⬅ Trước Tiếp ➡
Nói thật, sau khi trải qua chuyện lần đó, đối với mấy tên lưu manh du côn này, trong lòng cô luôn cảm thấy sợ chúng, cô quay đầu muốn bỏ đi.
Một thanh niên có cánh tay xăm hình con rồng đứng lên, bước về phía trước, túm lấy cổ tay cô, cười gian manh nói: “Mới đến mà đã đi rồi sao? Thế em cô thì phải làm sao đây?”
Vân Thi Thi do dự quay đầu nhìn thoáng Vân Na, ấp úng: “Tôi… tôi đến là để đưa cô ấy về. Vì vậy…”
“Vậy thì sao?” Thanh niên kia nhếch miệng, nhíu mày: “Đừng đùa nữa, đúng là mất hứng mà, bồi mấy anh đây uống rượu đã rồi về!”
Thanh niên đó khoác vai cô, chỉ vào mấy tên con trai đang ngồi trên ghế salon trước mặt, giới thiệu từng người: “Đây, để tôi giới thiệu cho cô, đây là Lão Đại của quán bar này, anh Cường. Ngồi bên cạnh là anh Bác, anh Hổ…”
Vân Thi Thi thật đứng không vững nữa rồi, cô cố thoát khỏi cái khoác tay của tên kia nói: “Tôi đến không phải để uống rượu, tôi đến là để… đem Vân Na trở về!”
Thanh niên kia nghe xong thì ‘cười khúc khích’, khinh bỉ nhìn cô: “Không uống rượu sao? Vậy thì cùng mấy anh đây làm chuyện khác cũng được!”
Ánh mắt thèm khát của tên đó nhìn lướt qua ngực cô, nhanh chóng lấy tay sờ sờ gương mặt cô.
Vân Thi Thi cố gắng tránh né, cô bị động tác đó của tên đó doạ cho sợ, trống ngực đập thình thịch, nhanh chóng nhăn mặt quát: “Anh muốn làm gì?”
“Làm gì sao? Đương nhiên là làm cô em sướng rồi!” Thanh niên nghiêng đầu sang một bên, đùa giỡn nói.
Ở phía sau, một tên mặt thẹo kêu lên: “Cô tên là gì ấy nhỉ… À… Vân Thi Thi đúng không? Đừng đứng đó nữa làm chi, lại đây mà ngồi cho đỡ mỏi này! Kêu phục vụ mang vài bình Whiskey lại đây!”
Vân Thi Thi lắc đầu, nhìn thoáng qua Vân Na, do dự nói: “Tôi không uống rượu! Tôi, tôi về đây…!”
Nói xong, cô quay đầu muốn bỏ chạy, nhưng thanh niên kia lại mau chóng nắm chặt lấy cổ tay cô, dùng sức túm cô về.
Vân Thi Thi giật bắn người, cô giãy dụa, nhưng sức cô làm sao đấu lại thanh niên cơ bắp như tên đó chứ.
Tên đó liếc nhìn cô một cái, mất hứng nói: “Này này cô em, đừng như thế chứ! Em cô tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, người làm chị như cô chẳng lẽ cũng như nó sao được đúng không?”
Vân Thi Thi nhíu mày, hỏi lại: “Có ý gì?”
“Ý gì?” Thanh niên kia cười, sau đó có một người ở đằng sau cao giọng lên, châm biếm nói: “Em cô không có tiền, chạy đến chỗ chúng tôi mượn tiền, mỗi ngày mượn một ít một ít, giờ nó dồn thành một đống rồi! Nói thế thôi chứ cũng không nhiều đâu, cô ta thiếu nợ chúng tôi 20 vạn”
< /p>
Vào nhầm hang sói
“Ý gì?” Thanh niên kia cười, sau đó có một người ở đằng sau cao giọng lên, châm biếm nói: “Em cô không có tiền, chạy đến chỗ chúng tôi mượn tiền, mỗi ngày mượn một ít một ít, giờ nó dồn thành một đống rồi! Nói thế thôi chứ cũng không nhiều đâu, cô ta thiếu nợ chúng tôi 20 vạn”
20 vạn.
Vân Thi Thi ngẩn người, thở cũng gấp hơn, mở to mắt, không thể tin nhìn đám thanh niên trước mặt.
