Vẻ mặt Thúy Quỳnh biến sắc, vội vàng xua tay: “Không được, thiếu phu nhân, tội của Hồng Tụ là tội chém đầu.”
“Chị biết, em chỉ cần để ý sắp xếp là được rồi.” Mộc Vãn lại cúi đầu, “Chị tự biết chừng mực.”
“Nhưng mà…”
“Không có việc gì thì thu dọn phòng chứa đồ mang đi đi, tất cả mọi thứ đều phải dọn đi, chị muốn dùng căn phòng đó.”
Đồ trong phòng chất đầy quần áo không mặc và ít đồ dùng, vị thiếu phu nhân này khi còn sống cũng nổi tiếng xa xỉ lãng phí, lão phu nhân là người tiết kiệm nên không ưa cô, nhưng mà tiền cũng mang đến từ nhà mẹ đẻ cô, lão phu nhân dù không thích cũng không tiện nói, đúng là chỉ có Mộc Cẩm Nhu giản dị mới được lão phu nhân yêu quý.
“Thiếu phu nhân, đồ trong đó làm sao bây giờ?”
“Ném đi.”
Thúy Quỳnh vừa nghe đã vui mừng, những vật này tuy rằng đều là đồ cũ nhưng đối với cô ta mà nói nó vẫn tốt, không công kiếm được một món hời, sao có thể không vui được.
“Em đi dọn ngay đây.”
Chờ giọng nói của Thúy Quỳnh biến mất cùng tiếng đóng cửa, Môc Vãn mới đặt quyển sách trong tay lên bàn, thở dài.
Muốn nói đến ở Lăng phủ có người thật tâm đối xử tốt với cô, không phải Hồng Tụ thì chẳng còn ai. Cô ấy là nha hoàn Mộc Vãn mang theo từ Mộc gia, trung thành lại thông minh, có điều Mộc Vãn đối xử với cô ấy không khác gì những người khác cả, động một chút là nóng giận lên người cô ấy, Hồng Tụ vẫn mặc cho đánh cho mắng, chưa bao giờ oán giận.
Nửa năm trước, bà năm bất ngờ chết thảm, mà tối hôm ấy chỉ có cô và Hồng Tụ xuất hiện ở hậu viện của bà năm, bằng chứng xác thực, nhìn thấy Đốc quân muốn trách tội, Mộc Vãn trăm miệng cũng chẳng thể cãi, Hồng Tụ dung cảm đứng ra chịu tất cả tội lỗi, kết quả là cô ấy bị giam trong nhà tù quân đội, chẳng bao lâu nữa sẽ bị xử bắn.
Nếu là Mộc Vãn trước đây, có lẽ sẽ không coi trọng một nô tỳ, dù cho người này vì cứu nàng.
Nhưng cô không phải là Mộc Vãn kia, muốn sống được ở Lăng phủ thì bên cạnh nhất định phải có một người đáng tin, nha đầu kia tuổi còn trẻ không thể uổng mạng được, hơn nữa, hình ảnh Hồng Tụ trong đầu cô ở đây và Trà Ngữ ở đời kia y hệt nhau, cô lớn lên cùng Trà Ngữ, làm bất cứ chuyện gì Trà Ngữ cũng nghĩ cho cô trước, đây là điều cô không lỡ nhất, thâm chí cô còn cảm thấy Hồng Tụ chính là Trà Ngữ hóa thân vào.
Muốn cứu Hồng Tụ, dựa vào sức của mình cô thì không thể được, nghĩ đến người chồng chưa bao giờ tiếp xúc kia, bây giờ cứu Hồng Tụ chỉ có anh ta, nhưng làm sao để anh ta giúp cô vẫn cần suy nghĩ kỹ trước đã.
Phát hiện mới
Mộc Vãn vốn định đọc xong cuốn sách này trước khi trời tối, nhưng lão phu nhân kia vẫn sai người bảo cô tham gia bữa tiệc.
Tuy rằng Mộc Vãn muốn ở trong phủ sống yên tĩnh qua ngày, nhưng với thân phận ở đây, lảnh tránh mãi cũng phải cách hay, huống chi cô đã có ý đóng cửa không quan tâm chuyện trên dưới, nhưng có người lúc nào cũng coi cô là cái gai trong mắt, nhất định muốn loại bỏ mới yên tâm.
Mộc Vãn mở tủ, bị những bộ quần áo sặc sỡ trước mặt làm chói mắt, vị thiếu phu nhân này cũng thật thích mấy màu sắc rực rỡ tươi đẹp, cô tìm được một chiếc sườn xám vạt chéo màu be, lấy thêm một chiếc khăn choàng màu trắng.
Ở thời của cô, dường như sườn xám đã thành lịch sử để trưng bày, trên đường rất ít người mặc nó để đi dạo phố, giờ nghĩ một chút, quần áo mang màu sắc dân tộc mạnh mẽ này sẽ sớm trở thành quá khứ, không còn được phát triển nữa, có phần đáng tiếc.
