⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Vãn không nhịn được hỏi "Em như vậy... nhìn có giống mấy nữ nhân vật thời thượng không?"
Lục Bất Du nghĩ thầm là do phong cách quần áo mà người quản lý mua có vấn đề, anh quen biết rất nhiều người mẫu nữ, người cao nhưng mặc đồ rất đẹp, có mấy người còn là icon thời thượng rất được yêu thích nữa.
Bỏ bộ lọc đi, nói một cách công bằng thì khí chất của Lục Vãn còn khá hơn nữa. Chỉ là vì người thường xuyên mặc đồ nam giống một đứa con trai, quan trọng là còn không tỏ ra chút nữ tính nào, điều này rất hiếm thấy.
Bộ lọc filter chỉ lớp make up hoặc định kiến/ suy nghĩ về một người nào đó. Giống như là “người tình trong mắt hóa Tây Thi”, thích ai thích cả đường đi lối về, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng.
Phát triển cũng không tệ, dáng người không thành vấn đề.
Theo lý thì mặc đồ nữ cũng sẽ không khó coi mới đúng, vì dù sao gốc nhà họ vẫn còn ở đây nha
"Ờ, em nói sao thì là như vậy." Lục Bất Du trả lời qua loa.
Lục Vãn "..."
Vụ gì đây chú em, có người nói chuyện kiểu như anh hả?
Ok, mắc công cảm động hết một lúc, cô đơn phương tuyên bố sau này mình chính là con gái một.
Trước đây Lục Vãn mặc áo sơ mi, quần đùi kiểu thể thao, giày vải mua đại bên đường còn có thể được rất nhiều người khen "đúng là người đẹp thì mặc gì cũng đẹp".
Nhưng không phải.
Chiều cao của cô không thể mặc đồ phong cách đồ Nhật dễ thương, hoa hòe hoa sói, ngọt ngào được.
"Kiểu tóc, nhất định là kiểu tóc "
Lục Vãn hì hục chạy lên lầu tìm tóc giả, có lẽ là tóc dài thì sẽ không sao nữa.
Tối qua cô giặt tóc giả rồi phơi ở bên ngoài, lúc này đang phơi ở bên ngoài.
Lục Vãn chạy đến ban công, trống không, không có gì cả?
Không lẽ bị gió thổi bay mất rồi?
Một việc ngoài ý muốn làm cho người vốn không sung túc như cô đã rét vì tuyết lại giá vì sương .
Gần như câu đã nghèo lại gặp cái eo của mình.
Dường như hoàng hôn chói mắt hơn rồi.
Lục Vãn nghĩ thử, dù là bị thổi bay thì chắc cũng chỉ rơi ở gần đây thôi, sau khi căn cứ theo chiều gió, ước chừng tốc độ gió, độ cao để tính toán, cô nằm nhoài trên lan can, cố gắng rướn cổ nhìn lên.
Trong bụi cỏ của sân bên phải có một cục màu đen khả nghi
Cô xuống lầu chạy ra ngoài như gió, quăng lời hỏi thăm của Lục Bất Du ra sau đầụ
nannan
Lục Vãn đứng lại, hình như bên trong không có người.
Cô nhớ tối qua căn nhà này không hề mở đèn.
Vấn đề đến rồi đây, nếu như hôm nay chủ nhà cũng không có ở nhà thì tóc giả của cô phải lẻ loi chờ bên ngoài cả đêm sao?
Thế này thì đáng thương quá
Sân của khu biệt thự ở đây đều được xây theo kiểu nửa mở, tường hở và cửa chạm rỗng đều cao chưa đến nửa mét, chẳng có chút tác dụng ngăn cách nào cả.
Lục Vãn quan sát vài giây, không có người đi đường.
Cô bước vào thì chỉ khoảng 10 giây đã có thể đi ra rồi
Chỉ là vừa đi được hai bước thì cô lại dừng bước.
Góc tường trong sân có một cây cây lê rất lớn, tạo thành một bóng râm lớn phủ xuống, dưới tàng cây có đặt một chiếc ghế dựa, trên đó có một người đang ngủ.
Vị trí của cậu ấy rất khéo, cho dù lúc nãy Lục Vãn đứng trên lầu, hay đứng bên ngoài cũng đều không phát hiện được.
Nhìn dáng dấp có vẻ là một chàng trai trẻ, cậu mặc một chiếc áo ngắn tay, đôi chân để trên bãi cỏ nhìn rất dài, trên đầu gối còn có vài cánh hoa trắng.
Lúc này ánh mặt trời ngả về phía Tây, ánh nắng chiều đỏ rực chiếu trên người cậu ấy, Lục Vãn liếc nhìn vài giây mới nhìn rõ áo của cậu ấy là màu trắng chứ không phải màu hồng.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, Lục Vãn còn chưa nghĩ ra nên làm thế nào thì người dưới tán cây không chút báo trước nào đã mở mắt ra.
Tầm mắt cả hai chạm vào nhaụ
⬅ Trước Tiếp ➡