⬅ Trước Tiếp ➡
"Thật là càn rỡ." Lão phu nhân nghe, chợt vỗ bàn một cái, tức giận trừng Mộc Vãn: "Bây giờ hai người cũng nói như vậy, cô còn có cái gì để cãi? Ở Lăng phủ chúng ta, người làm cũng là người, cũng có cha có mẹ yêu thương, không phải là để cô đánh chửi tiêu khiển, đừng mang mấy cái thói quen ở Mộc phủ của cô tới, làm hỏng danh tiếng Lăng phủ chúng tôi."
Bà Ba bên cạnh vội vàng phụ họa: "Lão phu nhân dạy dỗ phải, cho dù là Lão phu nhân cũng chưa từng vừa đánh vừa mắng người làm trong viện này, nếu truyền đi, còn tưởng rằng Lăng phủ ta ngược đãi người làm."
Lão phu nhân nghiêm mặt nói: "Hôm nay xảy ra chuyện như vậy, tôi cũng không thể ngồi nhìn không quan tâm, lúc cô vào cửa Lăng gia chúng ta cũng đã học gia huấn, Lưu quản gia."
Lưu quản gia vội vàng tiến lên nói : "Lão phu nhân."
"Nếu Thiếu phu nhân đánh người làm này hai mươi bạt tai, ông trả nguyên lại hai mươi bạt tai đó cho nó." Lão phu nhân trung khí mười phần, giọng nói lộ ra uy nghiêm của chủ mẫu đương gia: "Mỗi một cái tát đều phải vang, có một cái không vang sẽ trừ nửa tháng tiền lương của ông."
Cãi lại
Mộc Cẩm Nhu nghe thế nhất thời mừng rỡ, quả thật muốn vỗ tay khen hay, vậy đánh hai mươi bạt tai, có lẽ một tháng Mộc Vãn cũng không thể ra ngoài.
Nhưng trong lòng cô ta sung sướng, người lại phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt Lão phu nhân, hai tay lắc lắc cánh tay Lão phu nhân: "Bà nội, em gái thân kiều thể yếu, vạn vạn không ai nỡ đánh, Cẩm Nhu chỉ muốn cầu xin bà nội dạy em ấy mấy câu là được rồi, lỡ như bị cha con biết, con. . . ."
“Cậu ta biết thì thế nào, bà đánh không sai, cũng muốn để cho cậu ta xem thử, cậu ta dạy ra một đứa con gái tổn hại đạo đức thế nào." Lão phu nhân nghe Mộc Cẩm Nhu lôi người nhà ra, lần này càng tức, đập cây gậy trong tay xuống đất, cũng không quản mặt mũi thông gia: "Lưu quản gia, ông lo cái gì, đánh cho tôi."
Lúc này bà Hai bên cạnh lại ở vào thế khó xử, Lão phu nhân đang nổi nóng, nếu bà cụ phát hiện giúp cầu tha thứ, không khỏi sẽ bị quở trách, Lão phu nhân vốn cũng không quá chào đón bà Hai, nhưng nếu như không giúp Mộc Vãn nói vài lời, Mộc Vãn chạy đến chỗ Đốc Quân nói bậy, cũng không có lợi với bà ta.
Trái không phải phải cũng không phải, đầu óc bà Hai cũng sắp đau.
Lúc này, Lưu quản gia liếc nhìn ngoài cửa, nhỏ giọng nói: "Lão phu nhân, Thiếu tướng ở bên ngoài, đã đứng một lát rồi."
Lão phu nhân hừ một tiếng, biết Lưu quản gia muốn nhẹ tay với cô, chớ phật lòng Thiếu tướng, nhưng hết lần này tới lần khác Lão phu nhân muốn cho Lăng Thận Hành thấy rõ ràng, rốt cuộc vợ anh có đức hạnh gì.
Lăng Thận Hành đứng ở ngoài cửa, ánh mắt lạnh nhạt nhìn lên người Mộc Vãn, nghe nói muốn bạt tai, sống lưng cô lại thẳng tắp.
Vốn là nha hoàn nói cho anh biết Lão phu nhân đang thẩm lý chuyện trong phủ, kêu anh tới nhìn một chút, anh không hề hứng thú đối với những chuyện nhà này, nhưng vừa nghe nói là đang thẩm Mộc Vãn, không biết tại sao anh lại bước tới, đã đứng ở ngoài cửa này được một lát rồi.
Anh nhìn sẽ náo nhiệt lại cảm thấy không có hứng thú, xem ra Mộc Vãn này vẫn là bản tính khó đổi, khiến cho anh cực kỳ thất vọng, uổng anh còn tưởng rằng cô rơi xuống giếng thật sự sẽ thay đổi, cuối cùng chỉ có như vậy.
Lăng Thận Hành đang muốn cất bước rời đi, chợt nghe Mộc Vãn vẫn không mở ra miệng lạnh nhạt lên tiếng: "Bà nội, con có thể hỏi Dương Liễu mấy câu hay không?"
"Cô còn có cái gì mà hỏi?” Lão phu nhân hừ một tiếng, cũng muốn nhìn xem cô còn có thể nói sạo gì: "Được, cô hỏi đi, tôi xem cô còn có thể hỏi ra cái gì."
Mộc Vãn cũng không nói chuyện, trực tiếp đi tới trước mặt Dương Liễu ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cô ta, chợt Dương Liễu đối mắt với cô, lập tức chột dạ chuyển mắt, ánh mắt Thiểu phu nhân này đẹp đẽ chói mắt, đáy mắt trong suốt thấu rõ, dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Mộc Vãn hạ giọng mới mở miệng hỏi: "Cô nói cô thấy Đậu Khấu đụng ngã tôi, vậy cô thấy Đậu Khấu đụng ngã tôi ở đâu?"
