Trong bồn tắm, một dòng chất lỏng hồng hồng tan vào trong nước, biến mất không còn thấy nữa.
Xóa sạch mọi thứ.
Không thể phủ nhận, anh ta kinh nghiệm vô cùng phong phú, trừ lúc đầu vì đau nên cô chưa có cảm giác thích. Về sau, cô rất vui vẻ.
----
Có lẽ vì trên lưng có quá nhiều nỗi lo, cho nên niềm vui vẻ này làm cho cô tiêu hao hết sức lực. Thế nhưng cô chỉ đơn giản ngủ một lát. Ngoài cửa sổ tờ mờ sáng cô đã tỉnh dậy.
Tống Khinh Ca cảm thấy thân thể mình giống như bị bánh xe lăn qua, mệt mỏi rã rời, không thể cử động. Nơi đau đớn nhắc nhở đêm qua cô đã từng vui vẻ.
Cô hốt hoảng tỉnh táo lại, bên cạnh là người đàn ông đang ngủ say. Anh ta lúc này, mặt mũi đã bớt lạnh lùng, thay vào đó là sự yên tĩnh, bình thản giống như một đứa bé. Hoàn toàn không giống lúc tối qua, trong mắt chỉ toàn là sự cướp đoạt.
Cô dùng sức chống người lên xuống giường, tìm được y phục. Mặc từng cái vào xong, thân thể cảm giác vừa đau, vừa mệt mỏi. Tối hôm qua làm liều, đây là kết quả của sự tham vui.
Cô đi dép lê giẫm lên thảm sàn cho nên không hề có thanh âm nào. Thậm chí lúc rời khỏi phòng, cô cũng không quay đầu lại nhìn anh ta một cái.
Trời đã sáng. Chuyện tối qua như một giấc mộng, cuối cùng sẽ tan thành mây khói, cô sẽ lãng quên.
Năm giờ sáng, Mưa phùn vẫn lưa thưa rơi xuống, sắc trời còn mờ mờ giống như bình minh vẫn còn xa lắm. Bên ngoài khách sạn, cô bắt taxi. Ngồi lên, điều đầu tiên cô nghĩ đến là phải về nhà thay quần áo. Sau đó thì đi đối mặt với cuồng phong.
Đúng vậy, là cơn cuồng phong. Tống thị bị phá sản, trên lưng cô sẽ là một món nợ kếch xù.
Mà cô, bản thân yếu kém, lại không có sức lực chống đỡ.
Nhưng mà, cô vẫn phải đối mặt, tránh được sao?
Về đến nhà, Tống Khinh Ca nhanh chóng tắm rửa, gột đi tất cả mệt mỏi cùng những điều chán chường. Trong phòng tắm, khi hơi nước tản ra hết, thân hình cô dần dần hiện ra rõ ràng.
Trên cổ là những dấu vết gì?
Đâu chỉ có ở cổ, còn rất nhiều chỗ khác trên cơ thể, đều là những dấu vết đậm có, mờ có.
Đây chính là cái mà người ta thường gọi là dấu hôn sao?
Nghĩ đến đây, sắc mặt cô đột nhiên ứng hồng.
Thật đáng chết. Đây chính xác là kết quả của việc tối qua cô tham vui.
Cô chọn một chiếc áo sơ mi cổ dựng, như vậy mới phần nào che đi những dấu hôn trên cổ, tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa. Chọn trang sức màu đen cùng tông với chiếc váy kiểu âu. Trang phục điển hình công sở. Chọn tiếp đôi giày cao gót đen. Sau đó, cô hít thật sâu, sẵn sàng đi ra chiến trường.
Điện thoại di động bất chợt vang lên, là của trợ lý An Ny. Giọng nói nghe rất bình tĩnh vốn có: Tống tổng, báo chí đưa tin bắt đầu từ ngày hôm nay, La thị khẳng định rằng không có bất cứ quan hệ nào với cô nữa.
Tống Khinh Ca lập tức tìm ngay tờ báo mà An Ny nói. La thị đại ý nói rằng: Bởi vì quan điểm sống và suy nghĩ có nhiều điểm không giống nhau, cho nên La Thê Sâm cùng Tống Khinh Ca quyết định huỷ bỏ hôn ước, hai người cầu chúc cho đối phương mạnh khoẻ, nhanh tìm được hạnh phúc.
Lúc đầu, khi tập đoàn Tống thị gặp phải khủng hoảng kinh tế, giới truyền thông cũng có nghi hoặc, trên inteet rất nhiều đưa nhiều tin suy đoán rằng hai người có thể chia tay. Nhưng khi đó, La Thế Sâm lại khẳng định chắn chắn với truyền thông rằng: Tôi sẽ luôn ủng hộ Khinh Ca. Tôi sẽ luôn ở phía sau cổ vũ cho cô ấy.
Mặc dù, từ trước tới giờ hắn ta chưa từng làm việc gì thiện ý để giúp Tống thị, nhưng nghe những lời này, cô lại thấy rất cảm động. Cũng giúp cô gắng gượng chống đỡ để mong tìm ra một con đường sống.
Thế nhưng, bây giờ lại lên báo nói những điều này. Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây là đang ép tập đoàn Tống thị vào bước đường cùng rồi.
Cô đột nhiên nhớ lại những lời mà tối qua Đổng Tùng San nói: Cô ta dù sao cũng là vị hôn thê của anh đó. Lúc ấy La Thế Sâm trả lời: Ngày mai sẽ không phải nữa. Thì ra, hắn đã sớm có ý định buông tay cô. Giờ lên tiếng khẳng định, chắc chắn đã chuẩn bị từ trước. Chỉ chờ ngày hôm nay công bố. Mà cô, lại là người cuối cùng biết.
Tống tổng? Thấy điện thoại thật lâu không có hồi âm, An Ny thử kêu một tiếng.