Cô còn tưởng Vân Na vì không được chọn nên mới nổi loạn, chạy ra ngoài chơi bời không về nhà, cô cũng không nghĩ nhiều, dù có lo lắng cho Vân Na nhưng cô nghĩ là thế nào thì Vân Na cũng phải tìm về nhà thôi.
Thế nhưng mọi chuyện có vẻ đi theo chiều hướng tệ hơn cô nghĩ, , Vân Na không những không về mà còn tìm đi mượn tiền xã hội đen, ngay cả thuốc phiện mà Vân Na cũng dám đụng vô, bây giờ số tiền mượn lên đến 20 vạn.
Hai mươi vạn… dù cho cả cha cô, Vân Nghiệp Trình có bán cả nhà cũng không đủ để trả nợ.
Cô đứng yên tại chỗ, cả người cứng đờ như đá, thanh niên đứng bên cạnh thì không ngừng kêu ca: “Không có tiền còn mạnh miệng, đúng là không biết điề! Bây giờ cô nói đi, số tiền kia phải thế nào đây? Chẳng lẽ phải để đại ca ta tự mình đến đòi thì cô mới chịu trả sao?”
Tên Cường thấy tên kia nhắc mình, tay đang ôm một cô thân hình gợi cảm. Tên đó thả tay ra, dập tắt điếu thuốc đang hút, cười nói: “Người em không tỉnh lại, vậy thì chị phải trả tiền cho em chứ đúng không?”
Vân Thi Thi sợ hãi nói: “Tôi… tôi không có tiền”
Đừng nói 20 vạn, dù là hai vạn, hai hai ngàn cô cũng không có!
Tên thanh niên thất vọng trừng mắt lên nhìn: “Không có tiền sao? Anh Cường, cô ta bảo mình không có tiền trả nợ kìa!”
“Hai mươi vạn, không phải là con số nhỏ.”
Tên Cường nghe thế thì nở nụ cười dâm loạn.
“Không có tiề, vậy thì trả bằng cái khác cũng được!”
Thanh niên kia lập tức hiểu ý, cúi đầu cười cười, đánh giá nhìn cô từ đầu đến chân, còn gật đầu hài lòng.
“Nhìn cô cũng không tệ đâu, hay là cô đến hầu hạ anh Cường vài ngày đi, số nợ kia sẽ được xoá! Cô cũng biết đấy, được phục vụ anh Cường là cơ hội hiếm có của cô đó, nếu là người khác, một cọng tóc cũng chẳng được anh Cường chú ý nữa là!”
“Không” Vân Thi Thi lập tức từ chối.
Tên thanh niên kia giận dữ cười, nhẹ nhàng vỗ gương mặt nhỏ của cô, chỉ về phía tên Cường nói: “Nè, cô cũng nên biết tốt xấu một chút đi, có biết anh ấy là ai không hả, là Lão Đại của cái quán bar này đó, cô dám không nể mặt anh ấy sao? Muốn chết à?”
Tên thanh niên đè cô ngồi xuống ghế, tên Cường liền ôm chầm lấy cô, một tay ôm cô, một tay cầm ly Whiskey để phục vụ rót đầy, đem cái cốc đến trước mặt cô.
Cô nhìn ly rượu, tên Cường nhìn cô nói: “Uống cạn ly này.”
Vân Thi Thi nhìn rượu trong ly, trong lòng cảm thấy hoảng sợ không thôi.
“Tôi… tôi không biết uống rượu...”
Đừng nói là Whiskey, dù là bia cô cũng không uống được. Cơ thể cô vốn rất mẫn cảm, chỉ cần một ngụm là say ngay, chứ đừng nói là uống cạn một ly. Nhưng thật sự, từ trước đến nay cô chưa từng uống một ngụm rượu hay bia nào cả.
Tên Cường cười một tiếng, mày rậm nhăn lại: “Sao? Chẳng lẽ cô không thể nể mặt thằng Cường này uống một ly sao?”
“Tôi thật sự không biết uống rượu” Vân Thi Thi sợ hãi run lên cầm cập, cô thật sự không biết uống rượu.
⬅ Trước Tiếp ➡