"Là ở cửa phòng bếp." Dương Liễu nói không cần suy nghĩ.
"Vậy sao? Trước khi cô đến, Đậu Khấu nói là đụng ngã tôi ở trong vườn hoa."
Trong lòng Dương Liễu hoảng hốt, vội vàng giải thích: "Là tôi nhất thời căng thẳng nhớ lộn, đúng là ở trong vườn hoa. . . ."
"Nhưng chị tôi nói là ở phòng bếp?"
"Phòng. . .phòng bếp?"
Dương Liễu vừa nói xong, lập tức cảm thấy chung quanh yên tĩnh có chút đáng sợ, cô ta vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Đậu Khấu, chỉ thấy Đậu Khấu đang âm thầm lắc đầu với mình, Dương Liễu càng hốt hoảng, lập tức lại sửa lời nói: "Không không, là ở phòng bếp. . . ."
"Rốt cuộc là phòng bếp hay là vườn hoa?" Giọng Mộc Vãn bình thản, rồi lại lộ ra khí thế ép người.
Nhất thời mồ hôi Dương Liễu rơi như mưa, trong đầu có chút không xoay nổi, không biết rốt cuộc nên nói là ở đâu.
Mộc Vãn vỗ vai cô ta: "Vườn hoa và phòng bếp, hai chỗ hoàn toàn khác nhau, một là mùi hoa, một là mùi cơm, cho dù cô có sợ hãi, cũng sẽ không phân không rõ hai hoàn cảnh bày biện hoàn toàn khác nhau chứ? Lần sau trước khi nói dối nhớ phải xâu chuỗi trước, tránh cho đến lúc lộ chân tướng không thể tự bào chữa."
Dương Liễu bị cô vỗ một cái như vậy, vốn là sức không lớn, nhưng cô ta có tật giật mình, cho nên đặt mông ngồi liệt dưới đất, ở trong mắt người ngoài, lập tức thành không có sức phản bác sau khi lời nói dối bị vạch trần.
Đẩy vào hố lửa
Lão phu nhân là người thông minh, tự nhiên nhìn thấu môn đạo trong đó, nhất thời sắc mặt còn khó nhìn hơn vừa rồi.
Lăng Thận Hành đứng ở ngoài cửa chỉ sững sờ trong chốc lát, ngay sau đó khóe môi khẽ nhếch, lộ ra nụ cười kín đáo, người phụ nữ này, có chút thú vị.
Anh không làm kinh động bất kỳ ai, lững thững đi.
Mắt thấy kế hoạch không được, Mộc Cẩm Nhu vội vàng nói: "Bà nội, lúc đó Dương Liễu vừa sợ vừa căng thẳng, nhớ không rõ địa điểm cụ thể cũng là ở trong tình lý, tại sao em ấy có thể lấy chút chuyện nhỏ này làm văn."
Lão phu nhân còn chưa nói, chợt có người vội vã chạy vào, vội vội vàng vàng nói: "Lão phu nhân, không xong, bà Tư không ngừng chảy máu."
Bà Tư mang xương thịt của Đốc Quân, Đốc Quân về già mới lại có con, trên dưới toàn phủ vui không chịu được, đặc biệt là Lão phu nhân và Đốc Quân, cũng muốn Lăng gia sinh thêm con trai, mấy đại phu xem xong cũng một miệng nhất định là con trai, chuyện vui này khiến cho Lão phu nhân cố ý đến dâng thân vàng.
"Mau, mau gọi đại phu." Bây giờ nghe thấy bà Tư không ngừng chảy máu, lúc này sắc mặt Lão phu nhân trắng nhợt, suýt nữa ngã quỵ, nha hoàn bên cạnh vội vàng đỡ bà: "Các người còn đứng ngây đó làm gì, gọi đại phu."
Lão phu nhân vội, giọng cũng đang phát run.
Người tới thông báo vội vàng trả lời: "Lão phu nhân, đã đi mời đại phu, rất nhanh sẽ đến."
"Đúng rồi, Cẩm Nhi, Cẩm Nhi đâu?" Lão phu nhân vội vàng nhìn chung quanh, thấy Mộc Cẩm Nhu lại nắm tay cô ta: "Cẩm Nhi, không phải là con biết y thuật sao, nhanh đi xem cho dì Tư con."
"Con. . . ." Nhất thời Mộc Cẩm Nhu không biết trả lời như thế nào, mặc dù cô ta học y, nhưng không có một bụng kiến thức lý luận.
Mộc Cẩm Nhu cũng không học trường y chuyên nghiệp gì, nhưng nhà ông ngoại cô ta là y dược thế gia, từ nhỏ cô ta tai nghe mắt thấy, mười mấy tuổi đã có chút danh tiếng, sau khi tới Lăng phủ vì để Đốc Quân và lão phu nhân vui, còn từng dốc lòng nghiên cứu thuốc bổ, rất được lão phu nhân và Đốc Quân lệ thuộc, so với Mộc Cẩm Nhu khéo léo hiểu chuyện lại biết y thuật, Mộc Vãn học ở trường y lại có vẻ vô tích sự, đừng nói chẩn bệnh cho người ta, ngay cả chứng bệnh nha đầu cũng có thể nói ra được, cô lại không biết tên.
⬅ Trước Tiếp ➡