Chương 26
“Tiến sĩ tâm lý học Đại học Ninh? Năm thứ mấy?”
Hoài Ương dùng vá múc ba vá, đến khi đầy cả đĩa và bát nước chấm trước mặt mới ngừng.
“Năm hai, theo cô Lý Bội Dao.” Cô đáp.
Ôn Cửu Nho gật đầu, vén cao tay áo bên trái.
Đại học Ninh vốn là trường hàng đầu trong nước, ngành tâm lý lại càng nổi tiếng, còn Lý Bội Dao là chuyên gia lớn trong ngành.
“Nhà ở Lâm An?”
“Ừ.”
“Bố mẹ cũng ở đây?”
“Phải.”
Ôn Cửu Nho đặt đũa xuống, cầm chai bia dứa “Kết hôn chưa?”
“Chưa.” Hoài Ương đang bận nhai miến, liếc mắt nhìn anh một cái.
Ôn Cửu Nho đang rót bia vào ly thủy tinh nhỏ.
Ly đó là loại đi kèm bộ bát đũa dùng một lần.
Trước khi nồi lẩu được mang ra, hai người đã tráng mọi thứ qua nước nóng.
Dù là quán lẩu cũ nát, hay bát đũa không sạch sẽ tinh tươm, thậm chí góc bàn còn hơi dính dầu mỡ.
Ôn Cửu Nho từ đầu đến cuối không hề tỏ thái độ chê bai gì.
“Bạn trai thì sao?”
Ôn Cửu Nho đã đặt chai bia xuống, tay vô thức xoay cái bật lửa bạc.
Hoài Ương đang nhét miến vào miệng, nói không rõ “Không có.”
Chuỗi câu hỏi như điều tra hộ khẩu của Ôn Cửu Nho đúng là hơi quá.
May mà Hoài Ương có vẻ không để tâm.
Cô chậm rãi ăn hết sợi miến, rút khăn giấy lau tay.
Sau đó cầm điện thoại trên bàn lên.
“Anh rất tò mò về tôi à?” Vừa mở WeChat, cô vừa hỏi.
Ôn Cửu Nho đã rót xong bia, đặt chai xuống nhìn sang.
Mỉm cười gật đầu, không phủ nhận “Có chút.”
“Thêm WeChat đi.” Hoài Ương giơ điện thoại, nghiêng người về phía anh.
Ôn Cửu Nho khẽ nhướng mày, mở điện thoại, đưa màn hình về phía bàn tay cô gái đang đưa tới.
Hoài Ương quét mã QR, hài lòng ngồi trở lại ghế, vừa ăn vừa tiếp tục bấm điện thoại vài cái.
Ôn Cửu Nho không biết cô đang làm gì, ánh mắt vẫn chưa thu lại, còn dừng trên người cô.
Chưa đến vài giây, Hoài Ương đặt điện thoại xuống.
Ngay sau đó, điện thoại bên cạnh Ôn Cửu Nho vang lên hai tiếng “tít tít” báo có lời mời kết bạn được chấp nhận.
Anh cúi đầu nhìn, là hai tin nhắn WeChat.
Ánh mắt Ôn Cửu Nho khựng lại, cầm lên, mở phần tin nhắn chính.
Trên cùng, sau tên người bạn mới vừa thêm là hai dấu chấm đỏ thông báo có tin nhắn mới.
Cô gái ở đối diện lại cầm đũa tiếp tục ăn bát miến chất cao như núi trước mặt.
Điện thoại đã bị cô đặt sang bên, tắt màn hình.
Ôn Cửu Nho dời ánh nhìn, cúi mắt, quay lại nhìn vào khung trò chuyện với Hoài Ương.
HY Hình ảnh.
HY Sơ yếu lý lịch.docx
Khi Ôn Cửu Nho nhìn rõ hai tin nhắn trong khung chat, anh suýt nữa bị người phụ nữ đang chuyên tâm ăn uống trước mặt chọc cười.
Cách đó vài mét, mấy người đàn ông trung niên đang ồn ào, vừa cụng chai vừa khoác lác.
Nói tiếng phổ thông pha giọng Giang Ninh, âm lượng khá lớn.
Nhưng lại không làm phiền đến Hoài Ương đang ăn, cũng chẳng ảnh hưởng tới ánh mắt Ôn Cửu Nho đang nhìn cô.
Vốn luôn là người nhã nhặn, Ôn Cửu Nho hiếm khi cười lạnh, nay lại phát ra một tiếng cười như thế.
“Có ý gì đây?” Anh ném điện thoại lên bàn.
Nghe tiếng động, Hoài Ương cắn đứt sợi miến đang ăn dở, lấy khăn giấy lau miệng rồi ngẩng đầụ
Cô đáp “Bức hình là bản photo hộ khẩu tôi dùng vài ngày trước khi làm thủ tục. File phía dưới là sơ yếu lý lịch tôi dùng xin thực tập.”
“Em gửi tôi cái này để làm gì?”