⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ dựa vào bản năng cơ thể trà đạp đôi môi mỏng lạnh lẽo của anh. Gặm cắn cánh môi, đầu lưỡi liếm loạn lung tung trong miệng anh, hơi thở cực nóng hà vào hô hấp anh.
Nhưng đối với người không có kỹ xảo nào, lại có thể trêu chọc gợi lên ham muốn của anh.
Vân Thi Thi hôn như điên cuồng, nụ hôn dày đặt trượt xuống dưới. Kích thích hầu kết của anh, đầu lưỡi kiễm nhẹ nhàng cắn lấy. Thân mình Mộ Nhã Triết cứng đờ, đáy mắt ẩn ẩn nguy hiểm.
Cô lại hồn nhiên không thấy, thân thể khô nóng khó chịu. Dây váy hoàn toàn trượt xuống, theo động tác mà váy trượt xuống bên hông.
Thân thể nhỏ nhắn mềm mại mà trơn bóng, bại lộ trong không khí. Làm người hít thở không thông, thân mình anh nảy sinh một cổ khô nóng.
Mộ Nhã Triết cúi đầu nhìn người phụ nữ tác loạn trong ngực anh. Cô căn bản không ý thức được, bản thân hiẹn đang làn gì!
Từ trước đến nay, anh tự khống chế ham muốn bản thân rất tốt. Thậm chí, dù có kết hôn 3 năm mà không chạm vào phụ nữ. Nhưng hôm nay, lại không thể kiềm chế ham muốn trước cô.
“Cứu tôi…… Cứu, cứu tôi……”
Trong cơ thể có thuốc thúc tình, cơ thể cô càng muốn nhiều hơn.
Vân Thi Thi mở mắt, vội vàng duỗi tay nắm lấy dây lưng anh, không bắt được trọng điểm lung tung cởi bỏ.
Khuân mặt anh gợi cảm, giờ phút này mồ hôi lạnh đổ như mưa, nỗ lựckhắc chế lửa trong cơ thể mình.
Cơ thể anh, thế mà có cảm giác với cô.
Mười mấy năm qua, bên người anh không thiếu đàn bà xinh đẹp, quyến rũ. Nhưng anh cố tình lãnh cảm, dù là người đàn bà nào trêu chọc anh vẫn cố tình không nổi hứng.
Nhưng anh lại không biết rằng, người đàn ông một khi đã lướt qua điều tốt đẹp liền không cách nào quên được.
Anh cũng không biết người phụ nữ này giấu ma lực gì, đó là có làm hắn thực tủy biết vị bản lĩnh.
Đôi tay Vân Thi Thi tác loạn trong ngực hắn run rẩy không thôi, động tác mạnh bạo. Cô hơi nhíu đôi mày, vì không bắt được trọng điểm.
Yết hầu Mộ Nhã Triết căng thẳng, một trận điện giật tê dại xẹt qua eo. Người phụ nữ này, là nguyên nhân buộc hắn mất khống chế!
"Nóng... Nóng quá... Giúp giúp tôi, mau giúp tôi..."
Không biết nên làm gì để tiến hành tiếp, cô run rẩy hôn lên môi mỏng anh, tìn kiếm trợ giúp:"...Mau cứu tôi...Cứu cứu tôi được không? Thật là khó chịu...."
Vân Thi Thi ngồi dậy, cánh trắng trắng nõn xinh đẹp chậm rãi chạm đến eo hắn. Cắn chặt đôi môi anh, phá tan cái lí trí cuối cùng của anh.
Mộ Nhã Triết giơ tay xen kẽ vào làn tóc cô, ấn lấy phía sau cổ cô đẩy mạnh về phía mình. Có chút ác độc cắn ngược lại cánh môi cô, ánh mặt lạnh băng chăm chú trên gương mặt cô.
"Cô nhớ kỹ, đây là cô nói!"
Một tay ôm hết vòng eo, cánh tay vứng rắn nâng sau mông cô.
 
Kiều diễm xuân sắc (H)
Vân Thi Thi dần dần tuân theo bản năng nguyên thuỷ, hai tay bám chặt vào vai anh, nhưng muốn cùng nhau kết hợp đến tận xương tuỷ, hai người quấn quít tựa sát vào nhau, không có một chút kẽ hở.
Đem cô chống đỡ trên tường lạnh băng, vân thi thi đau không kiềm được rên lên một tiếng, Mộ Nhã Triết cúi đầu liền bắt lấy môi cô, đoạt đi hơi thở, đầu lưỡi thăm dò.
Giờ phút này, sự xúc động của thượng đế kì diệu đầy cơ trí, đã tạo nên người đàn ông, hấp dẫn (sexy) cương nghị, mà người phụ nữ thì nhu hoà kiều mỵ
Nam nữ trong phòng mỵ hoặc đầy xuân sắc hiện ra.
Mộ Nhã Triết xiết chặt lấy gò má cô, tựa như muốn cô cảm nhận được lại cố ý dùng sức, không nửa điểm ôn nhu chút nào.
Anh muốn cô phải tỉnh táo một chút, tốt nhất hoàn toàn phải thanh tỉnh, mắt nhìn xem anh là ai, nhìn xem rốt cuộc anh chiếm cô làm của riêng như thế nào.
Anh căm ghét người phụ nữ trước mắt anh, sự quyến rũ của cô, có hay không dưới thân người đàn ông khác nở rộ?
Vừa nghĩ tới, một cỗ tức giận không cách nào ức chế được.
Ôm lấy eo nhỏ mềm nhũn của cô, anh cắn môi cô, dùng sức điên cuồng bộc phát tức giận.
Mà cô không phải là một cô gái chưa hiểu sự đời, lại càng không giống, không giống như sáu năm trước cô gái nhỏ chưa phát dục dáng người, trải qua nuôi con, cô dáng vẻ đã sớm biến đổi càng đầy đặn trưởng thành.
Anh thô lỗ, xông tới, làm Vân Thi Thi đâu không dứt, không khỏi rên rỉ một tiếng, bị hung mãnh tấn dồn ép suýt chút nữa thở không nổi.
Tay nhỏ bé ôm thật chặc lấy cổ anh, trong cơn say, cái lưỡi liếm lấy tai của anh, kiều mỵ thở gấp bên tai anh, suýt chút nữa làm anh cầm lòng không được.
Người phụ nữ đáng chết! Nhất định là bướm tinh lẳng lơ, giống như yêu tinh thời xưa mê hoặc lòng người gây hoạ cho nước.
Động tác của anh càng thô lỗ, Vân Thi Thi đau đến liên tục hút khí lạnh, theo bản năng đẩy ra vai anh, nhẹ kêu: "Đừng... Đau... Thật là đau..."
"Làm sao? Đây không phải là điều cô muốn sao?"
Mộ Nhã Triết cười nhạt, nhưng lại là càn rỡ, lực đạo lại là chút nào không nửa điểm nhẹ cô, một tay vén váy của cô...
Đau, phần đau nhức trong cơ thể lại bị ngọn lửa tình áp chế xuống, thân thể khắp nơi không cách nào ngăn cản được cảm giác nóng bức khó hiểu.
Vân Thi Thi có chút không được, cô ôm anh càng chặt hơn, thở gấp liên tục, nước mắt trào ra mù mịt.
Lòng dạ rối loạn, loạn vô cùng! Rối loạn làm cô không thể thấy rõ điều gì, chỉ tuân theo bản năng, không ngừng mà đòi hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