Thúy Quyên nhìn chằm chằm bọc giấy nhỏ, vẻ mặt hơi rối bời, chậm chạp không chịu đưa tay ra, cho đến khi đối phương nhét một túi đồng bạc có tiếng vang giòn tan vào trong tay cô ta, cô ta mới có vẻ như đã quyết định gì đó, cắn răng giậm chân một cái, nhanh chóng nhận lấy bao thuốc nhỏ và cả túi bạc này vào trong túi.
~
Vốn Mộc Vãn vô cùng mệt mỏi, nhưng nằm trên chiếc giường êm ái lại không thể đi vào giấc ngủ.
Loại dây Thủ Ô này là một thuốc Đông y có mùi hương, uống vào trong bụng sẽ không ngửi thấy, trừ khi ngồi bên lò lửa sắc thuốc một thời gian dài, sẽ lưu lại mùi hương rõ ràng ở trên cơ thể, sắc thuốc là một công việc khổ sở, đương nhiên các tiểu thư phu nhân sẽ không tự làm, chỉ có nha hoàn bên cạnh bọn họ.
Vừa rồi ở bên cạnh giếng, cô đã cẩn thận phân biệt, nha đầu Đậu Khấu ở bên cạnh Mộc Cẩm Nhu không có mùi hương dây Thủ Ô ở trên người, nếu dựa vào trí nhớ của đời trước, người không hợp với cô nhất là Mộc Cẩm Nhu, Mộc Cẩm Nhu cũng là người bị nghi ngờ nhất, nhưng Mộc Vãn lại không thu hoạch được điều gì từ trên người cô ta.
Cô lại chỉ ngửi được mùi son phấn bột nước từ trên người nha hoàn của các phu nhân tiểu thư khác, ba cô tám dì trong nhà này đều có mặt đầy đủ, chẳng lẽ người đẩy cô xuống giếng không nằm trong số đó?
Đầy tớ trong phủ không có 80 cũng đến 100, điều tra từng bước không phải cách, hơn nữa rất dễ bứt dây động rừng, cô vừa đến, chưa quen với cuộc sống nơi này, cũng chỉ có thể hành động theo hoàn cảnh, cô phải tìm ra người này trước khi người này một lần nữa ra tay đẩy cô vào chỗ chết.
Người ở trong sáng, cô ở trong tối, trong tay lại không còn manh mối nào có thể lợi dùng, chỉ có thể cẩn thận từng bước.
~
Mộc Vãn thật sự ngủ một giấc đến chiều hôm sau, lúc tỉnh lại mặt trời đã ngả về Tây, rèm cửa được kéo kín, chỉ có chiếc đèn bàn trên tủ đầu giường được bật sáng, thân đèn bằng Đồng thau, chụp đèn màu xanh, ánh sáng u ám, khiến cả căn phòng hơi mơ hồ.
Ngon đến phát khóc
Mộc Vãn cảm thấy thú vị thuận tay sờ hai lần nữa, chỉ trong nháy mắt trở lại trăm năm trước, tất cả mọi thứ đối với cô đều rất mới mẻ, trước đây chỉ từng thấy trên TV, không ngờ cũng có ngày cô lạc vào nơi kỳ lạ này, lẽ ra dự định tháng chín cùng người bạn thân Trà Ngữ đi Dinh Tổng thống Nam Kinh chơi mấy ngày, bây giờ cũng nhận ra, cô ở thế giới kia lúc này đã chết, đối với người không cha không mẹ mà nói, chân thành cùng cô chịu đau thương cũng chỉ có Trà Ngữ mà thôi.
Nghĩ đến Trà Ngữ đang chật vật đau lòng vì nàng, trong lòng Mộc Vãn cũng không khỏi cảm thấy đau đớn, nhưng cô ở nơi kỳ lạ này, âm dương cách biệt, nếu không phải do một thân một mình từ nhỏ, đột nhiên đến nơi xa lạ này, e rằng không bị dọa sợ cũng phải bị hù chết.
Mộc Vãn cảm thấy sầu não một lúc rồi đi tới trước bàn đọc sách, thiếu phu nhân này trước kia cũng từng y học ở trường nữ dược, trong phòng còn có một tủ sách bằng gỗ đỏ khắc hoa mẫu đơn tường phượng, cô tùy ý lật qua lật lại mấy quyển y học.
Nếu cô còn sống ở thế giới kia, tháng sau cô sẽ nhận chức chủ nhiệm khoa ngoại, sẽ trở thành chủ nhiệm khoa ngoại trẻ nhất bệnh viện, muốn thăng chức rồi chết chìm thì chết, không ngờ lại chết ở nơi mà ngay cả trẻ em cũng không thể chết đuối, tuy rằng cảm thấy chuyện này kỳ lạ, có nghĩ cũng không ra, cuối cùng chỉ có thể tự trách mình xui xẻo.
Mộc Vãn lật cuốn sách trong tay, vô tình bị nó hấp dẫn vào, đồ tuy đã cũ, nhưng cô chưa bao giờ học qua lĩnh vực này, những y thuật ngàn năm của tổ tiên để lại không được giữ được nhiều.
Ở thời này Đông y thông dụng phổ biến, có chỗ đứng còn Tây y vẫn còn là thứ mới mẻ, những người truyền giáo phương Tây còn đang truyền bá y học, mọi người đều mang suy nghĩ đang xem những thứ kỳ lạ mà không dám tới gần. Ngay cả một khu nhà ra dáng bệnh viện cũng không có, hơn nữa chính quyền và địa phương bảo thủ phản đối, Tây y có thể phát triển được có thể nói là bước đi sẽ rất gian nan.
