Ôi, tổng giám đốc? Cô mặc quần áo còn cần anh cho phép?
Tần Trình đặt cô lên giường, vén chăn lên, đắp lên hai người "Ngủ đi."
"??? "Anh ngủ ở nhà cô?
"Cái đó, anh vẫn nên về nhà mình đi."
"Anh không mang the0 quần áo thay đồ, phải đợi đến ngày mai trợ lý đi làm giúp anh đưa qua, hơn nữa, bạn trai qua đêm ở nhà bạn gái là chuyện rấtbình thường mà?"
Giọng điệu Tần Trình vĩnh viễn đều như thể là chuyện đương nhiên, cô đã nói bao nhiêu lần, cô còn đang suy nghĩ.
Còn nữa, một nha sĩ còn có trợ lý? Anh nói dối phải không?
Nhưng lồng ngực của anh thật sự ấm áp, anh ôm cô như này, h0àn toàn khác với lúc cô ngủ một mình, giống như, cô có thêm một chỗ dựa.
Vậy thì ngủ đi, dù sao anh cũng không làm gì khác, nhưng hạ thân vừa mới tiêu đi, lại bắt đầu cứng lên, đâm vào lưng của cô, làm cho nàng có chút khó chịụ
Cô muốn di chuyển một chút, để cho dương vật cách xa một chút, cô cọ trái, lại cọ phải, cọ cho Tần Trình rên lên một tiếng, ôm cô càng chặt.
Giọng anh khàn khàn bất thường "Đừng nhúc nhích, nếu không tối nay anh sẽ thao chết em."
Được rồi, cô không dám nhúc nhích.
Cố Mạn vốn tưởng rằng đêm nay sẽ là một đêm khó ngủ, nhưng không ngờ, cô nhắm mắt lại ngủ luôn đến sáng.
Khi cô tỉnh lại thì Tần Trình đã dậy rồi. Anh thay một bộ quần áo h0àn toàn mới nhưng vẫn mặc vest và quần dài trên người, kết hợp với cặp kính gọng vàng trông cực kỳ quý phái.
“Em tỉnh rồi à?”
Giọng anh rấttɾong trẻo, như thể tâm trạng đang rấttốt. Cô không biết có phải do ánh sáng có vấn đề hay không, nhưng cô thấy mắt anh hơi xanh xao. Không đúng, tối qua cô ngủ rấtngon.
"Ưm..."
Cố Mạn cảm thấy cổ họng hơi khô, đứng dậy muốn uống nước, kéo chăn ra, phát hiện quần áo mặc trên người đã không còn, dưới chăn toàn thân trần trụi
Cố Mạn lại nhanh chóng trùm chăn lại, chuyện gì thế này? Cô nhớ rõ mình đã mặc quần áo trước khi ngủ. Tần Trình tháo kính ra, đặt lên bàn đầu giường, cởi khuy măng sét ở cổ tay áo, xắn tay áo lên, đi đến bên giường.
"A anh định làm gì?"
Cố Mạn nhìn thấy ý đồ xấu xa trên mặt anh.
"Sao sáng sớm em lại quyến rũ bạn trai mình như vậy? Dương vật vốn đã mềm của anh lại cứng lên rồi."
Tần Trình vén chăn lên, trực tiếp đè lên cơ thể trần trụi của cô.
Cố Mạn sắp điên rồi, người này có sao không? Sao anh có thể nói cô quyến rũ anh? Chẳng lẽ ma đã cởi quần áo của cô?
Dương vật tɾong quần anh phồng lên, cọ vào vùng kín của cô, cọ xát lỗ nhỏ của cô chỉ cách hai lớp vải. Cái lỗ nhỏ bị chiếc quần lụa cọ xát, rấtnhanh đã ướt đẫm. Cố Mạn muốn kẹp ͼhân lại, lại bất ngờ kẹp cả dương vật nhô ra.
"Ưm..."
Tần Trình thở hổn hển, cau mày "Em thí¢h chơi cái này? Muốn giúp anh làm t̠ình bằng ͼhân?"
Cố Mạn sợ đến mức lập tức thả lỏng ͼhân ra, không ngờ cô bị lừa.
Thay vì dùng dương vật, anh lại dùng tay chạm vào lỗ nhỏ của cô và dùng ngón tay cọ lỗ của cô, móc sach dâm dịch chảy ra, nhưng ngay sau đó, dâm dịch mới lại chảy ra, dính đầy tay anh.
Tần Trình giơ ngón tay lên, cố ý đi tới trước mặt cô, hứng thú nói
"Nhiều nước như vậy? Mèo nhỏ của anh nhạy cảm quá, Mạn Mạn, anh thật sự có thể khiến em sướng, em có muốn thử không? "
Anh luôn kiên nhẫn quyến rũ cô, dụ dỗ cô và muốn chiếm hữu cô Cố Mạn đỏ mặt, dùng chút lý trí cuối cùng nói
"Tần Trình Đồ biến thái "