Chương 11
Trần Thâm mỉm cười, thứ nhất là vì Mạnh Kiều trực tiếp gọi thẳng anh là anh trai, thứ hai là vì cô trách tên anh quá ngắn.
“Vậy em không có bạn bè nào tên chỉ có hai chữ à?” Anh hỏi.
“Tên của các cô ấy rất mềm mại, dịu dàng, dễ thương…” Cô không thể gọi anh là Thâm Thâm được.
“Vậy em gọi anh là… Anh Trần Thâm?” Mạnh Kiều đề nghị
“Ừm.”
“Ồ vâng, tiền bối, anh xem cảnh này, em diễn như thế này…”
Sau khi sửa lại kịch bản, Trần Thâm và cô bắt đầu thảo luận cốt truyện.
==================================================
Chưa tới cảnh diễn của Mạnh Kiều cho nên cô ngồi ở chỗ không xa xem Trần Thâm diễn, kịch bản thì đặt trên đùi.
Thời gian gần tới trưa, nhiệt độ càng ngày càng cao, Mạnh Kiều nhìn chai nước khoáng trên mặt bàn, thở dài một hơi, thật nhớ kem dứa tuyết mà.
Lấy điện thoại click mở phần mềm gọi cơm hộp, tìm được tiệm đồ uống mà mình thường gọi, nhìn hình ảnh dụ hoặc trong điện thoại, đã vậy trời lại còn nóng nữa.
“Làm sao vậy?” Trần Thâm vừa diễn xong, anh đi tới bên cạnh Mạnh Kiều đang chọc chọc điện thoại, uống một ngụm nước rồi hỏi.
“Thật muốn uống đồ uống quá ” Mạnh Kiều nghiêng đầu nhìn anh, kéo dài âm cuối.
“Gọi đi. Uống một cốc cũng không béo đâụ” Trần Thâm cho rằng cô muốn giữ dáng cho nên mới không uống.
“Haiz… Không phải.”
Mạnh Kiều tặc lưỡi, quay về phía Trần Thâm, tiếp tục nhìn điện thoại, nói
“Nếu như em chỉ gọi cho mình em thì không được tốt cho lắm. Nhưng mà em nghèo, không có nhiều tiền để gọi đồ uống cho tất cả mọi người.”
Suýt chút nữa thì Trần Thâm đã bị sặc nước, anh không nghĩ là nguyên nhân này đâụ
“Muốn uống gì?” Trần Thâm cầm bình nước, hỏi.
“Anh xem cái này đi, đây nè, kem dứa tuyết ấy. Dứa đặc biệt thơm, đã thế còn giòn giòn, kem tuyết ngọt mà không ngấy, uống cực kỳ ngon, thích hợp với thời tiết này vô cùng.”
Đột nhiên Trần Thâm cảm thấy nước khoáng trong tay không ngon chút nào cả.
“Mời em uống vậy.” Trần Thâm giàu có, phóng khoáng gọi trợ lý giúp gọi đồ uống.
Mạnh Kiều vô cùng vui mừng, anh Trần Thâm thật tốt, yêu anh, yêu anh
“Anh Trần Thâm, anh quá tốt luôn ” Với tính cách của Mạnh Kiều, chắc chắn cô sẽ tặng cho anh một cái hôn gió. Chỉ là xung quanh có nhiều người, cho nên cô cảm thấy hơi ngại.
Tuy rằng đặt một đơn lớn, nhưng đồ uống rất nhanh đã được chuyển tới. Không chỉ có Mạnh Kiều được thỏa mãn ước muốn uống kem dứa tuyết, mà đoàn làm phim cũng được hưởng phúc ké. Dưới ánh nắng chói chang gay gắt của ngày hè này mà được uống đồ uống mát lạnh thì còn gì bằng nữa? “Oa Ngon quá má ơi ”
Mạnh Kiều uống một ngụm, sau đó cảm thán. Nhưng mà tại sao hương vị lần này có chút không giống với trước kia, hơi hơi có mùi rượu nhỉ?
Nhìn nhãn trên cốc, rõ ràng là kem dứa tuyết mà.
Đồng thời, một người phụ trách trong đoàn làm phim cũng uống thử một ngụm. Ngon thì ngon thật đấy, nhưng tại sao lại cảm thấy kem dứa băng này không giống với loại mình thường uống nhỉ?
Nhưng mà hai người cũng không nghĩ nhiều, cũng không nghĩ tới việc có phải là dán sai nhãn rồi hay không mà chỉ nghĩ rằng có đồ để uống đã là không tồi rồi.
“Anh Trần Thâm, anh uống gì thế?” Mạnh Kiều hỏi.
“Kem dứa tuyết.” Thật ra nghe Mạnh Kiều nói nên anh cũng muốn uống thử.
“Uống ngon không ạ?” Mạnh Kiều tò mò.
“Khá ngon.” Thật ra đối với Trần Thâm thì có hơi ngọt.
“Em nói rồi mà.” Mạnh Kiều thoải mái nằm xuống ghế nằm, tiếp tục uống đồ uống.
Uống hết một cốc, Mạnh Kiều cảm thấy mình hơi mệt.
Nhưng lúc này tới phân cảnh của cô, cho nên cô không nghĩ nhiều, đặt đồ uống lên bàn rồi vào chỗ.