Chương 23
Trần Thâm sửa miệng.
“Ồ, cậu cũng thật là gian xảo ” Đạo diễn làm bộ chỉ trích anh.
“Tôi xong việc rồi nhé.”
Trần Thâm nhìn thoáng qua tin nhắn trong điện thoại, không để ý đến đạo diễn nữa mà trả lời tin nhắn của Mạnh Kiềụ
Trần Thâm Công việc kết thúc rồi, chờ anh.
Mạnh Kiều phản hồi Okkk
Trần Thâm Okkk là gì thế?
Mạnh Kiều Ý là siêu cấp chờ mong anh đó
Trần Thâm Ừm… Hiểu rồi.
Mạnh Kiều nhìn những lời này, mà nuốt nuốt nước miếng. Có phải anh hiểu sai ý không?
Mạnh Kiều Chỉ đơn thuần là chờ mong thôi.
Trần Thâm Ừm, muốn ăn đá bào không?
Mạnh Kiều Muốn ăn lắm, nhưng mà em ăn không vào.
Trần Thâm Đứng dậy đi lại một chút, dễ tiêu hóa hơn.
Mạnh Kiều Sofa phong ấn em rồi, nó không cho em đi.
Hai người tiếp tục nói chuyện vô cùng không có dinh dưỡng như vậy cho tới khi Trần Thâm đứng trước cửa phòng của Mạnh Kiềụ
Cốc cốc cốc, anh gõ cửa, gọi Mạnh Kiềụ
Mạnh Kiều mở cửa, đưa tay kéo anh vào phòng, còn ló đầu ra ngoài ngó ngang ngó dọc, chắc chắn không có đám chó săn mới yên tâm đóng cửa.
“Nhìn cái gì đấy?”
Trần Thần ôm lấy cô từ phía sau, hôn nhẹ lên tai cô.
“Đám chó săn.” Mạnh Kiều quay lại, đưa tay ôm cổ Trần Thâm
“Nếu bọn họ chụp được thì chúng ta lập tức công khai.”
Trần Thần hôn lên cổ cô.
“Hả?”
Mạnh Kiều có chút sững sờ.
“Anh không sợ người hâm mộ thoát fan à?”
“Anh không phải là thần tượng lưu lượng.”
Trần Thần nhéo nhéo mũi cô.
“Không cần lo lắng chuyện này, có anh ở đây.”
Lúc chiều ngủ dậy, Mạnh Kiều cũng không thật sự hối hận vì đã trao thân cho Trần Thâm nhanh như vậy. Nhưng chắc chắn một điều rằng cô không có cảm giác an toàn. Bây giờ Trần Thâm lại nói ra lo lắng trong lòng cô, cho cô một câu hứa hẹn, Mạnh Kiều cảm thấy cũng chẳng có gì đáng để cô lo lắng cả.
“Vậy anh không sợ các tài khoản marketing nói anh trâu già gặm cỏ non à?”
Cô vẫn có tâm trạng để đùa giỡn.
“Mềm thật đấy.”
Trần Thâm bóp ngực cô, hỏi
“Anh già hả?”
Sau đó, anh đè cô lên tường, chọc cô một chút, khiến cho khuôn mặt Mạnh Kiều đỏ bừng.
“Em không chơi đâu… Eo em không thoải mái.”
Eo của Mạnh Kiều thật sự không thoải mái.
“Làm sao thế?”
Trần Thâm ôm cô ngồi trên ghế sô pha.
Bệnh này của cô xuất phát từ sự nhàn rỗi. Chỉ cần không có việc gì để làm, cô sẽ nằm ở nhà nghịch điện thoại, nằm nhiều cũng sẽ khiến eo không thoải mái.
“Có lẽ là do ngủ lâu rồi.”
Mạnh Kiều không dám nói thật. Nếu như cô mà nói thật thì có lẽ sẽ bị lão cán bộ Trần Thâm giáo huấn một trận.
Lão cán bộ là từ thịnh hành trên mạng trong thời gian gần đây, chỉ những nam diễn viên có cuộc sống giản dị, kín đáo, có yêu cầu nghiêm khắc với bản thân.
“Nằm xuống đi, anh xoa bóp cho em.”
Trầm Thâm để Mạnh Kiều nằm xuống sô pha, còn mình thì ngồi bên cạnh, vén vạt áo của cô lên để mát xa cho cô.
“A… thoải mái quá ”
Mạnh Kiều chôn mặt trong chiếc gối, giọng nói hơi khó nghe.
“Kiều Kiều, đừng gục đầu vào gối.”
Động tác trên tay của Trần Thâm không dừng lại, sợ cô chôn mặt vào gối sẽ không thở được nên nhắc nhở cô.
“Anh từng học mát xa hả?”
Mạnh Kiều nghiêng đầu hỏi.
“Lúc luyện quyền có học qua một chút.”
Trần Thâm giải thích.
“Sau này đi luyện quyền cùng anh đi, em quá lười vận động.”
“Hả? Em không muốn đâụ”
Mạnh Kiều kéo dài âm thanh.
Trần Thâm hiểu rõ Mạnh Kiềụ Biết cô thích cái gì, có thể sinh ra hứng thú với cái gì, tất nhiên cũng phải cho cô lý do để cô có hứng thú mới được.
“Vậy em đi xem anh luyện thì sao?”
Trần Thâm hỏi.
“Nếu em thích thì anh sẽ dạy cho em mấy chiêu phòng thân.”