Mộc Vãn có một ý tưởng táo bạo. Nếu có thể ứng dụng được cả Đông y và Tây y với nhau thì có thể chữa được những bệnh nan y mà ở thế kỷ 21 chỉ là bệnh nhỏ.
Thúy Quyên bưng một bát thuốc vào phòng, khó hiểu nhìn cô đang đọc những quyển sách ở thư tịch, nhíu mày nghi ngờ, thiếu phu nhân nghe nói Thiếu soái thích đọc sách, vì muốn làm vui lòng liền mua tủ sách, để rất nhiều sách trong này, thực ra từ lúc mua đến giờ, ngay cả một trang giấy thiếu phu nhân cũng không chạm vào, tiếc rằng Thiếu soái chưa từng đặt chân vào nơi này, càng không thể nào thấy được.
Thúy Quyên biết Mộc Vãn chỉ đang làm ra vẻ, đi tới đặt thuốc lên bàn, cũng không sợ làm phiền cô:” Thiếu phu nhân, chị vừa mới thoát được cái chết, nước giếng lại lạnh, lão phu nhân sợ chị bị lạnh, bảo người đưa thuốc đến, dặn chị uống đúng giờ.”
Mộc Vãn đang chăm chú xem, dường như không nghe thấy.
Thúy Quỳnh thấy cô không phản ứng, bất giác cao giọng: “Thiếu phu nhân, uống thuốc.”
Lúc này Mộc Vãn mới buông cuốn sách trong tay xuống, ánh mắt rơi vào chén đang tản ra nồng nặc mùi thuốc Đông y.
“Đây là thuốc gì?”
Ánh mắt Thúy Quỳnh có chút trốn tránh, cẩn thận trả lời: “Thuốc trị phong hàn.”
Mộc Vãn cầm bát lên, đưa đến bên miệng một lúc lại bỏ xuống, dường như ghét mùi thuốc khó chịu, nhíu mày lại.
Thúy Quỳnh nói: “Thiếu phu nhân ghét thuốc đắng?”
Mộc Vãn ngước đôi mắt sáng lên nhìn Thúy Quỳnh, đúng là một cô nương có dáng vẻ vô cùng thanh tú.
Nha đầu này được lão phu nhân phái đến sau khi cô đến Lăng phủ, theo cô được một năm, coi như cũng hòa hợp, trước kia có mấy nha hoàn không chịu được tính tình của cô đều bỏ chạy cả rồi.
Thúy Quỳnh lanh trí, vôi vàng mang một nắm mứt hoa quả đến, xanh đỏ kết hợp với nhau vô cùng đẹp.
“Thiếu phu nhân, đây là mứt do lão đốc quân cho người mang từ kinh đô đến, mỗi viện đều có phần, mứt này thơm ngọt, người uống thuốc rồi ăn mấy miếng nhất định sẽ không thấy đắng.”
Mộc Vãn đưa tay cầm một hạt bỏ vào trong miệng, là mứt làm từ quả hạnh, ngọt mà không ngấy, có vị rất ngọt ngào.
Thực sự là ngon đến phát khóc.
Cô ăn một hạt không nhịn được muốn ăn thêm hạt nữa, bị vướng Thúy Quỳnh ở đây cô cũng không tiện, không thể làm gì khác hơn nói: “Để đây đi, lát chị uống.”
Thúy Quỳnh cẩn thận để chén xuống, không quên dặn một câu: “Thiếu phu nhân nhớ uống thuốc, nếu chị ngã bệnh, Thúy Quỳnh mang tội rồi.”
Hồng Tụ
Qua nửa canh giờ Thúy Quỳnh quay lại lấy chén thuốc, Mộc Vãn còn đang đọc sách, bát sứ men xanh đặt trên bàn đã trống rỗng rồi, mứt cũng không còn dư lại.
Khóe miệng Thúy Quỳnh hiện ý cười sâu xa kỳ lạ, vội vàng thu bát, cười nói: “Lão phu nhân nói hôm nay phải cho Thiếu soái đón gió tẩy trần, cả phủ đều đang chuẩn bị.”
Bình thường sau khi nghe xong những lời này, nhất định Mộc Vãn sẽ nhiệt tình nhất, bây giờ lại coi chuyện này không liên quan đến mình, ánh mắt vẫn cứ chăm chú ở trang sách, một hồi mới lạnh nhạt nói: “Thì nói người chị không thoải mái, không đi.”
Rõ ràng Thúy Quỳnh giật mình, bật thốt lên: “Thiếu soái cũng sẽ đến.”
“Anh ta đến thì chị nhất định cũng phải đi sao?”
Thúy Quỳnh bị hỏi câu này không biết trả lời sao, nhìn chằm chằm vào cô một lúc không biết mở miệng nói tiếp thế nào, thiếu phu nhân trước kia nghĩ gì đều viết lên mặt, bây giờ không nói một lời, cô ta đúng là đoán không ra.
“Chị muốn đi gặp Hồng Tụ, em chuẩn bị một chút đi.” Cuối cùng Mộc Vãn cũng chịu ngẩng đầu từ cuốn sách lên nhìn, xoa xoa đôi mắt hơi nhức mỏi.