⬅ Trước Tiếp ➡
"Thiếu phu nhân bớt giận, là Đậu Khấu nói bậy bạ, Đậu Khấu miệng tiện." Đậu Khấu nói xong lại vả mình hai cái: "Đậu Khấu tự phạt, Đậu Khấu đáng chết."
Hai cái tát của Đậu Khấu chẳng dùng bao nhiêu sức, đầu lại nghiêng qua bên, động tác phối hợp kỹ thuật diễn, giống như vả hai cái thật mạnh.
Chẳng qua là kỹ thuật diễn dỏm này không lừa được ánh mắt Mộc Vãn, cô vốn là không thích gây chuyện thị phi, gặp chuyện cũng có thể nhẫn nhịn, nhưng ở phủ Đốc Quân này, càng nhịn càng bị động, cuối cùng chỉ sẽ bị người cưỡi lên đầu.
Nếu mọi người đều biết tính tình cô xảo trá, là người đanh đá, sao cô không thoải mái mà sử dụng kỹ năng ẩn giấu này.
"Đánh không đủ vang." Mộc Vãn vòng cánh tay, như có điều suy nghĩ, đột nhiên nhìn về phía nha hoàn đã sớm bị dọa sợ đến phát run: "Cô tới đánh, đánh đủ hai mươi cái, mỗi một cái đều phải vang rõ, nếu có một cái không vang. . . ."
Mộc Vãn không nói thêm gì nữa, mà là cầm một cái tay của cô ta lên cẩn thận suy nghĩ: "Tay đẹp như vậy, không còn lại đáng tiếc."
Mặc dù cô từng nhận người gãy tay gãy chân ở trên bàn mổ, nhưng thật nếu để cho cô băm tay chân người khác, cô cũng không dám, lời này chỉ ỷ vào thân phận hù dọa người thôi.
Nhưng nha đầu kia không khỏi bị hù dọa, lúc này nâng bàn tay lên biểu hiện lòng trung thành, hung hăng vung một cái tát với Đậu Khấu: "Thiếu phu nhân, tôi đánh, tôi đánh."
Cẩn thận lưỡi của các cô
Mộc Vãn cảm thấy không khí bên người cũng chấn động theo, nha đầu này thật đúng là làm thật, sợ là dùng mười phần sức lực, Đậu Khấu này hét thảm một tiếng đã nằm dưới đất, mặt xưng phù, khóe miệng cũng rách, nếu là thật đánh hai mươi cái, sợ rằng phải rơi mấy cái răng, mặt sưng giống như đầu heo thêm mấy ngày.
Mộc Vãn tìm thức ăn mình thích từ trong phòng bếp ra, nha đầu kia vội vàng nhào lên nói: "Thiếu phu nhân, đã đánh xong hai mươi cái."
"Đánh xong?" Mộc Vãn còn không có hứng thú đến đứng ở chỗ đó trông coi, tự nhiên cũng biết, nha đầu này chỉ đánh mạnh lần đầu, sau đó đại khái là qua loa, nếu không mặt Đậu Khấu cũng không chỉ đơn giản là có chút sưng đỏ như vậy, cô vốn muốn dạy dỗ người hầu nói huyên thuyên sau lưng, tránh cho các cô nói bậy bạ quấy rầy ngày thanh tĩnh của cô.
Huống chi, Đậu Khấu có thể nói bậy, tám phần cũng là bị người khác xúi giục, dùng đầu ngón chân suy nghĩ một chút cũng biết người nọ là ai.
Mộc Vãn cúi liếc nhìn hai người quỳ run lẩy bẩy dưới đất, giọng nói ẩn chứa một chút lạnh lùng nghiêm nghị: "Nếu các cô có ý kiến với tôi, tôi không ngại mọi người thẳng thắn, nếu để cho tôi nghe được ai nói bậy ở sau lưng, cẩn thận lưỡi của các cô."
