Chương 27
Ôn Cửu Nho tức đến mức ném luôn đũa sang một bên, rõ ràng thật sự bị chọc giận.
“Không phải anh tò mò về tôi sao?” Hoài Ương cầm muôi bắt đầu vớt đồ ăn trong nồi “Tôi gửi rồi, anh tự xem đi.”
Ôn Cửu Nho không nhúc nhích, hơi nheo mắt nhìn cô.
Gương mặt không còn nụ cười thường trực, đường nét sắc sảo cuối cùng cũng khiến người ta cảm nhận được khí chất không dễ dây vào.
Nhìn động tác vui vẻ vớt thịt bò của cô, Ôn Cửu Nho như thấy hai câu
Lẩu ngon thật.
Câm miệng đi, đừng hỏi nữa, tự mà xem, đừng làm phiền tôi ăn.
“...”
Giờ phút này đúng là chỉ có quỷ mới vui nổi.
Ôn Cửu Nho gập điện thoại lại, hừ nhẹ một tiếng.
Từ trước đến nay chưa ai chọc anh đến mức nghẹn lời như vậy, cô là người đầu tiên.
Ôn Cửu Nho đưa tay lấy muôi từ tay cô.
Anh đứng dậy, vòng qua nửa cái bàn, ngồi xuống ngay cạnh cô.
Quán ăn vì muốn đón nhiều khách nên thiết kế bàn ghế hơi nhỏ.
Bàn của họ nằm ở góc, càng chật hơn.
Bàn vuông nhỏ, mỗi bên là một băng ghế gỗ dài.
Ghế chỉ đủ chỗ cho một người, thêm một người thì khá chật.
Ôn Cửu Nho rõ ràng cũng nhận ra điều đó.
Trước khi ngồi xuống, anh còn nghiêng người đẩy cô vào trong một chút “Ngồi dịch vào đi.”
Hoài Ương đang ăn ngon, phản xạ không kịp, vô thức nhích người vào trong.
Ôn Cửu Nho ngồi bên cạnh cô, đặt điện thoại úp lên bàn, lấy bát của cô để múc đồ ăn.
“Tôi không thích xem báo cáo bằng văn bản, tôi thường thích trao đổi trực tiếp.” Giọng anh lạnh đi, trên mặt cũng không còn nụ cười.
Ý ngầm Tôi có thể múc đồ ăn cho em, nhưng không muốn đọc chữ, em phải tự nói.
Nhưng Hoài Ương làm như không nghe thấy, không thèm liếc anh một cái, chỉ chăm chăm nhìn bát của mình, còn chỉ tay “Lấy củ cải trắng, cái kia to quá, đúng, cái đó, cho thêm bí đỏ...”
Ôn Cửu Nho làm theo lời cô, thay củ cải, gắp thêm miếng bí đỏ cuối cùng cho cô.
Lẩu bò cay càng nấu càng cay, củ cải trắng trong nồi đã đổi màụ
“Cái này hơi sống, tôi muốn miếng chín mềm cơ...” Hoài Ương nhìn bát, giọng tiếc nuối, còn có chút ghét bỏ.
Ôn Cửu Nho không nhịn được nữa.
Anh ném muôi vào nồi, đặt cái bát "bộp" một tiếng trước mặt cô.
“Hoài Ương.” Anh gọi bằng giọng lạnh băng.
Ôn Cửu Nho rất ít khi tức giận, đặc biệt là trước mặt cô.
Với sự giáo dưỡng của mình, anh không dễ để lộ cảm xúc, nên dù giọng điệu không dịu dàng, cũng chưa đến mức nặng lời.
Nhưng Hoài Ương đang mãi để ý đến bát, bị gọi cả tên đầy đủ thì giật mình.
“Anh lớn tiếng cái gì chứ?” Cô ôm bát quay sang nhìn anh.
“Tôi lớn tiếng?” Ôn Cửu Nho hít một hơi, cười lạnh “Em thật nghĩ tôi không làm gì được em à?”
Hoài Ương cúi mắt, đặt bát dầu xuống, cầm bát canh vịt muối củ cải bên tay phải lên.
Cô thổi thổi, uống một ngụm, rồi nhìn sang “Anh làm được gì tôi?”
Đôi mắt to tròn của cô chớp chớp nhìn anh, tay vẫn cầm bát.
Chân mày hơi nhíu lại một chút, nhô lên thành một nếp nhỏ.
Nhưng nhìn không hung dữ, mà vì đôi mắt to tròn nên lại có vẻ vô tội và nũng nịụ
Cô uống thêm một ngụm.
Cô thật sự không hề để tâm đến thái độ hay cảm xúc của anh.
Ôn Cửu Nho hạ ánh mắt, nhìn người phụ nữ bên cạnh bình thản uống canh, còn dùng thìa sứ trắng múc củ cải ăn.