“Cha, đừng lo cho con, dạo này con vẫn khoẻ,” Vân Thi Thi nói xong, đỡ cha Vân ngồi xuống: “Công ty dạo này thế nào rồi ạ?”
“Bên kia có làm gì con không? Có đánh đập hay hành hạ con không?”
Cha Vân không nói vòng vo, đi thẳng luôn vào vấn đề.
Vân Thi Thi ngẩn ra, không biết phải trả lời thế nào, trong mắt hiện ra vài tia bối rối, rồi lại quay mặt đi, tránh né sự truy hỏi của cha Vân, nhưng cha Vân lại không nói gì, chỉ ôm chặt lấy Vân Thi Thi: “Đứa con này, nói thật cho cha đi, đừng hòng gạt cha, đừng làm cha lo lắng nữa, được không?” Cha Vân tưởng tượng đến vài chuyện đáng sợ, trong lòng lại càng không yên, ông vội hỏi: “Con không làm việc gì ngốc nghếch đó chứ?”
Thấy cô cúi đầu không nói gì, trên mặt cha Vân liền xuất hiện tia lo lắng, nhưng ông lại không thể làm được gì, nhớ đến người lúc nãy, ông chỉ ra cửa nói: “Người vừa nãy là ai?”
Vân Thi Thi im lặng lúc lâu, sau đó giọng nói khàn khàn vang lên, chậm rãi giải thích: “Con… con… con đã ký hợp đồng trở thành… người mang thai hộ.”
Trong phòng bỗng dưng bị bao trùm bởi sự yên tĩnh đến đáng sợ.
Hai mắt cha Vân mở lớn lại, không thể tin nhìn cô: “Con… con làm sao mà… làm sao có thể…”
“Cha…”
Lời nói còn chưa dứt, một tiếng ‘chát’ đã vang lên, cha Vân đột nhiên đưa tay tát thật mạnh vào má cô, Vân Thi Thi sờ sờ cái má nóng ran, nghe cha Vân giận dữ chất vấn mình: “Con vì sao phải làm thế hả? Mang thai hộ… con làm sao lại đi làm cái công việc đó hả?”
Cô còn nhỏ như thế, mới chỉ ở tuổi đôi mươi, mà lại dám chạy đi làm cái việc mang thai hộ cho người ta. Cô có biết việc đó sẽ huỷ hoại cả đời này của cô không? Chẳng lẽ trong mắt cô, ông là một người cha vô trách nhiệm để con mình phải chịu nhiều uất ức thế sao?
“Tiền này, cha sẽ không đụng vào dù chỉ là một đồng! Cha, Vân Nghiệp Trình, không có vô dụng đến mức phải bắt con gái mình đi làm cái chuyện đó!”
Dứt lời, Vân Nghiệp Trình giận dữ đứng lên, rời khỏi ghế ngồi.
Tim Vân Thi Thi đập mạnh, cô cúi đầu, nắm chặt vạt áo của mình.
Sinh non
Sáu tháng sau.
Vân Thi Thi sau khi cùng thư ký đi đăng kí thủ tục học lại đại học, trên đường bụng đột nhiên trở nên đau đớn.
Lo lắng mấy tháng nay, giờ lại bất ngờ sinh non, cũng không kịp đưa đến bệnh viện tư nhân của Mộ gia, thư kí đành đưa cô chạy vào một bệnh viện phụ sản gần đó, bình tĩnh hoàn tất cả thủ tục cần thiết.
Vân Thi Thi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, mắt không ngừng nhìn lên ngọn đèn trên trần, đau đến mồ hôi chảy đầm đìa, mang thai tám tháng, cuối cùng cũng sắp được giải thoát rồi. Thư kí đưa cô vào phòng sinh, không ngừng ở bên cạnh động viên cô: “Cô Vân, đừng sợ, cô nhất định sẽ không sao, nhất định sẽ mẹ tròn con vuông. Tôi luôn ở bên ngoài đợi tin của cô!”