"Đậu Khấu không dám, Đậu Khấu cũng không dám nữa." Tiểu cô nương bị dọa cho sợ đến hồn không trong người liên tiếp dập đầu, trong mắt lại nổi lên vẻ oán độc, cô ta là nha đầu được thích nhất trước mặt Nhị phu nhân, ngay cả các bà cũng nói chuyện ôn hòa với cô ta, có lúc nào từng bị đối xử thế này.
Mộc Vãn này chỉ là thiếu phu nhân bị vắng vẻ, cô có cái gì tốt mà nhảy nhót.
~
Lão phu nhân đang chuẩn bị dùng cơm trưa, trùng hợp bà Hai và bà Ba đều ở đây, mọi người tán gẫu việc nhà rồi mới động đũa.
"Lão phu nhân, ngài nhân đức khoan hậu, cầu xin ngài làm chủ cho Đậu Khấu!" Một tiếng khóc vang dội bên ngoài, dường như bao hàm vô tận uất ức.
Lão phu nhân để đũa xuống nói : "Đây là thế nào?"
~
Trong Quế Hoa Uyển, Mộc Vãn mới vừa ăn vài miếng cơm thì có nha hoàn của lão phu nhân tới gọi cô qua, cô biết nhất định Đậu Khấu sẽ đi tố cáo, không nghĩ tới ngay cả cơm cô ta cũng không ăn đã vội vã đi tố cáo, thật là kinh nghiệm.
Mộc Vãn cũng không vội, có vội cũng không thể để bụng thua thiệt, chầm chậm ăn cơm dưới cái nhìn soi mói không nhịn được của nha đầu kia.
Mộc Vãn đến Văn Phong Uyển của lão phu nhân, vừa vào cửa đã thấy bà Hai, bà Ba ngồi ngay ngắn, mà Đậu Khấu quỳ dưới đất khóc đến hoa lê đẫm mưa, dường như gương mặt càng sưng lên.
Nhìn lên thấy cô, lão phu nhân lại tức giận, cũng hết sức đè nén lửa giận trong lòng: "Nha đầu này nói con vô duyên vô cớ đánh cô ta, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Mộc Vãn còn chưa mở miệng, Đậu Khấu chỉ uất ức khóc ròng nói: "Thiếu phu nhân, tôi biết thường ngày cô tức phu nhân nhà tôi hiền lương thục đức lại được Thiếu tướng sủng ái hơn cô, nhưng cũng không thể lấy nha hoàn tôi ra xả giận, tôi chỉ đụng cô ở cửa phòng bếp, cô đã đánh tôi thành thế này. . .hu hu. . ."
Mộc Vãn cười lạnh một tiếng: "Vậy tôi hỏi cô một chút, có dám lặp lại những lời nói ở sau lưng tôi lần nữa hay không."
Đậu Khấu lập tức cúi đầu với lão phu nhân, nước mắt rơi ào ào: "Lão phu nhân, Đậu Khấu nào dám nói nửa câu không phải về Thiếu phu nhân, lúc ấy còn có người bên cạnh, nhất định cô ấy có thể trả trong sạch cho Đậu Khấu."
"Đây là thế nào?" Lúc này, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng hô lo lắng, ngay sau đó Mộc Cẩm Nhu bước nhanh đến xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, thấy Đậu Khấu quỳ dưới đất, hình như cô ta hơi sửng sốt, tiến lên một tay lôi Đậu Khấu dậy: "Cô chạy tới nơi này nói bậy bạ gì vậy, sao em gái tôi có thể làm chuyện quá không phân rõ phải trái như vậy."
Gia pháp
Mộc Cẩm Nhu nói xong lại chuyển sang lão phu nhân: "Bà nội, bà đừng nghe nha đầu này nói bậy, không biết mới vừa rồi cô ta đánh nhau với người ta ở chỗ nào, lại nói cho con biết là em đánh cô ta, con mắng cô ta mấy câu, cô ta đã chạy tới kiện."
