⬅ Trước Tiếp ➡

Ánh mắt Hoài Ương lại nhìn bốn chữ "Tên ngốc nhiều tiền", rồi tắt màn hình, thản nhiên đút điện thoại vào túi.
“Ừ, biết.” Cô nhìn thẳng về phía trước, trả lời.
Nơi ăn cuối cùng là Hoài Ương chọn.
Ban đầu Ôn Cửu Nho định đưa cô tới một nhà hàng món Hàng Châụ
Nhưng cô nói món đó quá ngọt, muốn ăn lẩụ
Hai người đi bộ qua hai ngã tư đến một con hẻm sau phố chính trường đại học Ninh, tìm thấy một quán lẩu Trùng Khánh cũ kỹ cuối hẻm.
Quán nằm ở tầng một của một khu chung cư kiểu cũ.
Chung cư đã có tuổi, không có cổng, không có bảo vệ, cứ đi từ đầu hẻm vào là tới.
Đường lát đá dưới chân gồ ghề, hai bên không có đèn đường, chỉ có vài bóng đèn dây tóc treo trên mặt tường cũ kỹ của cư dân.
Ánh sáng trắng mờ nhạt từ trên đầu chiếu xuống, đủ để nhìn thấy mặt đường lồi lõm.
Đúng giờ cơm tối, phía trên đầu, một hộ dân đang mở to cửa sổ xào trứng với tương.
Mùi tương đậu bay khắp trong không khí, cùng tiếng người phụ nữ vừa đảo chảo vừa quát con làm bài tập.
Hai người đi bên nhau không nói gì.
Hoài Ương thì bận chỉnh sửa bài viết cho tài khoản công cộng, còn Ôn Cửu Nho thì nhận một cuộc điện thoại.
Từ lúc Chu Dực lái xe đi, điện thoại của Ôn Cửu Nho đã rung nhiều lần.
Cuối cùng anh đành phải bắt máy.
Hoài Ương không có thói quen nghe lén người khác gọi điện, nhưng xung quanh yên ắng quá nên mấy câu đối thoại của anh vẫn lọt vào tai cô.
Đầu dây bên kia chắc là trưởng bối trong nhà, người đó dường như đã sắp xếp một buổi xem mắt rất công phu vào tối nay, nhưng Ôn Cửu Nho không đi.
Người đó giận lắm, giọng nam trung niên lớn đến nỗi Hoài Ương suýt tưởng anh bật loa ngoài.
Nhưng Ôn Cửu Nho chỉ đáp lại đôi ba câu, khiến cơn giận của người kia như đánh vào bông.
Cuối cùng, giọng người đàn ông kia cũng nhỏ dần, không biết lại nói gì rồi cúp máy.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Ôn Cửu Nho không nhắc đến chuyện đó, Hoài Ương dĩ nhiên cũng không hỏi.
Chủ quán lẩu này là của một cặp vợ chồng trung niên đến từ Trùng Khánh, hương vị rất chuẩn. Vừa vén rèm cửa bước vào, một mùi dầu ớt cay nồng đã ập vào mặt.
Thoạt nhìn từ bên ngoài, quán trông nhỏ, nhưng bên trong lại như một mê cung bí mật.
Có lẽ là do lầu một của hai căn nhà được đập thông làm quán, tường chịu lực vẫn giữ nguyên nên không gian quanh co, quán bị chia thành nhiều gian nhỏ.
Bà chủ vừa từ sau bếp bước ra, ngẩng đầu thấy hai người đứng ở cửa, liền lau tay vào chiếc tạp dề hoa trên người, lấy menu treo trên tường và đi tới.
Bà chủ trông hiền hậu, nhưng giọng nói lại mang đậm phong cách mạnh mẽ đặc trưng của vùng Tứ Xuyên Trùng Khánh.
Bà ấy hỏi hai người đi mấy người, ăn gì.
Quán này mở đã lâu, nhưng Hoài Ương lười, chỉ từng đến đây vài lần với Hạ Lâm, không nhiều lắm.
Hoài Ương theo thói quen dịch lời bà chủ cho Ôn Cửu Nho nghe, hỏi anh muốn ăn lẩu cay cấp độ nào.
Người đàn ông đứng giữa quán lẩu cũ kỹ đầy hơi nước, cách tay trái chừng hai ba mét là chiếc điều hòa cây, vỏ trắng đã ngả vàng theo năm tháng, bên cạnh là chiếc quạt công nghiệp màu đen phát ra tiếng “vù vù”, gió thổi phồng chiếc áo sơ mi trên người anh.
Ôn Cửu Nho đút một tay vào túi quần tây, đứng thong thả, nói với cô “Gì cũng được.”


⬅ Trước Tiếp ➡