⬅ Trước Tiếp ➡
Mà trường học mới chỉ nhìn đồng phục thôi đã biết học phí rất đắt rồi.
Đồng phục mùa hè của cả nam lẫn nữ phía trên đều là áo sơ mi trắng, phía dưới thì không giống, của con trai là quần dài, của con gái là quần giả váy.
Có điều đúng là rất đẹp, vừa đoan trang lại không mất đi hơi thở thanh xuân.
Trên mặt Lục Vãn đầy hưng phấn "Em mở hộp quần áo được giao đến ra rồi mặc thử chút."
"Tìm một cây kéo đi."
"Không cần, dùng tay là được." Cô men theo khe hở của hộp, dùng sức xé sang hai bên, chiếc hộp liền bị xé thành hai mảnh.
Sức của Lục Vãn trước nay vốn rất lớn, nước uống trong lớp đều do cô phụ trách, có thể một tay xách thùng nước đi lên 5 tầng lầu mà không thở dốc.
Giáo viên chủ nhiệm nói nếu như cô không học tốt, vậy không đi làm bảo vệ thì quá đáng tiếc rồi.
Lục Vãn dùng tay không mở liên tục bảy hộp quần áo, sau đó hài lòng ôm quần áo trở về phòng.
Lục Bất Du "..."
Không phải chứ, anh thật sự hoài nghi hình ảnh mình nhìn thấy bị nhầm rồi.
Lục Vãn quyết định thử kích thước của đồng phục trường trước, dù sao sau này còn phải mặc hàng ngày.
Cô thay xong váy, "lộc cộc" chạy đến phòng khách hỏi "Thế nào? Đẹp chứ "
Lục Bất Du ngẩng đầu, vài giây sau mới nói "Em làm anh nhìn mà đói."
Lục Vãn hơi ngượng ngùng, gãi đầu "Ha ha, có phải em vô cùng đẹp hay không?"
Người đàn ông đứng lên kéo thảm lót phủ ghế sô pha xuống, đi tới bọc chân của Lục Vãn lại.
"Bởi vì rất giống chân giò hun khói Kim Hoa, nhìn còn thô hơn anh, mau che đi."
Lục Bất Du thay đổi suy nghĩ, váy này cũng ngắn quá rồi? Anh sẽ nêu đề xuất sửa đổi đồng phục trường với nhà trường.
Lục Vãn đen mặt trong nháy mắt, nói một cách công bằng, cho dù không được thon thì cũng không thể nói là rất thô được chứ.
Độ dài tiêu chuẩn của váy đồng phục này là nằm trên đầu gối khoảng 1 inch, size lớn nhất của đồng phục nữ là 175cm.
Nhưng Lục Vãn không chỉ cao 175cm, hơn nữa chân của cô lại dài.
Cô mặc chiếc váy này chỉ dài đến khoảng giữa bắp đùi thôi... còn muốn cao hơn tí nữa.
Lục Vãn cảm thấy vẫn có thể cứu vãn được chút "Nếu như váy hơi ngắn, thì bên trong em có thể mặc thêm quần iean ngắn hoặc quần an toàn."
Lục Bất Du "Thôi đi, em vẫn là mặc quần như các bạn nam đi."
Lục Vãn "..."
Em không Em không đồng ý
Lục Bất Du thấy cô không lên tiếng, suy nghĩ rồi nói "Em tạm thời mặc quần đi, váy chắc có thể đặt may được, để anh hỏi giúp em."
Dù sao cũng không có biện pháp khác, Lục Vãn gật đầu một cái.
Tâm trạng cô không bị ảnh hưởng quá lớn, quấn thảm đi về phòng, vẫn còn rất nhiều bộ quần áo khác.
Lục Bất Du bảo người quản lý đừng mua đồ nhìn thành thục quá, cho nên những bộ này đều theo phong cách đáng yêụ
Thế nhưng kích cỡ của đồ theo phong cách đáng yêu đều không lớn lắm, hoàn toàn không cân nhắc đến những cô gái cao trên 175cm.
Quần iean ren, bị kẹt.
Độ dài của váy liền cũng vậy... chỉ có thể làm áo mặc.
Tất cả váy và quần đùi đều có độ dài không phù hợp.
Không dễ gì có được chiếc váy dài, người mẫu trên ảnh mặc đến mắt cá chân, có thể che cả giày, nhìn bồng bềnh như tiên nữ vậy.
Lục Vãn mặc vào dài vừa đến chỗ thô nhất của bắp chân. Cô soi gương, người mẫu mặc vào là tiểu tiên nữa mà mình là người xã hội rồi з" ∠
người xã hội Ở Đông Bắc coi trường học là một cá thể độc lập, học sinh cũng là một nghề, sau khi tốt nghiệp mới gọi là "đi lên xã hội" cho nên với người không phải nghề học sinh, nhất thời không rõ là kẻ thù hay là bạn thì gọi chung là "người xã hội", thường túm năm tụm ba trước cổng trường vào giờ tan học, một số người có đặc điểm rất rõ rệt như ăn mặc, tóc tai, tỏ ra khá ngầụ..
⬅ Trước Tiếp ➡