⬅ Trước Tiếp ➡
Nha hoàn đưa bữa sáng xong cũng đi luôn, cô tự mở ra xem, bên trong là bữa sáng kiểu Tây, bánh mì nướng và trứng gà, còn có hai miếng thịt hun khói, một cốc sữa bò.
Lăng phủ không ăn đồ ăn kiểu Tây, chỉ sợ thứ này được làm từ nhà bếp riêng của Lăng Thận Hành.
Mộc Vãn cắn bánh mì, đang suy nghĩ tại sao Lăng Thận Hành đột nhiên đưa đồ ăn đến cho cô, Lý Hòa Bắc đã đứng bên ngoài gõ cửa một cái, cao giọng nói: “Thiếu phu nhân.”
Mời người đi vào trong, Lý Hòa Bắc cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp nói vào thẳng vấn đề: “Thiếu phu nhân, Thiếu soái để tôi đến lấy công thức pha trà của ngài.”
Mộc Vãn thoải mái, thì ra muốn đổi bữa sáng này lấy công thức pha trà.
Bỏ thuốc
Lý Hòa Bắc tiếp tục nói: "Thiếu tướng lo liệu quân vụ, lại thường dẫn binh đánh giặc, nhiều năm trước đã mắc phải chứng mất ngủ, thường cả đêm ngủ không yên, ngày hôm qua uống trà hoa quế của thiếu phu nhân, Thiếu tướng lại ngủ một giấc đến trời sáng, sáng nay thức dậy cũng thần thanh khí sảng, cho nên, nếu phu nhân có cách chế trà này thì viết một phần cho tôi, tôi sẽ sai người đi điều chế nhiều một chút cho Thiếu tướng."
Dĩ nhiên Mộc Vãn sẽ không đưa cách điều chế này cho anh ta, một khi để cho anh ta phát hiện bí mật bên trong thì còn gì nữa, hơn nữa cô mới vừa nghiên cứu chế tạo trà này không bao lâu, uống lâu sẽ trở thành nghiện, mà cô vẫn chưa tìm được dược liệu thay thế, chỉ có thể nói là bán thành phẩm.
Mộc Vãn cười nói: "Làm phiền Lý phó quan nói cho Thiếu tướng, trà này cũng không phải là tôi điều chế, là mang từ Mộc phủ tới, ấm ngày hôm qua đã là túi cuối cùng, nếu Thiếu tướng muốn, sau này tôi trở về Mộc gia sẽ lại nghĩ cách mang về."
Mộc Vãn cũng đã nói như vậy, Lý Hòa Bắc cũng không tiện tiếp tục đòi hỏi, không thể làm gì khác hơn là hai cái tay trống không chuẩn bị trở về báo cáo.
Lý Hòa Bắc đi không bao xa lại bị Mộc Vãn gọi lại.
Lý Hòa Bắc vội vàng hỏi: "Thiếu phu nhân còn có việc?"
Lúc Mộc Vãn nói có chút ấp úng, dáng vẻ dường như không nên nói, cho đến khi Lý Hòa Bắc chờ nôn nóng, cô mới lên tiếng: "Nếu như Thiếu tướng cần gấp cách điều chế cũng không phải là không lấy được, nha hoàn Hồng Tụ bên cạnh tôi trước kia từng học với người chế trà ở Mộc phủ, nếu tôi gặp cô ấy, nói không chừng có thể lấy được phương pháp."
"Chuyện này. . . ." Lý Hòa Bắc biết Hồng Tụ, lúc trước bà Năm của Đốc Quân trúng độc bỏ mình, lúc tất cả mọi người nghi ngờ Mộc Vãn, Hồng Tụ đó lại đứng ra gánh chịu tất cả trách nhiệm, bây giờ đang bị nhốt ở trong đại lao, chờ bắn chết bất cứ lúc nào.
Loại phạm tội nặng như Hồng Tụ, đương nhiên anh ta không dám tự mình quyết định, do dự một chút mới nói: "Tôi trở về nói với Thiếu tướng một chút, thiếu phu nhân chờ tin tức của tôi đi."
"Vậy thì làm phiền Lý phó quan." Mộc Vãn tiễn khách tới cửa, điều này làm cho Lý Hòa Bắc thụ sủng nhược kinh, đi xa vẫn còn âm thầm suy nghĩ, thiếu phu nhân này rơi xuống giếng một lần, hình như có chỗ nào đó khác khác.
~~
Qua hai ngày, Lăng Thận Hành vẫn mãi không có động tĩnh, về cách điều chế cũng không nhắc lại, càng không xếp cho cô đi thăm Hồng Tụ.
Mộc Vãn chờ đến bể đầu sứt trán, nhưng cũng biết chuyện như vậy không vội được, dù sao cũng là người Đốc Quân nhốt, mặc dù anh thân là Thiếu tướng, cũng không muốn đi trêu chọc phiền phức không cần thiết, vì một cách điều chế chó má chọc cho Đốc Quân không vui, mất nhiều hơn được.
Mộc Vãn có thể nghĩ thông suốt nguyên do trong đó, nhưng vừa nghĩ tới Hồng Tụ đang ở đại lao bất cứ lúc nào cũng lo lắng tính mạng, cô vẫn rất nhanh chóng, thật vất vả nghĩ ra được cách lại không có hiệu quả.
