Chương 24
Mạnh Kiều nghĩ, nếu như luyện quyền thì chắc chắn anh sẽ cởi áo, cho nên cô có thể nhìn thấy cơ bụng của anh, cô nghĩ tới những giọt mồ hôi sẽ chảy dọc trên cơ bụng và cơ bắp của anh…
“Được Em đi ”
Mạnh Kiều đồng ý rất nhanh.
Trần Thâm cười, thật là dễ lừa.
Việc mát xa vẫn tiếp tục, Mạnh Kiều ngâm nga một bài hát thiếu nhi mà lúc chiều cô nghe.
Nghe giai điệu dễ thương của cô, nhìn động tác khoa tay múa chân của cô, Trần Thâm hỏi cô
“Có phải em không dùng hết sự đáng yêu đúng không?”
Mạnh Kiều nghe anh hỏi như vậy thì dừng động tác lại, quay đầu cười với anh, nói
“Đúng vậy, em cũng thấy thế.”
Bởi vì mát xa nên quần áo của cô bị kéo lên, quần áo ở phía trước cũng vậy, cho nên cái bụng nhỏ mềm mại của cô lộ ra trong không khí.
Trần Thâm sờ sờ bụng cô, khom lưng, nói
“Giúp anh nhé?”
“Dạ?” Mạnh Kiều ngây ngốc.
Trần Thâm kéo cô đứng dậy, sau đó để cô ngồi lên đùi mình, đặt tay cô lên khóa quần của mình rồi nhướng mày nhìn cô.
“Em xấu hổ.”
Mạnh Kiều bị anh nhìn như vậy thì vô cùng xấu hổ. Cô giấu mặt vào lồng ngực của Trần Thâm.
“Vậy không nhìn nữa.”
Trầm Thâm vuốt ve mái tóc của cô
“Vâng.” Một lát sau cô mới trả lời.
Nơi đó vẫn chưa hoàn toàn cứng lên, khi sờ lên có cảm giác mềm mại. Mạnh Kiều nhéo nó hai cái, tiếp đó chạm tới hai khối cầu ở bên dưới, lực chú ý chuyển sang cọ xát hai quả bóng nhỏ kia.
“Kiều Kiều, nắm chặt lấy.” Trầm Thâm nói.
Mạnh Kiều nắm lấy gậy th t một lần nữa, nó dần dần lớn lên trong tay cô.
“Có chút không giữ được.”
“Ừ… sờ nó.”
“Cuộc nói chuyện chuyện của chúng mình dâm đãng quá.” Mạnh Kiều đỏ mặt nói.
“Còn có thể hơn như thế nữa đấy.” Trần Thâm hôn cô, nắm lấy đầu v khiến cô có thêm khoái cảm.
Hơi thở của Mạnh Kiều càng ngày càng nhanh, thừa nhận sự lấy lòng của anh.
“Em… Em không muốn nữa.”
Nếu như làm thêm một lần nữa, Mạnh Kiều nghĩ có lẽ cô sẽ không chịu nổi.
“Ừ, vậy thì anh không làm.”
Ngoài miệng thì nói như vậy nhưng động tác trên tay vẫn không dừng lại.
Trần Thâm thật sự không có nhúc nhích, ngón tay của anh lượn lờ bên ngoài cửa huyệt khiến cho cô cảm thấy không thoải mái.
“Anh là lưu manh à?” Mạnh Kiều dùng sức nhéo thứ trong tay mình.
“Ừ.” Trần Thâm cười.
“Vậy anh làm nhẹ một chút.”
Mạnh Kiều bị anh xoa đến động tình.
Trần Thâm hôn nhẹ lên trán cô, sau đó bế người con gái đi về phòng ngủ rồi đặt cô lên giường.
“Anh sẽ nhẹ nhàng, nếu em không chịu được thì nói với anh.”
==================================================
Mạnh Kiều nằm trên giường, bỗng nhiên nhớ đến một vấn đề, cô ngẩng đầu, hỏi người đàn ông đang cởi quần ngủ của cô.
“Khăn trải giường có thể bị ướt không anh?”
Tay Trần Thâm đã bị dính một ít nước của cô, đáp án đương nhiên là có rồi. Anh vỗ lên bờ mông trắng nõn của Mạnh Kiều, nói
“Để anh đi lấy khăn tắm.”
Thừa dịp Trần Thâm đi vào phòng tắm, Mạnh Kiều chui vào trong chăn, bàn tay trắng nõn cởi áo ngủ và nội y của mình ra, sau đó quần áo bị cô vứt xuống mép giường.
“Cởi rồi à?”
Trầm Thâm cầm khăn tắm, hỏi cô.
“Vâng.” Mạnh Kiều trả lời một cách mơ hồ.
Trần Thâm xốc chăn lên, sau đó nằm vào bên trong, anh sờ eo của Mạnh Kiều, ôm cô vào ngực, nói
“Cởi cho anh.”
Mạnh Kiều ngồi quỳ, chăn bông khó lắm mới che được phía sau lưng cô, nhưng đằng trước lại bị nhìn hết không còn thứ gì. Một tay Trần Thâm nắm lấy con thỏ con, nhẹ nhàng xoa bóp.
“Còn chưa cởi xong đâụ” Mạnh Kiều đẩy anh.
“Ừm, em tiếp tục đi.”
Trần Thâm không buông tay, ngón tay khẽ gảy hạt đậu nhỏ màu đỏ, khiến nó càng cứng hơn.