⬅ Trước Tiếp ➡

“Anh ăn được cay không?” Hoài Ương suy nghĩ một chút, vẫn lễ phép hỏi.
“Ừm.” Ôn Cửu Nho khẽ gật đầụ
Hoài Ương do dự “Vậy gọi loại cay đặc biệt nhé?”
Cô vốn thích ăn cay từ nhỏ, học đại học bốn năm ở Thành Đô đã quen khẩu vị nơi đó, không cay không vui.
Người đàn ông nhìn cô, vẻ mặt ôn hòa, lại gật đầu “Được.”
Được Ôn Cửu Nho đồng ý, mắt Hoài Ương vui vẻ cong lên, tay phải phe phẩy quạt mát cho mình, cười tươi nói với bà chủ “Hai người, một nồi siêu cay.”
Bà chủ lại lau tạp dề, nhanh nhẹn ghi món, cười nói “Người Lâm An mà ăn cay được vậy cũng hiếm đấy.”
Hoài Ương ôm chai sữa AD canxi, mắt cong cong cười, dùng giọng Tứ Xuyên không quá chuẩn nói với bà chủ rằng mình rất thích ăn cay.
Giọng cô mềm mại như đang làm nũng với người lớn.
Ôn Cửu Nho thu lại ánh mắt từ cô, hơi cúi đầu, dùng mu bàn ngón trỏ gãi nhẹ lông mày, cúi mắt cười khẽ.
Từ hàng bánh nướng và xiên nướng ở phố sau cho đến hương thơm cay nồng của dầu bò trong quán lẩu lúc này, tất cả đều khiến người ta cảm nhận rõ ràng sự bình dị, sống động của cuộc sống.
Ôn Cửu Nho cũng bị cảm xúc đó ảnh hưởng, cảm thấy mùa hè năm nay ở Lâm An dường như nóng hơn một chút.
Hiện tại đúng vào lúc ăn cơm, trong quán khá đông người.
Còn hai bàn trống, một ở trong cùng, một cạnh cửa sổ sát cửa ra vào.
Ăn lẩu vào mùa hè vốn đã nóng, Hoài Ương sợ nóng nên chọn chỗ cạnh cửa.
Ôn Cửu Nho không có ý kiến, tùy cô.
Bàn là loại bàn gỗ vuông, đặt sát góc tường, hai bên là ghế gỗ dài hình chữ nhật.
Bên phải là cửa kính sát cửa ra vào, trên mặt bàn cách khoảng 20cm có dán một tấm hoa văn giấy đỏ rất to.
Hai góc của tấm giấy đã bong lên, chắc là dán từ đợt Tết vừa rồi.
Người đàn ông đi trước, cúi người kéo ghế dài sát tường ra một chút rồi ngồi vào.
Hoài Ương đi tới, ngồi đối diện anh.
Ôn Cửu Nho nhận lấy khăn giấy trong tay cô, lau mặt bàn phía trước, bóc lớp màng nilon bọc đũa và bát dùng một lần, cùng với đồ của Hoài Ương vứt vào thùng rác phía saụ
Người đàn ông mặc bộ quần áo đủ để mua cả quán lẩu, ngồi ở chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong góc lại chẳng khác gì những người đàn ông mặc áo ba lỗ, quần đùi xuống ăn lẩu bên cạnh, không hề có vẻ kiểu cách của kẻ giàu có.
Anh đẹp trai, nhưng lại không mang kiểu khí chất “biết mình đẹp”.
Tất cả hành động đều rất thực tế, gần gũi.
Thậm chí khi gọi bia dứa, anh còn hỏi Hoài Ương có muốn uống sữa đậu nành lạnh không.
Nồi lẩu dầu bò cay nồng nhanh chóng được mang lên.
Vừa bật bếp, dầu đỏ hòa với đủ loại ớt và hoa tiêu sôi lên trong chiếc nồi đồng to bản.
Tâm trạng Hoài Ương rõ ràng rất phấn khởi, nhúng liền mấy miếng sách bò, còn rảnh rỗi hỏi Ôn Cửu Nho có muốn ăn không.
Ôn Cửu Nho đặt chai bia xuống, đẩy bát qua, Hoài Ương liền gắp một miếng bỏ vào.
Nửa đĩa thịt bò cay vào bụng, Hoài Ương mới nhớ ra Ôn Cửu Nho đến tìm cô để “tư vấn tâm lý”.


⬅ Trước Tiếp ➡