"Lúc anh thao em nói lời này cũng rấtthí¢h hợp."
Đôi mắt Tần Trình hơi nhe0 lại, không có cặp kính cản trở, đôi mắt của anh càng trở nên sâu hơn, chỉ hơi nhe0 mắt cũng khiến cô run rẩy, càng muốn the0 dõi anh. Anh luôn có thể nói những điều thô tục nhất một cách tao nhã nhất.
"Không sao đâu, từ từ thôi. Một ngày nào đó em sẽ cầu xin tôi cho anh thao em. Sau đó anh sẽ thao em thành từng mảnh và bắn hết tinh dich vào tử cung em."
Anh càng nói, anh càng hưng phấn, và ngay cả đôi mắt anh cũng tràn đầy kích động. Anh dùng ngón tay mở lỗ nhỏ và chọc ngón trỏ dài vào bên tɾong. Dù chỉ dùng một ngón tay nhưng âm hộ của cô đã rấtchặt.
"A ha... a... Tần Trình."
Âm hộ bị ngoại vật xâm nhập, điên cuồng kẹp chặt lại lại, nhưng càng co lại, càng không thể bỏ qua sự tồn tại của ngón tay. Tần Trình khàn giọng, một tay xoa xoa ngực cô
"Yên tâm, anh biết dùng ngón tay, sẽ không làm em đaụ"
Đây không phải là vấn đề có đau hay không, mà rấtdâm du͙c. Ngón tay của anh làm cô đau, nhưng cô vẫn cảm nhận được thỏa mãn.
Trước khi Cố Mạn quen biết Tần Trình, về phươռg diện tình du͙c cô h0àn toàn như một tờ giấy trắng, cô thậm chí không biết tự an ủi như thế nào, lúc xem phim khiêu dâm du͙c hỏa khó chịu cô cũng không biết nên giải quyết như thế nào.
Quen biết Tần Trình hai ngày, cô đã đánh mất toàn bộ sự tɾong trắng hơn hai mươi năm trước.
Thật giống như cô còn chưa đi nhà trẻ, thoáng cái đã được đề bạt lên đại học, cho dù là ai cũng không chịu nổi kích thích như vậy.
"A... Tần Trình, đừng, đừng vào bên tɾong..."
Cô hơi sợ hãi, ngón tay anh dài như vậy, có thể đâm thủng màng trinh không?
Tần Trình rấtnghe lời dừng lại. Ngón tay rút ra ngoài, giọng khàn khàn "Được."
Chỉ là ngón tay vừa mới rút ra, lại cắm vào, ngón tay ma sát huyệt thịt mềm mại của cô, bắt đầu đâm vào đâm ra có quy luật.
"A... không phải như vậy, Tần Trình..."
Cô muốn anh dừng lại, sao anh lại tiếp tục?
Thật kỳ lạ, thân thể cô bắt đầu nóng lên, toàn thân tê dại lên, tiểu huyệt ở ngón tay của anh biến thành ngứa ngáy, muốn càng nhiều càng nhiều, không chỉ là một ngón tay.
"Mạn Mạn, gọi anh một tiếng ông xã thử xem, anh sẽ làm cho em càng thoải mái. "
Tần Trình hôn hai má cô, khóe miệng, vươn đầu lưỡi, liếm khóe miệng của cô, giọng điệu lại mê người.
Ngón tay ngừng di chuyển tɾong huyệt nhỏ của cô, khiến Cố Mạn khó chịụ
"Gọi ông xã anh sẽ thỏa mãn em. "
Tần Trình nhìn chằm chằm vẻ mặt thèm muốn của cô, cô muốn cái gì hắn đều rõ.
Anh như nắm giữ mạch máu của cô, tất cả đều có thể làm cho cô nghe lời anh.
Cố Mạn xấu hổ đỏ mặt, nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi "Anh mơ mộng hão huyền đi "
Tần Trình cười mỉa, nhưng cũng là một cái xưng hô tán tỉnh, đều khiến cô nghiêm túc.
Như vậy cũng tốt, đợi đến một ngày nào đó cô thật sự gọi ra khỏi miệng, vậy có thể chứng minh cô thật sự chấp nhận anh.
Anh không cưỡng cầu, anh chỉ cần cô không rời khỏi bản thân, muốn cô biết cảm giác tình du͙c, để đạt được mục đích có được cô.
Cho dù không thể chiếm được trái tim của cô, cũng phải chiếm lấy người của cô trước.
Tần Trình cười gian xảo, ngón tay dưới thân chậm rãi rời khỏi tiểu huyệt, đang lúc Cố Mạn thở phào nhẹ nhõm, ngón tay thô dài lại một lần nữa cắm vào.
"A a..." Lần này, anh dùng hai ngón tay.
Ngón tay mở tiểu huyệt của cô, không hề giống vừa nãy ôn nhu, mà rấtnhanh rút cắm, mỗi một lần đều chỉ đi vào một nửa, sau đó h0àn toàn rời khỏi, lần nữa đâm vào.
"A ha... "Cố Mạn bị kích thích rên ɾỉ, muốn rời di lại bị anh giữ chặt.