⬅ Trước Tiếp ➡
Hơi thở trên người bọn họ quá đáng sợ, ánh mắt mang theo sự nguy hiểm tựa như một tên sát thủ trong tay đầy máu, lãnh khốc vô tình!
Hắn gian nan nuốt nước bọt, nhìn đề phong bọn họ mà đánh giá:" Các anh... Làm cái gì? Tìm lầm người rồi!"
Hai người đàn ông không nói gì, duỗi thẳng tay nắm lấy hắn ta xách ra ngoài. Một người giữ một cánh tay mỗi bên giống như áp giải tội phạm.
Cường ca kinh sợ, ngay sau đó mắng vài câu.
"Này! Chúng mày định làm gì?! Bắt ông nội tụi bây làm gì hả! Phá hỏng chuyện tốt của tao!"
"Tao là đại ca bên phố đông đấy! Biết không hả? Biết thì buông ông ra!"
"Nhỏ đó là tao mua được hai mươi vạn đấy, buông tao ra, buông ra!"
Tiếng ồn ào dần đi xa.
 
p;
Giống như gặp lúc đó.
Vân Thi Thi cố hết sức chống nửa người ngồi dậy, đỡ lấy cái đầu đang đau đớn. Phía trước tầm mắt, mọi thứ mờ nhạt bay vòng vòng quanh cô.
Toàn bộ sức mạnh như mất đi một nửa, mắt thấy bốn bề tĩnh lặng, cô cũng không quan tâm bản thân đang ở nơi nào.
Loại nóng rực này át đi lý trí cuối cùng của cô, vươn đôi tay run rẩy thống khổ xé rách đi chiếc váy đang mặc.
Ở cửa, bước vào là người đàn ông dáng người cao gầy khí thế bức người. Thân hình cao lớn xuất hiện, căn phòng tựa như có chút nhỏ hẹp.
"Cạch" một tiếng, cửa đóng lại, lại một lần nữa một mảnh đen tối.
Trong căn phòng, chỉ nghe được tiếng thở dồn dập của cô.
Hơi thở mê ly không ngừng phả ra từ bờ môi yêu kiều đầy mị hoặc kia, cùng với tiếng rên trầm trấp, thật khiến cho người ta mặt đỏ tim đập.
Thật là khó chịu, khó chịu vì trong cơ thể cô giống như có một cái lỗ hổng lớn. Dù làm gì cũng không thể lấp đầy khoảng trống hư không kia.
Đôi tay cô quơ lung tung, tựa như muốn lấy gì đó lấp vào khoảng trống ấy. Rồi lại không biết, chính bản thân lại đang cần cái gì!
Cô duỗi tay vuốt ve cơ thể mình, không ngừng vuốt ve, muốm ngăn chặn đi ham muốn đáng sợ. Mỗi khi chạm đến nơi nào, cơ thể liền kích thích đến tê dại không ngăn cản được mà hưng phấn lên!
Mộ Nhã Triết bước đi trong đêm, chậm rãi hướng đến cô đi đến mép giường, dậm chân đứng lặng, cúi đầu ——
Dưới ánh đèn, hiện lên chiếc chăn trắng tinh bên hông cô.
Lúc này quần áo Vân Thi Thi đã sớm không nghiêm chỉnh, dây váy chảy xuống đầu vai mượt mà. Anh thấy sắc mặt cô ửng hồng khác lạ, trong mắt đầy tình dục, đôi tay bé nhỏ xé rách váy đi, thống khổ dị thường.
Mộ Nhã Triết sắc mặt lạnh nhạt đánh giá cô, ánh mắt anh dần lạnh lại. Anh không nghĩ đến, có một ngày họ lại gặp nhau dưới tình huống này.
Hắn ta nói, hắn mua cô 20 vạn?
Chẳng lẽ số tiền 6 năm trước anh trả cho cô không đủ sao? Nên cô không tiếc mà bán rẻ thân thể mình?
Hay là nói, mấy năm nay cô đều như thế?
Mà anh, chỉ là người để cô lợi dụng thân thể mình? Từ lúc đó về sau, cô đã bị bao nhiêu người chạm qua rồi?
Mộ Nhã Triết giễu cợt câu môi, đáy mắt lạnh băng đến lạnh lẽo. Lại thêm một trận chán ghét, xoay người muốn rời đi.
Nhưng ở phía sau lưng, Vân Thi Thi không biết lấy sức mạnh từ nơi nào. Cô từ trên giường quỳ lên, hai tay không màng gì từ phía sau ôm chặt lấy eo anh. Nắm chặt không buông tay!
"Đừng đi... Tôi khó chịu lắm, làm ơn... Cứu tôi..."
Thân mình người đàn ông cứng đờ, sau lưng bị một mảnh mềm mại dán chặt. Cô tham lam đặt gương mặt nhỏ phía sau anh, ở bên hông anh sờ soạng trên dưới, thấp giọng lẩm bẩm:"Đừng đi... Cứu tôi, cứu tôi được không.. Giúp tôi..."
Bước chân Mộ Nhã Triết không rời đi nữa.
Anh chậm rãi quay người, Vân Thi Thi nhân cơ hội nhào vào lòng anh. Đôi tay ôm chặt bờ vai vững chãi ấy, thân thể mềm mại dán lên người anh.
Phảng phát như làm như vậy, thì có thể an ủi được tình dục trong người. Mà anh cũng nhận thấy được, thân thể đầy đặn của cô quá nóng!
Anh kinh ngạc ngước mắt, duỗi tay nắm cằm cô vặn mặt qua.
 
Cổ khô nóng
Mộ Nhã Triết thấy trong mắt cô đầy rối loạn mê li, sâu không thấy đáy, có một ít không thích hợp.
Anh đang chăm chú nhìn cô, Vân Thi Thi bám vào bờ vai thò qua gương mặt ửng đỏ, vội vàng hôn vào môi anh.
Mộ Nhã Triết híp mắt, theo bản năng tránh né nhưng cô lại ôm cổ chặt không cho anh trốn tránh. Không chút kiêng kỵ, cô đưa lưỡi vào liếm lấy.
Cô hôn đến ác độc, nhưng lại không có kỹ xảo mà ngây ngô, thậm chí là vụng về lại có chút tuyệt vọng.
⬅ Trước Tiếp ➡