“Rượu mời không muốn, muốn uống rượu phạt chứ gì!”
Tên Cường thấy cô nhất quyết không chịu uống, liếc mắt nhìn tên thanh niên kia một cái. Mấy tên đứng đó cũng ngầm hiểu, tiến lên giữ chặt người cô, mở miệng cô ra, mạnh mẽ đổ hết rượu vào miệng cô.
Từng ngụm, từng ngụm Whiskey chảy vào trong cổ họng, vị rượu xộc thẳng lên mũi, mùi cồn nồng đậm, cô cũng không kịp phản kháng, bất thình lình bị đổ rượu vào miệng, mặt cô lập tức đỏ lên, nước mắt chảy ra.
Không biết sức lực lấy từ đâu, Vân Thi Thi đẩy tên thanh niên kia ra, ly rượu rớt xuống đất vỡ thành mảnh nhỏ.
Cô liều mạng ho khan, ôm bụng ho sặc sụa, còn ói ra vài giọt rượu, trong miệng rất hăng, rất nóng, như đang bị lửa thiêu đốt vậy.
Dự cảm xấu
Không biết sức mạnh từ chỗ nào, Vân Thi Thi đẩy mạnh tên thanh niên ra. Chiếc cốc trên bàn bị hắn ta đè lên vỡ thành vụn. Cô liều mạng nắm yết hầu, cong eo ho khan hở gấp. Chỉ cảm thấy trong bụng như có ngọn lửa đốt cháy cô vậy.
Whiskey không pha, độ mạnh mười phần có thừa. Lúc nãy cô chỉ uống nửa ly rượu, chỉ trong chớp mắt cô muốn ngất đi, mơ mơ hồ hồ, trời đất như xoay quanh.
Đầu rất đau... Đau đến kinh khủng, cơ hồ không phân biệt được phương hướng, ý thức cũng dần đánh mất!
Vân Thi Thi muốn đứng lên, thân thể lại ngã trái ngã phải. Cả người mềm nhũn, hai chân hai tay không còn sức, tê dại cực kỳ. Mới vừa đứng lên cô liền ngã trở lại sô pha. Ngay sau đó, một cổ khô nóng từ bụng lan ra khắp cơ thể, càng ngày càng nóng rực. Vân Thi Thi bám chặt vào bàn, mồ hôi chảy đàm đìa!
Cũng khó trách cô ta say nhanh, vì chén rượu pha lẫn cồn rượu khác.
Cường ca nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trong bóng tối, cười cảm thán:"Thuốc thúc tình này, đúng là thứ tốt nha!"
"Ha ha, tất nhiên! Đây là đồ em mang tới mà, còn không phải hàng tốt sao?"
Thanh niên không có ý tốt cười, sau đó nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của Vân Thi Thi, trong lòng ngứa ngáy:"Anh Cường, anh chơi xong rồi thì để cho chúng em chơi vài ngày nha!? Người đàn bà này thật xinh đẹp, ha ha!"
"Thích à?" Cường ca cười:"Được, chờ tao chơi chán thì liền cho tụi bây!"
Vài người cúi đầu khom lưng cười đấy cười để: “Cảm ơn anh Cường!”
"Anh Cường, em đã đặt sẵn phòng tốt cho anh rồi! Ha ha, phòng tổng thống đấy!"
Trên sô pha, Vân Na mở to mắt ngồi dậy, trên mặt chỗ nào có men say chứ? Đôi mắt rõ ràng thanh tỉnh.
Cô ta nhìn về phía Vân Thi Thi, khóe môi nhếch lên cười lạnh.
"Anh Cường! Anh vừa lòng chứ? Người như thế nào? Tôi đâu có lừa anh phải không! Anh thấy có đáng giá hay không?"
Vân Na đi qua đấy ngồi, cười duyên:"Chị tôi rất thuần khiết đấy! Mấy con nhỏ khác không thể so sánh đâu, thân mình chị ấy cũng sạch sẽ nữa! Dù tới chợ đêm, cũng có thể bán được mấy chục vạn trong một buổi? Anh Cường, anh thật sự lời lắm nha!"
