay đi. Anh ta đẩy cửa phòng tắm, lạnh nhạt nói: Tôi không muốn ôm một khối băng.
Phòng tắm rất lớn, tựa như một hồ bơi mini, rất ấm áp và thoải mái.
Hơi nước mịt mờ, mơ màng. Tống Khinh Ca nằm ở mép bồn tắm, nhìn ra phía cửa sổ của phòng tắm. Trên lưng chừng núi kia có ánh đèn, là biệt thự của La Thế Sâm.
Bồn tắm tự nhiên mực nước dâng cao, cô còn chưa kịp phục hồi tinh thần thì người đàn ông đã bước vào, cúi đầu hôn từ cổ cô, tay anh ta cũng không có nhàn rỗi, giọng anh ta khàn khàn mang theo sự hấp dẫn: Không sai, 36D.
Cô chưa từng cùng người đàn ông nào thân mật như thế, Tống Khinh Ca khẽ run, định đẩy anh ta ra.
Thế nhưng anh ta lại tinh tế cắn nhẹ vào vành tai cô, để cô không thể phản kháng: Cô tên là gì?
Lúc này, trong biệt thự trên núi, La Thế Sâm cũng đang ôm Đổng Tùng San, điên cuồng cùng cô ta vô số lần.
Cô xoay người lại, ôm lấy anh ta: không nên hỏi tôi là ai. . Đối với việc cứu Tống thị, cô không thể làm được gì nữa. Nhưng đối với thân thể của mình, cô có quyền quyết định. Thế nhưng xem ra cuồng phong lại đến trước yên bình.
Cô hôn lại anh ta, nhưng không ngờ bị anh ta đổi khách làm chủ, hôn cho đầu óc cô choáng váng, chỉ còn nghe được tiếng khinh miệt từ miệng anh ta: Phụ nữ chủ động dẫn tới rất rẻ mạt.
Động tác của anh ta không có một chút dịu dàng, thậm chí có chút tàn nhẫn. Nhưng cô đã sớm liều mạng. Bồn tắm nước nóng, lại có thêm anh ta khiên cho cô thực sự cảm nhận được không khí ấm áp, thân thể cô thành thực có phản ứng. Cô mạnh miệng: Tôi không có thu phí.
Cô cũng không hỏi xem tôi là ai sao? Anh ta cắn vào cổ cô.
Cảm giác rất là nhột, cô cười khẽ: Có quan trọng hay không? Trong mắt cô có chút hơi nước, nhìn anh ta có chút mơ hồ, nhưng lại thấy đôi mắt anh ta đặc biệt rất đẹp. Đúng vậy, chỉ cần có thể làm cho cô vui vẻ, là ai cô cũng không không để ý.
Nhiệt độ, lên cao.
Mập mờ, thăng cấp.
Anh ta ôm lấy người cô, đôi mắt vốn lạnh lùng lại ánh lên một chút nhu hòa: Nếu cô không muốn, chúng ta có thể dừng lại.
Tống Khinh Ca bĩu môi, cười: Đàn ông đều giống nhau, anh nghĩ anh có thể là Liễu Hạ Huệ sao? Dứt lời, tiếp tục nhạo báng: Hay là ..... anh vốn không thể?
Cô chỉ là muốn tìm một người đàn ông ở bên cạnh mình qua một đêm thôi, một đêm thôi, để cho cô có thể tạm thời quên đi chính mình, quên đi phiền lo, có thể vui vẻ một chút.
Tôi không thể? Ánh mắt anh ta lóe lên ánh lửa.
Cô nghĩ, người đàn ông này nhất định là một cao thủ tình trường. Như thế cũng tốt đấy. Cô sẽ không có quá nhiều đau đớn.
Nhưng tiếp đến đau đớn không hề ít. Tống Khinh Ca co người lại.
Đau? Anh ta nhíu nhíu mi.
Cô ôm chặt lấy anh ta, làm vẻ hời hợt: Đã không phải từ lâu rồi.
Anh ta không còn một chút nào thương hương tiếc ngọc nữa.
Thật ra thì, anh ta cũng không cần phải thương hương tiếc ngọc, bởi vì bọn họ cũng chỉ là người xa lạ. Tối nay, chẳng qua là vô tình gặp.