Giả Vai Thành Yêu
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh đầu tiên của cô, cũng là cảnh mà Trần Thâm và cô lần đầu gặp gỡ.
Đạo diễn hô “action”, cả hai người lập tức nhập vai.
Hai người đứng đối diện nhau, bởi vì chiều cao chênh lệch nên Trần Thâm phải khom lưng để gần với Mạnh Kiều hơn. Lọt vào mắt Trần Thâm là cánh môi đỏ mọng của Mạnh Kiều, cô không hoàn toàn ngậm miệng lại mà thỉnh thoảng sẽ phả ra hơi thở nhè nhẹ, mang theo hương dứa thanh mát cùng mùi rượu như có như không.
Môi cô thật sự rất đẹp, không biết là cố ý hay vô tình mà liếm nhẹ môi một cái. Trần Thâm như bị mê hoặc, anh lại một lần nữa nhìn về đôi mắt của cô.
Cô nghiêm túc nhìn chằm chằm anh, gương mặt ửng đỏ. Vô cùng giống với cảnh nữ chính trong kịch bản khi nhìn thấy người trong lòng sẽ đỏ mặt ngại ngùng.
Cảnh quay vô cùng thuận lợi. Mạnh Kiều ngồi trên ghế nghĩ, chẳng hiểu tại sao mình lại cảm thấy giống như đang trong trạng thái say rượu? Đồ uống kia thật sự có rượu à?
Cô cầm cốc nước lên, chờ Trần Thâm đi tới gần, cô hỏi
“Tiền bối, đồ uống của anh có mùi rượu không?”
Trần Thâm lắc đầu, nhìn tới cánh môi lúc đóng lúc mở của cô. Chỉ mình anh mới biết anh có bao khát vọng mong muốn, muốn được nếm thử hương dứa mát lạnh cùng mùi rượu nhè nhẹ từ môi cô.
Chỉ là cô đã từng nói, cô có bạn trai rồi.
Anh thu hồi tất cả suy nghĩ, chuyên tâm đọc kịch bản.
Mạnh Kiều lười nhác dựa vào ghế. Đến tối mới có phân cảnh tiếp theo của cô, cồn tác dụng khiến cho hành động của cô cũng chậm chạp hơn. Với cả, tửu lượng của cô không được tốt.
Nhàm chán ngắm nhìn xung quanh, cuối cùng, đặt ánh mắt lên người bên cạnh.
Một anh chàng đẹp trai đang chú tâm đọc kịch bản. Thật muốn sờ thử cơ bụng của anh, Mạnh Kiều bỗng nảy ra ý tưởng như vậy.
Hai người, ai cũng có tâm sự riêng.
Buổi tối còn cảnh khuya, là cảnh tình cảm của nam nữ chính.
Mạnh Kiều đang ngồi trên đùi của Trần Thâm, ôm lấy cổ anh, chuẩn bị quay cảnh làm nũng.
Tay Trần Thâm để hờ bên eo cô, không có nắm thật.
Hai người duy trì tư thế này, còn phải chờ điều chỉnh ánh sáng.
Đôi mắt Mạnh Kiều đảo tròn, ngó phải ngó trái phim trường, không hề để ý việc Trần Thâm đang nhìn cô chăm chú. Anh dùng đôi mắt của mình miêu tả khuôn mặt cô, đôi mắt của cô, sống mũi, cánh môi…
Còn có vài sợi tóc ngốc ngốc trên trán cô nữa…
Trên trán Mạnh Kiều có vài sợi tóc nhếch lên, có lẽ là động tác quay đầu nghiêng người khiến tóc cô bị rối. Trần Thâm nhìn mấy sợi tóc ấy, không nhịn được mà trực tiếp đưa tay giúp cô chỉnh lại tóc.
Bởi vì tư thế ngồi, lúc này Mạnh Kiều cao hơn Trần Thâm. Cô hơi cúi đầu nhìn Trần Thâm, mới phát hiện ánh mắt anh cực kỳ thâm thúy, cực kỳ nghiêm túc mà nhìn cô. Đột nhiên khuôn mặt Mạnh Kiều đỏ lên. Nhìn cô nghiêm túc như vậy làm gì chứ? Nhưng tại sao cô lại cảm thấy trái tim mình rung động vậy? Anh trai à, anh không biết làm như vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm à?
Ánh mắt hai người chạm phải nhau, sau đó nhanh chóng chuyển rời.
“À, tóc em bị rối.” Trần Thâm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn giải thích một câụ
“À, à .” Mạnh Kiều liếc nhìn anh.
“Không phải em từng nói không được nói “à” hả? Em đang mắng người đấy.”
Trong bản convert thì phần đánh dấu này là “nga”, nhưng nếu để nguyên như vậy thì nó sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả, nên mình quyết định để là “à” nhé. Còn ở những câu hỏi khác mà có “à” ở cuối câu thì mọi người cũng đừng để ý về cách giải thích của Trần Thâm nha.
“Em không có mắng người.” Mạnh Kiều bất đắc dĩ.


⬅ Trước Tiếp ➡