Giả Vai Thành Yêu
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

Trần Thâm cười, Mạnh Kiều thấy anh cười cũng cười theo.
Không thể hiểu được hai người mà.
Quay chụp xong xuôi, Mạnh Kiều trở về phòng khách sạn. Vào Weibo đăng tấm hình chụp kem dứa tuyết hôm nay lên.
Cô nằm trên giường, chọc chọc vào bức ảnh kia, viết tiêu đề Kem dứa tuyết và anh ấy thật giống nhau, đều khiến tôi say rồi.
Ở bên ngoài ngây người cả ngày, tuy rằng không làm việc nhiều lắm nhưng cũng khiến người ta mệt mỏi. Mạnh Kiều vừa nghịch điện thoại vừa ngáp ngủ, cuối cùng đặt điện thoại sang một bên, tắt đèn đi ngủ.
Có lẽ trước khi đi ngủ cô đã nghĩ tới chuyện này nhiều quá, cho nên ngay cả mơ cũng mơ tới chuyện ấy.
Lúc đó, sau khi nói xong lời ấy, hai người lại cảm thấy xấu hổ, không dám nhìn mặt đối phương nữa. Một người nhìn chằm chằm đồ vật trên tay tổ trường tổ đạo cụ, người còn lại thì nhìn ấm trà trên bàn.
Nhưng mà bầu không khí xấu hổ bị một chiếc microphone đánh vỡ.
Ở phía xa, nhân viên công tác đang cầm thiết bị thu âm bị người đi sau chạm vào, khiến bước chân của cậu ta lảo đảo, đồ trên tay cũng không cầm chắc nữa, microphone chạm vào lưng của Mạnh Kiềụ Tuy không đau nhưng lại bị dọa cho giật mình.
Mạnh Kiều và Trần Thâm đồng thời quay đầu nhìn. Trần Thâm lập tức thu chặt vòng tay ở eo Mạnh Kiều, vì thế cô theo quán tính mà nhào vào ngực Trần Thâm.
Nhân viên công tác phạm sai lầm kia ríu rít xin lỗi, Mạnh Kiều tỏ vẻ không sao. Sau đó lại phát hiện ra tư thế lúc này của hai người có bao nhiêu thân mật.
Lúc chiều diễn Mạnh Kiều có hơi choáng váng. Cho nên lúc đứng gần Trần Thâm cũng không có quá nhiều phản ứng. Nhưng hiện tại cô lại tỉnh táo vô cùng.
Trần Thâm nhìn cô, cười nói “Hôn một cái không?”
Mạnh Kiều nghe lời này, mặt đỏ tim đập nhanh, nhưng lại không nhúc nhích mà đợi anh chủ động.
Một hồi chuông reo, chờ đợi Mạnh Kiều không phải là nụ hôn nồng nàn của Trần Thâm mà là chuông báo thức của ngày hôm saụ
...
Mạnh Kiều tự đánh mình mấy cái. Trên thực tế, Trần Thâm không có nói câu kia. Đù má, sao cô lại mơ loại giấc mơ như thế này??
Haiz… Nhưng mà cũng thật đáng tiếc. Trong mơ thân mật với nhau cũng được mà. Chỉ tại cái đồng hồ báo thức chết tiệt Mạnh Kiều oán giận nghĩ.
==================================================
Bản chất Mạnh Kiều có chút bướng bỉnh. Cô không có trợ lý, ít tiếp xúc với người xung quanh, cũng không thể hòa đồng với những người cùng đoàn làm phim. Cho nên hằng ngày cô đều dựa dẫm vào Trần Thâm, cùng anh trêu đông trêu tây. Càng ngày càng trở nên thân thiết hơn, hoặc nói là cả hai ngày càng hiểu nhau hơn.
Ví dụ như, Mạnh Kiều biết Trần Thâm không thích ăn cay, thích xem tin tức, luyện quyền. Mà Trần Thâm cũng “bị bắt” biết Mạnh Kiều thích ăn thịt, thích ăn nho, không thích vận động.
Lại là một ngày đẹp trời, vừa diễn xong, Mạnh Kiều cầm di động quơ quơ trước mặt Trần Thâm, cười cười
“A Tiểu Vinh mới mở một tiệm nước nhỏ, em vừa đặt thạch nho rồi.
Khi Trần Thâm đến gần, cô nhỏ giọng nói
“Mua hai phần Anh cũng có phần nha ”
Tiểu Vinh là đồng nghiệp trong nhóm phụ trách mua sắm, thạch nho đông lạnh là đồ uống yêu thích gần đây của Mạnh Kiềụ
Trần Thâm cúi người thu dọn quần áo trên ghế, gật gật đầu, đi theo sau lưng cô, nhìn cô nhảy nhót khiến mái tóc bồng bềnh cũng chuyển động theo, nghĩ thầm cười cũng thật ngọt ngào, nhưng lát sau lại là tiếng thở dài.


⬅ Trước Tiếp ➡