"Ừ, đúng là đáng giá! Số hàng chục thì tính gì!" Đâu chỉ mấy chục vạn, mấy trăm vạn đều được đấy chứ!
Cường ca cười ha ha, ôm Vân Thi Thi hiển nhiên đối với người này vừa lòng.
"Vậy thì được rồi! Cảm ơn anh Cường!" Vân Na chợt nhớ tới gì đó, liền khép nép nói:"Anh Cường đừng đem chuyện này nói ra nha! Đừng nói tôi chơi xấu chị ấy, nếu không cha liền giết tôi!"
"Biết rồi!" Hắn không kiên nhẫn trả lời.
Vân Na cười hì hì, nói:" Đừng vội chứ! Đêm nay, chị ấy thuộc về anh! Anh xem, nữ chính tuyển sự..."
"Tôi đồng ý chuyện của cô, nói được thì làm được! Giờ mau biến đi! Đừng quấy rầy chuyện tốt của tôi!"
Hiện giờ Cường ca chỉ đặt tâm tư lên người Vân Thi Thi, còn thời gian đâu mà để ý cô ta, hắn không nghĩ nhiều liền gật đầu. Mấy tên đàn em đã sớm mở cửa, hắn nửa ôm Vân Thi Thi vào lòng rực, rời đi.
……
Ngoài cửa sổ bỗng nhiên gió mạnh như gào thét. Thổi cửa sổ kêu keng kenh chuyển động. Hữu Hữu từ cơn ác mọng bừng tỉnh, bỗng từ trên giường ngồi dậy nhìn sang nên cạnh... Mẹ đâu rồi?
“Mẹ?” Một cảm giác rất xấu nổi lên trong lòng cậu!
< >
Người phụ nữ quyến rũ.
Khách sạn Vương Miện 6 sao.
Phòng tổng thống, lọt vào tầm mắt là sự thiết kế trang hoàng ung dung cao quý, thể hiện sự cao nhã mà xa hoa. Trên bàn tiệc, Mộ Nhã Triết mặt lạnh lùng nhìn những gương mặt đầy nịnh nọt giả tạo. Trong lòng anh có cổ phiền muộn không biết từ đâu. Thấy rượu đã quá nửa ly, bầu trời ngoài cửa sổ đã sớm tối.
Mộ Nhã Triết có chút mệt mỏi, phần lớn là từ những người trước mặt anh. Anh một hơi nốc cạn ly Vodka, liền đứng lên.
Mọi người thấy vậy, đều tự liếc sang bên cạnh mình rồi cùng đứng dậy.
Đêm nay, nhân vật chính là Mộ Nhã Triết nếu anh ta phải đi thì mọi người cũng liền tuyên bố tiệc tàn.
Thân là vua cổ phiếu kiêm chủ tịch, thân phận tôn quý. Trong tay anh ta đã sớm nắm quyền hành Mộ thị. Hiện tại đối mặt với kinh tế toàn cầu, người đứng trước mặt họ có khả năng làm lung lay thị trường toàn cầu. Cũng đồng nghĩa là nắm trong tay tài chính công ty của bọn họ là Mộ thị. Muốn công ty xí nghiệp còn tồn tại? Vậy phải xem một câu của anh ta. Vì thế, bọn họ càng nịnh hót càng hậu hạ ông chủ tương lai của Mộ thị.
Một người thử thăm dò, nhỏ giọng xin chỉ thị: “Tổng giám đốc Mộ, ngài phải đi sao?"
Người nọ cung kính đem áo vest tây trang cho anh, Mộ Nhã Triết liếc hắn một cái rồi nhận lấy áo khoác mặc vào. Một người khác cũng nhanh chóng mở cửa phòng ra. Anh ưu nhã bước ra, sau lưng là một đám người tây trang giày da cúi đầu theo sát, nhìn có chút hương vị của vị thần vậy.
Cửa thang máy VIP mở ra Mộ Nhã Triết đi vào, cửa chậm rãi đóng lại. Tầm mắt anh lỡ đang liếc vào một chỗ, đáy mắt lập tức lạnh băng!