Lăng Thận Hành bên kia gợn sóng không sợ hãi, chuyện anh ngủ ở Quế Hoa Uyển một đêm giống như là sóng gợn trong hồ, bất tri bất giác tản ra.
Ngày hôm đó, Mộc Vãn đi ngang qua sau bếp, hai nha hoàn trước mặt vai kề vai đi không nhanh không chậm, một người trong đó chính là nha hoàn Đậu Khấu bên cạnh Mộc Cẩm Nhu.
Đậu Khấu cũng không phát hiện Mộc Vãn ở phía sau, mắt thấy sắp đến phòng bếp, chợt cô ta kéo lấy nha hoàn kia: "Cô có nghe nói chuyện Thiếu tướng ở Quế Hoa Uyển của Thiếu phu nhân một đêm?"
Nha hoàn kia vội vàng gật đầu: "Chuyện này cả trong phủ đều biết, cuối cùng Thiếu tướng cũng chịu cưng chìu Thiếu phu nhân."
Nhất thời mặt Đậu Khấu khinh bỉ, ghé vào tai nha hoàn, giọng cũng cao lên: "Người khác không biết, nhưng tôi biết rõ, Thiếu phu nhân bỏ thuốc trong trà Thiếu tướng. . . ."
"Thuốc gì?"
Đánh không đủ vang
Tuy Đậu Khấu là cô nàng chưa xuất giá, có thể nói ra lời này mà mặt không đỏ tim không đập: "Dĩ nhiên là thuốc làm cho đàn ông vui vẻ với cô ta, Thiếu tướng uống thuốc, hơn nữa Thiếu phu nhân có một ít thuật dụ dỗ, cho nên mới ngủ lại một đêm ở chỗ cô ta."
Nha đầu kia vừa nghe, nhất thời kêu lên một tiếng: "Thì ra là như vậy."
Đậu Khấu tiếp tục quạt gió thổi lửa: "Thái độ Thiếu tướng đối với Thiếu phu nhân như thế nào, mọi người chúng ta đều biết, Thiếu phu nhân gả vào hơn một năm, nhưng Thiếu tướng chưa từng nhìn cô ta, sao đột nhiên lần này lại đến Quế Hoa Uyển của cô ta? Thiếu phu nhân luôn luôn quỷ kế đa đoan, nói không chừng chuyện rơi xuống giếng cũng là khổ nhục kế tự biên tự diễn, vì chính là muốn được Thiếu tướng thương xót."
Đậu Khấu nói sinh động như thật, thình lình sau lưng vang lên một giọng lười biếng: "Một con vịt trên cạn nhảy xuống giếng trình diễn khổ nhục kế? Thật hay hơn Bình thư(*) ta từng nghe nhiều."
(*)Bình thư: một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ.
Hai người thất kinh, vừa quay đầu lại thấy Mộc Vãn thản nhiên đi tới, chỉ cách các cô mấy bước, Đậu Khấu nghĩ e là những lời mình mới vừa nói đã bị cô nghe toàn bộ một chữ cũng không lọt, lúc này bị dọa cho sợ đến mồ hôi lạnh toát ra.
Thái độ những người làm bọn họ đối với Mộc Vãn cũng giống nhau, vừa hận vừa sợ.
"Thiếu phu nhân." Nha hoàn kia vội vàng làm lễ, sắc mặt cũng lúc đỏ lúc trắng.
Đậu Khấu phản ứng kịp, vội vàng làm lễ theo, rất cung kính kêu một tiếng "Thiếu phu nhân" .
Mộc Vãn đi tới trước mặt hai người, khóe miệng cười lạnh: "Tôi đây không được cưng chìu sợ rằng không kham nổi tiếng ‘Thiếu phu nhân' này."
Đậu Khấu vội vàng quỳ xuống: "Đậu Khấu không dám."
Mộc Vãn nhìn thiếu nữ mặc áo sam vải bông quỳ gối trước mặt, vẻ ngoài cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi, cô ở cái tuổi này còn là một con nhóc, đừng nói tính toán người khác, ngay cả cái từ "tính toán" này cũng học được từ trong sách.
Không trách được mấy ngày nay đi trong phủ, mơ hồ cảm thấy có người chỉ chỉ chõ chõ ở sau lưng, thì ra là chuyện cô 'bỏ thuốc dụ dỗ' Thiếu tướng đã truyền điên khùng ra.
Mộc Vãn cảm thấy đặc biệt buồn cười, đừng nói cô không dụ dỗ người đàn ông kia, cho dù có, cũng là chuyện nhỏ giữa vợ và chồng, làm chút kích thích, thì liên quan gì đến bọn họ.
Sắc mặt cô vẫn bình tĩnh, hai người thấy thế lại càng run rẩy, bất kể Thiếu phu nhân này có được cưng chiều không, thì cô vẫn là chính thất, là đích nữ Mộc gia, là vạn vạn không chọc được.
"Không dám?" Mộc Vãn cúi liếc nhìn cô ta, chợt tò mò hỏi: "Cô nói tôi bỏ thuốc Thiếu tướng, bản thân tôi muốn nghe xem, rốt cuộc là thuốc gì lợi hại như vậy?"
⬅ Trước Tiếp ➡