Giả Vai Thành Yêu
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

Tới bữa trưa, Mạnh Kiều và Trần Thâm vốn có ý định sẽ lẻn vào một góc để ăn, để không ai có thể nhìn thấy cái bếp nhỏ của hai người. Kết quả lại bị đạo diễn vẫy tay gọi lại, để nam nữ chính ngồi cùng bàn với mình và bàn luận một chút về bộ phim.
Không cách nào từ chối, Mạnh Kiều nhìn đạo diễn, nở một nụ cười rạng rỡ nói đồng ý. Nhưng vừa xoay lưng về phía đạo diễn, cô liền nhăn mặt làm mặt quỷ với Trần Thâm, anh chỉ biết véo véo má trái của cô.
Cả hai người đều có chút ngốc ngốc.
“Ăn cơm đi.” Trần Thâm thu tay về lãnh đạm nói.
“Ồ, ừm, cho anh.” Mạnh Kiều đưa cho anh một ly thạch nho, rồi theo sau anh đi đến phía đạo diễn. Ngẩng mặt nhìn về phía sau gáy Trần Thâm, Mạnh Kiều như có thể cảm nhận được ngón tay Trần Thâm véo má cô lúc vừa rồi, cô duỗi đầu lưỡi chống vào bên má, yên lặng suy nghĩ.
Hai người ngồi bên cạnh đạo diễn, ánh mắt sắc bén của ông ấy đã nhìn thấy đồ uống trên tay hai người.
“Hơ, không thấy ai à?” Đạo diễn trêu chọc.
“Ha ha, Trần Thâm mua đó.” Mạnh Kiều lắc lắc cái cốc.
Trần Thâm cũng tiếp lời “Mua đồ uống cho trẻ nhỏ.”
Mạnh Kiều cảm thấy Trần Thâm như đang trả thù mình Cô? Trẻ nhỏ? Hừ
“Ừm, cũng đúng, chúng ta đều già rồi.” Đạo diễn cũng trêu chọc.
Trần Thâm trừng mắt nhìn ông ấy một cái, ý bảo không cần chuốc thêm phiền phức nữa.
“Ờm…nói vào công việc chính ”  Đạo diễn tiếp đón hai người.
“Là như vậy đó, hai người đừng chỉ nhìn tôi, vừa ăn vừa nói chuyện.”
Mạnh Kiều nhìn ông ấy một cái, sau đó cũng rất tự nhiên đưa thức ăn vào trong miệng.
“Chỉ muốn thông báo với hai người là cảnh hôn đã được chuyển đến tối nay.”
“Ặc, khụ khụ.” Mạnh Kiều bị mắc nghẹn.
Trần Thâm thuận thế vỗ lưng cho cô rồi quay ra trừng mắt nhìn đạo diễn.
Đạo diễn cảm thấy mình rất vô tội. Chuyện này… không phải diễn viên nên tự mình rèn luyện bản thân là luôn thờ ơ với mọi thứ hay sao? Mạnh Kiều uống một ngụm nước lớn, từ từ. Cô biết rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ quay cảnh hôn với Trần Thâm, hoặc thậm chí là một cảnh nóng hơn thế. Nhưng nếu theo đúng tiến độ thì cũng không đến sớm như này Tuy rằng mỗi ngày cô đều có ý muốn thân mật cùng Trần Thâm, nhưng cho đến lúc này cô lại cảm thấy rất ngại ngùng.
Cô còn chưa chuẩn bị tâm lý tốt đâu, bây giờ hôn môi nên nhắm mắt hay không nhắm mắt, duỗi đầu lưỡi hay không duỗi?
Dừng lại, không thể nghĩ thêm được nữa. Xóa toàn bộ những chất thải màu vàng trong đầu mày nào. Mạnh Kiều đã ngăn lại kịp thời.
“Ồ, đạo diễn, tôi biết rồi.” Mạnh Kiều ngoan ngoãn đáp lại.
“Thôi, buổi chiều hai người cũng không có việc gì, vậy thì có thể làm quen trước một chút.” Đạo diễn đề nghị, dù nghĩ rằng hai người đã rất đỗi quen thuộc rồi.
“Không cần phải lo lắng quá đâụ” Trần Thâm nhìn Mạnh Kiều đang vùi đầu ăn cơm.
“Ừm.”  Mạnh Kiều nặng nề “ừ” một tiếng, trong lòng lại không bình tĩnh như vậy. Không phải đâu, anh trai à, em là đang ước mơ cơ thể ngon nghẻ của anh đó Nói chuyện với em thêm một lần nữa, em sẽ càng muốn chiếm đoạt anh thôi.
“Tôi có chuyện muốn bàn bạc với đạo diễn, em cứ ăn tiếp đi.”
Thấy phản ứng của cô lạnh nhạt, Trần Thâm sợ cô xấu hổ, vì vậy anh tìm cớ rời đi.
Kết quả là đang đi đến nửa đường liền bị đạo diễn ngăn lại. Đạo diễn cười hỏi, “Không phải cậu…?”
“Cô ấy có bạn trai rồi.” Trần Thâm nhìn ông ấy.
“Vậy cậu vẫn theo đuổi à?”
“Tôi không rộng lượng như vậy?” Trần Thâm không nói thêm gì nữa cất bước rời đi.


⬅ Trước Tiếp ➡