“Thư kí… cảm ơn…”
Vân Thi Thi nhắm mắt lại, sau đó cô bị đẩy vào phòng sinh, cánh cửa đóng lại.
Viện trưởng của bệnh viện này có quen biết với Vân Nghiệp Trình, vì thế khi Vân Thi Thi vào sinh, liền gọi điện cho Vân Nghiệp Trình báo tin. Vừa nghe tin, Vân Nghiệp Trình lập tức chạy ngay vào bệnh viện, ở ngoài phòng chờ mà lo lắng đứng ngồi không yên.
Bốn giờ sau, trong phòng sinh truyền đến tiếng trẻ con khóc.
“Là một bé trai rất khoẻ mạnh”
Y tá ôm đứa nhỏ đặt vào một cái giỏ, rồi đưa đến một phòng bệnh khác. Vân Nghiệp Trình không kịp nhìn đứa nhỏ, chỉ lo lắng đứng ở ngoài phòng nhìn.
Thư kí đến trước phòng bệnh dành cho trẻ sơ sinh, nhìn qua tấm kính lớn, thấy được đứa bé, xoay người lại nói: “Còn một đứa nữa đâu?”
Y tá tiếc nuối quay đầu lại nói: “Thật có lỗi, vì sinh non nên thai nhi thứ hai bị yếu đi rất nhiều, khi vừa sinh đã không còn thở nữa rồi…”
Thư kí giật mình, sắc mặt sợ hãi hỏi: “Không còn cách nào cứu nó sao?”
Y tá thẳng thắn đáp: “Không cứu được!”
Nữ thư kí có chút thất vọng, đành nói: “Được rồi, đứa bé kia, bệnh viện cứ xử lý cho tốt vào, đừng để tin xấu truyền ra ngoài!”
Dứt lời, thư kí cầm di động liên hệ với vài người của bệnh viện bên Mộ gia.
Lúc sắp đi, thư kí điền một tờ chi phiếu. đưa cho Vân Nghiệp Trình, khách sáo nói: “Cha Vân, mấy tháng này con ông chịu khổ rồi, đây là thù lao của cô ấy, xin hãy nhận cho”
Vân Nghiệp Trình lúng túng cầm lấy tờ chi phiếu, sau đó thư kí rời khỏi bệnh viện.
Trong phòng sinh, Vân Thi Thi sớm đã hôn mê.
Y tá đi qua đi lại trong phòng, đang định đem đứa nhỏ còn lại đi xử lí, nhưng khi vừa ôm đứa bé, y tá nhìn thoáng qua, mặt mày chấn động, sắc mặt đại biến, sau đó bối rối ôm đứa nhỏ chạy tới bác sĩ, vừa đi vừa kêu to: “Bác sĩ, bác sĩ…”
…
…
…
6 năm sau.
Thời gian cứ thế trôi qua, nhanh như con thoi, chớp mắt đã 6 năm rồi.
Trong một cửa hành bách hoá, một đám người đang đi tới đi lui, Vân Thi Thi đẩy xe đi, nhìn đông nhìn tây, đi qua đi lại.
Cô vừa mua vài thứ và đồ dùng cần thiết, cô mới xoay người đi một cái, thế nhưng đứa bé đứng cạnh cô nãy giờ lại chạy đi đâu rồi không biết. Cô đi xung quanh mấy hàng đồ chơi, rồi đi xuống dưới lầu, mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt cô dừng trên người một đứa bé dáng người nhỏ nhỏ, cô nhún vai, thờ dài, rồi lại bật cười, đẩy xe đến bên cạnh đứa bé, ngồi chồm hổm xuống phía sau nó.
Đứa bé kia đứng ở trước quầy hành, ánh mắt chăm chú ngắm nhìn mấy chiếc xe điều khiển tuyệt đẹp. Đứa bé này nhìn rất nhỏ, nhưng cũng đã được 5, 6 tuổi rồi, bên ngoài mặc một bộ đồng phục ngay ngắn, nhưng lại rộng thùng thình, có vẻ nó rất gầy.