"Cẩm Nhu thật đúng là che chở em gái con." Bà Hai cười giảng hoà: "Mẹ, nếu Cẩm Nhu nói như vậy, không bằng coi như xong."
"Quốc có quốc pháp, gia có gia quy." Ánh mắt lão phu nhân càng nghiêm nghị: "Ở Lăng gia chúng ta, tự có một phép tắc bất thành văn, người làm cũng là người, ai cũng không có quyền lợi tự mình đánh chửi, nếu như Mộc Vãn vô tội, tự nhiên mẹ sẽ trả công đạo cho nó, nếu như sự thật giống như lời Đậu Khấu, cho dù nó là cháu dâu trưởng, cho dù nó là đích nữ Mộc gia, Lăng phủ cũng không thể để nó tùy tiện bẻ cong."
"Những câu tôi nói là thật, Nhị phu nhân, tôi biết cô có lòng che chở em gái, nhưng tôi cũng là nha đầu của cô." Đậu Khấu quỳ dưới đất lần nữa, than thở khóc lóc, rũ mắt xuống lại thoáng qua vẻ đắc ý, quả nhiên Nhị phu nhân nói không sai, cho dù Lão phu nhân nể thể diện Mộc gia không muốn động Mộc Vãn, nhưng chạm đến chuyện mặt mũi và quy củ, lão phu nhân sẽ nói lời chính nghĩa.
Mộc Cẩm Nhu đứng ở một bên giận nhìn nha đầu mình lom lom, cũng không nói gì nữa, ánh mắt cố ý quét qua Mộc Vãn, ngược lại cô dị thường bình tĩnh, không biết là sợ choáng váng hay là đang muốn tìm lý do.
Lão phu nhân thái hỏi: "Cô nói lúc ấy có người bên cạnh? Gọi người kia vào."
Không lâu, một người nha hoàn khác cũng bị gọi vào, cô ta nhìn thấy trận thế trước mắt, lập tức quỳ xuống.
"Tôi tên là Dương Liễu, làm việc ở phòng giặt tẩy."
Lão phu nhân nhìn cô ta hỏi: "Cô nói xem, lúc ấy xảy ra chuyện gì."
Nha hoàn kia còn chưa nói, Đậu Khấu đã cướp lời nói: "Dương Liễu, cô đừng sợ, có Lão phu nhân cùng các bà ở đây, cô chỉ cần nói thật, mặc dù cô đánh tôi, nhưng tôi không trách cô, tôi biết cô cũng bất đắc dĩ, lúc ấy tôi đụng Thiếu phu nhân một chút, thật không phải cố ý."
Dương Liễu không phải là người ngu, nhìn lão phu nhân một chút lại nhìn Mộc Cẩm Nhu một chút, ai không biết ở trong Lăng phủ, mặc dù Mộc Vãn là chính thất của Thiếu tướng, nhưng người có phân lượng chân chính là Nhị phu nhân Mộc Cẩm, lão phu nhân thích cô ta, Đốc Quân càng tán thưởng cô ta, mặc dù Mộc Vãn ương ngạnh, lại ngu dốt, lựa chọn giữa hai người, dĩ nhiên cô ta lựa chọn Nhị phu nhân có thế lực giao thiệp cao hơn một bậc.
Dương Liễu cân nhắc ở trong lòng một chút, lập tức quyết định đảo qua Mộc Cẩm Nhu.
"Lúc ấy đúng lúc tôi thấy Đậu Khấu đụng Thiếu phu nhân một chút, kết quả Thiếu phu nhân giận tím mặt, tôi thay Đậu Khấu cầu xin tha thứ, lại khiến cho Thiếu phu nhân ra sức mắng một trận, cô ấy không muốn tự mình ra tay nên kêu tôi đánh Đậu Khấu hai mươi bạt tai, Thiếu phu nhân còn nói, mỗi một cái tát đều phải vang, có một cái không vang sẽ chặt tay của tôi."
⬅ Trước Tiếp ➡