Mộc Vãn nhìn người trong gương một lúc, dáng vẻ thướt tha, gương mặt xinh đẹp , quả nhiên là một người vô cùng đẹp.
Thúy Quỳnh bê một cái rương lớn từ trong phòng chứa đồ đi ra, nhìn thấy Mộc Vãn đứng trước gương chải đầu thì sững sờ, người trong gương có mái tóc dài mượt như lụa, chỉ dùng một cây trâm đơn giản nhưng xinh đẹp tuyệt trần, một khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn, đôi mắt đen trong veo có thần, từ trong ra ngoài tỏa ra hơi thở tự nhiên tươi mát, hội tụ thành một bức tranh tuyệt đẹp.
Dù Thúy Quỳnh là con gái nhìn cũng ngẩn ngơ, trong ấn tượng của cô ta trước đây, thiếu phu nhân đều trang điểm đậm, mặc những trang phục sặc sỡ như con vẹt chỉ để hấp dẫn sự chú ý của Thiếu soái, trong tủ cô lúc nào cũng treo những bộ quần áo rực rỡ, còn có những bộ lộ chân lộ vai, Thiếu soái không để ý đến nhưng lão phu nhân khá là không vừa long, bọn hạ nhân sau lưng nói cô lẳng lơ bại hoại.
Bây giờ nhìn Mộc vãn trong gương vấn tóc chỉ khoác một cái khăn màu trắng, trên mặt cũng không trang điểm, vẻ đẹp trong sáng không vướng bụi trần như viên kim cương phát sáng, chiếu sáng căn phòng u ám.
“Dọn xong chưa?” Mộc Vãn liếc nhìn trong gương thấy miệng Thúy Quỳnh đã há thành chữ O.
Lúc này Thúy Quỳnh mới tỉnh táo lại, vội vàng nói: “Trừ một ít đồ vứt đi, còn có một rương đựng bình và lọ, em không biết là gì, chưa biết có nên vất đi không.”
Mộc Vãn liếc mắt nhìn Thúy Quỳnh mở rương ra, mắt sáng lên, bỏ lược xuống đứng dậy đi tới.
“Những thứ này để lại, em ra ngoài trước đi.”
Thúy Quỳnh không rõ tại sao cô phải giữ lại những thứ kỳ quái này, nhưng cô ta chỉ thấy hứng thú với quần áo, mấy thứ đồ này cô ta cũng không thèm muốn.
Mộc Vãn mở rương ra, lấy từng món đồ bên trong ra, lòng vui sướng không thể diễn tả được, không nghĩ rằng thân thể trước này lại cất những thứ đồ tốt như vậy, cô đang buồn phiền muốn đi đâu đó tìm một ít, kết quả là ở ngay trước mắt rồi.
“Thiếu phu nhân, lão phu nhân ở bên kia đang gọi rồi ạ.” Thúy Quỳnh ở bên ngoài lớn tiếng nhắc nhở.
Mộc Vãn vội bỏ những thứ đó vào trong rương, dùng hồ dán giấy niêm phong lại, ôm lấy để vào trong phòng chứa đồ, cũng là phòng làm việc nho nhỏ của cô.
“Thiếu phu nhân…” Thúy Quỳnh gọi lớn tiếng hơn.
Mộc Vãn thầm kêu “Quỷ đòi mạng”, sửa tóc lại một chút, vẻ mặt không vui nói: “Em không nên họ Thúy, phải là họ Thúc.”
Thúy Quỳnh cười nói: “Chỉ cần thiếu phu nhân thích, em họ gì cũng được.”
Mộc Vãn thở dài, cũng không thể ép cô ấy: “Được rồi, đi thôi.”
Đi trễ, sợ là lại bị kêu ca rồi.
Không ra thể thống gì
Ngoài sảnh lớn nha hầu qua lại, trên bàn tròn lớn bày những đĩa sứ Thanh Hoa tinh xảo, trên đó là các món cao lương mỹ vị, Lăng gia là một gia tộc lâu đời, đặc biệt lão phu nhân còn tin Phật, nề nếp trong nhà vẫn duy trì phong tục cũ.
Lão phu nhân ngồi ở vị trí cao nhất, mặc một chiếc áo choàng màu đỏ thẫm, tóc đã trắng phau, trông không có vẻ gì là già nua, trên đôi tay khô nhắn nắm một chuỗi hạt Phật màu tím.
Ngồi ở bên phải bà là một chàng trai, tóc ngắn màu đen, mặc trường bào màu đỏ, môi lạnh lẽo hơi mím, dù không nói một lời nhưng dường như đang không ngừng tản ra ngoài sức hút mạnh liệt, đơn độc uy nghiêm giữa một đám nữ nhân, vững vàng hơn người.
“Sao Mộc Vãn còn chưa đến, lẽ nào tất cả mọi người trên bàn này phải đợi nó sao?” Lão phu nhân lạnh mặt, tay cầm cốc đặt mạnh lên bàn.
Chàng trai nghe xong cũng không nói gì, năm ngón tay thon dài nắm chặt chiếc chén sứ, đầy hứng thú từ từ thưởng thức.